Đêm tân hôn, ta bị tráo kiệu hoa.
Đáng lẽ phải gả cho thiếu gia nhà họ Trần dịu dàng như ngọc, thế mà lại bị vị tướng quân điên phê Triệu Nhượng Chi này hớt tay trên.
Hắn tắt đèn, bóp cằm ta nói: "Chuyện phu thê, ta có thể dạy nàng từng chút một."
Ta sợ đến mức phát run, hắn lại cười.
"Đừng sợ, ta có thừa kiên nhẫn."
Thế nhưng hắn vốn không có kiên nhẫn.
Đêm đó ta mới biết, hắn căn bản không phải là quân tử dịu dàng như lời đồn thổi bên ngoài.
Hắn là một con sói đã đói đến phát đi ê n.
1.
Hôm nay trong thành có hai hôn sự, một là ta gả cho Thẩm Ngạn Chi, thiếu gia nhà họ Thẩm ở thành Đông.
Hôn sự còn lại là Trấn Bắc tướng quân Triệu Nhượng Chi đón dâu, mà là tiểu thư nhà nào ấy nhỉ?
Dường như là thiên kim nhà Lễ bộ thị lang.
Đoàn rước dâu của hai nhà đi cùng một con phố, cứ thế va vào nhau.
"Cô nương đừng vội, chúng ta sẽ đi ngay đây." Bà mối bồi thêm một câu, thế nhưng giọng nói nghe có chút chột dạ.
Ta không nghĩ nhiều.
Lúc kiệu hoa chuyển động trở lại, ta vô thức siết chặt quả táo trong tay, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Vzú nuôi nói, thành thân là việc đại sự cả đời nữ tử, nên vui mừng mới phải.
Thế nhưng ta chỉ thấy hoảng loạn.
Ta chỉ từng thấy Thẩm Ngạn Chi qua tấm bình phong một lần, nhìn không rõ lắm, chỉ nghe cha mẹ nói hắn gia thế thanh quý, nhân phẩm đoan chính, là một quân tử dịu dàng như ngọc.
Cách một đoạn xa, mờ mờ ảo ảo, ta chỉ nhớ hắn mặc thanh y, dáng người cao gầy, đi đứng có chút chuẩn mực.
Vzú nuôi nói đó là tác phong của dòng dõi thư hương, tốt.
Tốt hay không ta cũng chẳng rõ.
Hôn sự cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, không đến lượt ta lên tiếng.
Lúc hoàn hồn lại, nghi lễ đã được hoàn thành.
"Đưa vào động phòng ——"
Ta bị ấn ngồi xuống cạnh giường, trong tay được nhét cho một ly rượu, có người hô hào "hợp cẩn hợp cẩn", xung quanh là một tràng tiếng trêu chọc.
Dải lụa đỏ bị rút đi.
Một bàn tay ấm nóng phủ lên mu bàn tay ta, giúp ta cầm vững ly rượu.
"Rượu giao bôi." Hắn lên tiếng, giọng nói gần ngay trước mắt, hơi thở lướt qua vành tai ta.
Tim ta đập nhanh hơn mấy nhịp, mang tai nóng bừng.
Rượu cay nồng, xộc lên khiến hốc mắt ta cay xè.
Tiếng cười đùa xung quanh dần tản đi, tiếng bước chân xa dần, cửa bị đóng lại, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh hẳn đi.
Yên tĩnh đến mức chỉ còn lại hơi thở của hai người.
Ta không nhúc nhích, cũng không dám nhúc nhích.
Khăn trùm đầu màu đỏ che khuất tầm mắt, ta chỉ có thể nhìn thấy đầu gối của mình, cùng với một đoạn vạt áo của người đang ngồi bên cạnh.
Màu đỏ thẫm, thêu hoa văn chìm bằng chỉ vàng, trông rất quý giá.
Nhà họ Thẩm là dòng dõi thư hương, cát phục thành thân có chút cầu kỳ cũng là bình thường.
Ta nghĩ thầm như vậy, bàn tay đang nắm chặt ống tay áo nới lỏng ra đôi chút.
"Vén khăn trùm đầu thôi." Hắn nói, trong giọng điệu mang theo ý cười.
Một chiếc gậy cân đưa vào, nhẹ nhàng vén khăn trùm đầu lên.
Khoảnh khắc ánh sáng tràn vào, ta nhanh chóng ngước mắt nhìn hắn một cái, rồi lại vội vàng cúi đầu xuống.
Chỉ một cái liếc nhìn đó thôi, ta đã thấy được một gương mặt rất đẹp trai.
Lông mày giãn ra, sống mũi cao thẳng, khóe miệng ngậm lấy ý cười nhàn nhạt, giống như trận tuyết đầu tiên tan chảy vào ngày xuân, ấm áp ôn hòa.
Dịu dàng như ngọc.
Vzú nuôi nói đúng, có lẽ đây là một người tốt tính.
Ta ngồi cạnh giường, luống cuống tay chân.
Vzú nuôi từng dạy ta biết đêm động phòng thì nên làm gì, nhưng khi bà ấy nói ta đã xấu hổ đến mức nghe không lọt tai, chỉ nhớ đại loại mấy câu như "thuận theo một chút", "đừng sợ đau".
Thế nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại không giống với lời vzú nuôi nói cho lắm.
Nụ hôn của hắn rơi xuống quả thực rất nhẹ, từ trán đến chóp mũi rồi đến môi, từng chút một, giống như đang ăn món gì đó rất ngon.
Thế nhưng khi hắn hôn đến cổ lại bỗng nhiên đổi lực, lực đạo nặng hơn, đầu răng cọ qua làn da, hơi đau một chút.
"Đau..." Ta nhỏ giọng nói.
Hắn khựng lại, ngẩng đầu nhìn ta, trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm của hắn, chỉ nghe thấy hơi thở của hắn nặng thêm vài phần.
"Nhịn một chút."
Giọng nói khản đặc không giống người lúc nãy chút nào.
Sau đó tay hắn dò dẫm đi xuống, động tác chẳng còn liên quan gì đến hai chữ dịu dàng nữa.
Ta căng cứng cả người, nước mắt lập tức tuôn ra.
"Chàng, sao chàng lại ——" Giọng ta run rẩy, "Ma ma không có nói ——"
"Ma ma nói gì rồi?" Hơi thở của hắn phả bên tai ta, nóng rực.
"Ma ma nói... nói nam nhân lần đầu tiên đều không rành lắm, bảo ta phải bao dung nhiều hơn... Nhưng mà chàng ——"
Hắn không nói gì, nhưng ta lại cảm giác được hắn đang cười.
Bả vai đang run rẩy, hơi thở phả vào hõm cổ ta, vừa nóng vừa ngứa.
"Ma ma của nàng dạy không đúng rồi."
Hắn ngẩng đầu lên, ngón cái lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta, đột nhiên giọng điệu dịu dàng đến lạ lùng, "Chuyện giữa phu thê, không giống như lời bà ấy nói đâu."
"Vậy là như thế nào?"
"Ta sẽ từ từ dạy nàng."