Ta Bị Tráo Kiệu Hoa Ngay Đêm Tân Hôn - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Triệu Nhượng Chi dường như không thầy tự thông, lại giống như đã sớm học qua, mỗi một động tác đều khiến người ta nhũn rời.
 
Hắn thậm chí còn biết cách hầu hạ ta.
 
Vzú nuôi chỉ nói nữ tử phải nhịn đau một chút, nói lần đầu tiên đều là như vậy, nhịn chút là qua thôi.
 
Thế nhưng bà không nói nam nhân sẽ dùng ngón tay làm trước.
 
Càng không nói hắn sẽ vừa hôn vừa hỏi "có đau không".
 
Lại càng không nói lúc ngón tay hắn cong lại, ta sẽ toàn thân bủn rủn, đến cả sức lực mắng người cũng không có.
 
Đêm đó hắn đã dạy ta rất nhiều.
 
Mỗi một thứ đều không giống với lời vzú nuôi nói.
 
Mỗi một thứ đều khiến ta cảm thấy trời đất quay cuồng.
 
Giống như bị ném vào nước sôi, lại giống như bị ngâm trong hũ mật.
 
Ta cắn môi không chịu phát ra âm thanh, hắn lại cứ muốn ép ta phải lên tiếng.
 
Ta khóc mắng hắn là đồ khốn nạn, hắn lại cười hôn ta, nói "mắng hay lắm".
 
Ta chẳng biết đêm đó là giờ giấc nào mới ngủ thiếp đi, chỉ nhớ trong lúc mơ màng nghe thấy hắn nói bên tai ta câu gì đó.
 
2.
 
Sáng hôm sau khi thức dậy, trời đã sáng choang rồi.
 
Toàn thân ta giống như bị xe ngựa nghiền qua một lượt, động một cái cũng đau.
 
Chăn nệm bên cạnh đã lạnh ngắt, người đã không còn ở đây nữa.
 
Ta nhìn chằm chằm vào màn giường trên đầu mà ngẩn người hồi lâu.
 
Màn giường màu đỏ rực, thêu hình uyên ương nghịch nước, đường kim mũi chỉ tinh xảo, vừa nhìn đã biết là đồ tốt.
 
Ngược lại nhà họ Thẩm cũng thật chịu chi tiền vào những chỗ này.
 
Cửa bị đẩy ra, mấy nha hoàn bưng chậu nước khăn tay nối đuôi nhau đi vào, thấp mày thuận mắt, không dám ngẩng đầu nhìn ta.
 
"Phu nhân, người tỉnh rồi."
 
Phu nhân.
 
Phải rồi, ta đã gả cho người ta rồi.
 
"Gia nói người tỉnh dậy thì rửa mặt trước, ngài ấy ở tiền viện đợi người dùng bữa sáng."
 
Lúc các nha hoàn hầu hạ ta mặc y phục, ta nhìn thấy trên xương quai xanh của mình đầy những dấu vết đỏ đỏ tím tím, mang tai lập tức nóng bừng lên.
 
Ta vội vàng kéo cổ áo lên trên, hận không thể gói cả người lại.
 
"Gia đang đợi ở tiền viện, phu nhân sửa soạn xong rồi sang đó là được."
 
Viện tử của nhà họ Thẩm lớn hơn nhiều so với ta tưởng tượng, đi suốt một quãng hành lang qua các sân viện, chạm xà vẽ cột, so với nhà họ Doãn chúng ta thì oai phong hơn nhiều.
 
Mẫu thân còn nói nhà họ Thẩm thanh bần, đây chẳng phải rất tốt sao.
 
Đi tới tiền viện, người nọ đã ngồi trước bàn rồi.
 
Hôm nay hắn thay một bộ trường sam màu nguyệt bạch, búi tóc bằng ngọc quán, ngồi ngay ngắn ở đó uống trà, cả người ôn hòa như một khối ngọc ấm.
 
Thấy ta đi vào, hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy bước tới, rất tự nhiên đỡ lấy cánh tay ta.
 
"Sao không ngủ thêm chút nữa?"
 
Lúc hắn nói chuyện hơi cúi đầu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng, giọng nói cũng dịu dàng.
 
Ta nhớ lại chuyện tối qua, mặt lại nóng bừng lên, không dám nhìn hắn, cụp mắt nhỏ giọng nói: "Ngủ không được nữa."
 
Hắn khẽ cười một tiếng, đỡ ta ngồi xuống, đích thân múc cho ta một bát cháo.
 
"Uống chút đồ nóng cho ấm bụng."
 
Ta đón lấy bát cháo, nhấp từng ngụm nhỏ.
 
Cháo có vị ngọt, bỏ thêm hồng táo và nhãn, nấu rất đặc, đúng là hương vị ta thích.
 
"Phu quân." Ta gọi một tiếng.
 
Bàn tay đang cầm chén trà của hắn khựng lại một chút.
 
"Hửm?"
 
"Cháo nhà chàng rất ngon."
 
Hắn liếc nhìn ta một cái, khóe miệng cong lên, nơi đáy mắt có thứ gì đó thoáng qua, nhanh đến mức ta không kịp bắt lấy.
 
"Thích thì uống nhiều một chút."
 
Hắn lại múc cho ta thêm một bát.
 
Ta ngoan ngoãn uống hết, lau miệng rồi đứng dậy.
 
"Ta đi thỉnh an mẫu thân."
 
Hắn đặt chén trà xuống nhìn ta, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: "Đi đi."
 
Ta đi theo nha hoàn tới chính viện.
 
Lễ nghi không thể thiếu, tân phụ cửa ngày thứ hai phải thỉnh an dâng trà cho công bà, đây là quy củ.
 
Mẫu thân đã dạy ta rồi, ta đều ghi nhớ từng món một.
 
Ta đứng ở cửa không định nghe lén, nhưng bọn họ lại nhắc đến tên ta.
 
"Con bé đó thật đúng là ngoan, Nhượng Chi đứa nhỏ kia thật có phúc."
 
"Phúc khí gì chứ, ta thấy con bé đó còn chẳng biết mình gả cho hạng người nào đâu. Ta nhìn mà trong lòng thấy vừa buồn cười vừa xót xa."
 
"Thôi đi, đừng nói nữa. Chuyện của Nhượng Chi ít bàn tán thôi, tính tình hắn thế nào bà còn không biết sao."
 
"Ta biết. Ta chỉ là thấy con bé đó đáng thương, cái gì cũng không biết, bị che giấu trong màn bí mật. Hôm đó thấy con bé ngoan ngoãn ngồi đó uống trà, ta suýt chút nữa đã không nhịn được mà nói cho nó biết."
 
"Ngươi mà nói ra, Nhượng Chi có thể ăn tươi nuốt sống ngươi luôn đấy. Hắn ấy à, nhìn thì ôn ôn hòa hòa, chứ thật sự phát bệnh lên thì ra cái dạng gì ngươi không biết sao?"
 
"... Cũng đúng. Thôi bỏ đi, mỗi người một cái số."
 
Nhượng Chi?
 
Nha hoàn thông báo một tiếng, ta được dẫn vào trong.
 
Ta quy củ quỳ xuống, đón lấy trà từ tay nha hoàn, hai tay nâng quá đầu.
 
"Mẫu thân mời dùng trà."
 
Người phụ nữ đón lấy chén trà, nhấp một ngụm, biểu cảm trên mặt có chút vi diệu.
 
Bà nhìn nhìn ta, lại nhìn nhìn người bên cạnh, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.
 
"Đứa nhỏ ngoan, đứng dậy đi."
 
Ta lại lần lượt dâng trà cho các trưởng bối khác, mỗi người đều đón lấy, mỗi người đều dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn ta.
 
Đại khái là tân phụ mới về nhà, mọi người đều muốn nhìn kỹ một chút.
 
Mẫu thân từng nói, con dâu mới ngày đầu đều sẽ bị vây xem, không cần căng thẳng.
 
Ta làm xong tất cả những việc cần làm một cách tuần tự, lễ số chu toàn, không tìm ra được nửa điểm sai sót.
 
Lúc sắp đi, bà nội (mẹ chồng) nắm lấy tay ta, muốn nói lại thôi nhìn ta một hồi.
 
"Con à," bà cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu có chút cổ quái, "Con... vẫn ổn chứ?"
 
"Thưa mẫu thân, mọi chuyện đều ổn ạ."
 
Khóe miệng bà giật giật, một phụ nhân trẻ tuổi bên cạnh không nhịn được, "phụt" một tiếng cười ra thành tiếng, bị người bên cạnh nhéo một cái.
 
Ta không biết bọn họ cười cái gì, chỉ coi như mình nói sai lời gì đó nên có chút thấp thỏm.
 
Ta hành lễ rồi lui ra khỏi chính viện, đi theo nha hoàn trở về.
 
Suốt dọc đường ta đều đang nghĩ, quy củ nhà họ Thẩm dường như không giống với nhà khác.
 
Ta lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.
 
Lúc trở về viện tử, phu quân đang đứng dưới hành lang xem sách.
 
Ánh mặt trời chiếu lên người hắn, y bào màu nguyệt bạch bị gió thổi khẽ bay động, cả người trông sạch sẽ lại đẹp đẽ.
 
Hắn nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu nhìn ta, khóe miệng cong lên.
 
"Về rồi sao?"
 
"Vâng." Ta đi tới, đứng lại bên cạnh hắn, "Đã thỉnh an mẫu thân rồi, cũng đã dâng trà cho các vị trưởng bối."
 
"Đều thuận lợi chứ?"
 
"Thuận lợi. Chỉ là..."
 
"Mẫu thân nhìn ta bằng ánh mắt hơi kỳ lạ, còn có các thím bên cạnh nữa, hình như đang cười gì đó."
 
Hắn im lặng một thoáng, đưa tay xoa xoa tóc ta.
 
"Không có gì, bọn họ chỉ là thấy nàng ngoan thôi."
 
"Thật sao?"
 
"Thật."
 
Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán ta, nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua.
 
"Tố Thương rất ngoan." Giọng hắn trầm thấp, giống như đang nói cho ta nghe, lại giống như đang nói cho chính mình nghe, "Vẫn luôn rất ngoan."
 
Mặt ta lại đỏ lên.
 
Người này sao lại thế này, ban ngày ban mặt đã hôn người ta.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo