Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các tiên tử ở Tiên Cảnh nhanh chóng biết tin Thủy vương tử sắp kết hôn, bọn họ đã ùn ùn kéo đến Thủy Linh Lung Cung để gửi tặng quà mừng. Chẳng mấy chốc, một góc tường đã chất đầy quà cáp. Vương Mặc thầm cảm thán, quả nhiên là vương tử, quan hệ rộng thật.
Thuỷ Thanh Li sợ cô mệt nên từ đầu đến cuối vẫn luôn tự mình tiếp đón bạn bè đến tặng quà. Vương Mặc thầm nghĩ mình đến cũng chỉ vướng víu nên an tâm trốn sau một tấm bình phong, lén lút nhìn bọn họ.
Những người đến và đi đều không nán lại lâu, chỉ có một vị công tử phong lưu tuấn tú với đôi tai hồ ly dùng quạt gõ gõ vào vai Thuỷ Thanh Li: “Thủy Thủy, anh thật sự đã làm mọi người bất ngờ đó, bình thường chẳng tiếng tăm gì, vừa có động tĩnh đã là sắp kết hôn rồi.”
Vẻ mặt Thuỷ Thanh Li không đổi, anh vẫy tay gọi một chiếc ghế đến đặt trước mặt Nhan Tước. Nhan Tước hiểu anh không thích nói nhiều, hành động này đã thể hiện sự chào đón nồng nhiệt rồi.
“Hôm qua A Băng đã nổi giận đùng đùng đến tìm tôi than phiền, nói anh muốn cưới một cô gái loài người.” Nhan Tước không chút khách khí ngồi xuống, một tay vẽ ra một tách trà cầm trong tay, nhỏ giọng trêu chọc, “Là mỹ nhân tuyệt thế nào đã mê hoặc anh vậy, không dẫn ra đây cho tôi xem sao.”
Thuỷ Thanh Li nhìn anh ấy tao nhã thưởng trà, mỉm cười: “Nhan Tước, anh quen mà, chính là cô gái loài người trước đây.”
“Là cô ấy sao?” Nhan Tước nghe xong sặc một cái, vẻ mặt trêu chọc đột nhiên thay đổi, “Thủy Thủy, anh...”
Lúc này trên mặt Thuỷ Thanh Li mới có biểu cảm, anh khoanh tay trước ngực, rõ ràng là dáng vẻ muốn tính sổ: “Đúng vậy, tôi đã nhớ lại tất cả, chính anh đã giúp em gái lừa tôi về Tiên Cảnh, lại khiến tôi mất đi ký ức trước đây, suốt cả một ngàn năm.” (Ghi chú của tác giả: quên cách quy đổi thời gian giữa Tiên Cảnh và thế giới loài người rồi, cứ viết đại một con số nhé).
Năm đó, Mạc Thiên Chi Nhãn đã làm kinh động đến người của Mạc Thiên Các. Để uy hiếp anh trở về, bọn họ đã bắt Vương Mặc đi. Băng Ly Tuyết để ngăn cản anh liều mạng, đã liên thủ với Nhan Tước chặn anh lại.
Thuỷ Thanh Li không phải đang trách em gái khiến bọn họ chia lìa, mà là trách chính mình lại quên đi sự tồn tại của cô, còn quên cả một ngàn năm.
Anh không biết cô đã thoát ra bằng cách nào, và làm thế nào để vượt qua khoảng thời gian này. Anh nghĩ, chắc chắn trong lòng cô đã bị tổn thương, nên mới chọn cách quên đi những ký ức đau khổ đó.
Nhan Tước nghe xong liền thu hồi tách trà, liên tục kêu oan: “Anh đừng ghi thù, tôi không cố ý làm khó anh, việc A Băng lo lắng không phải không có lý, một mình anh căn bản không thể đối đầu với Mạc Thiên Các. Huống hồ lực lượng viễn cổ của Linh Tê Các chúng ta ngày càng ít đi, anh và A Băng có mối liên hệ mật thiết, anh không thể gặp chuyện.”
Thuỷ Thanh Li nghe xong đã hiểu, thế là một tay dùng phép thuật rút chiếc ghế dưới mông Nhan Tước ra. Động tác của anh nhanh, chuẩn, dứt khoát, nhưng giọng nói lại vô cùng ôn hòa: “Nói cho cùng vẫn là vì em gái.”
Nhan Tước suýt chút nữa ngã nhào, nhưng anh ấy phản ứng nhanh chóng, đứng dậy: “Biết ngay anh sẽ giận dỗi vì cô gái loài người này mà. Thôi được rồi, để đền bù, tôi sẽ gánh vác trọng trách, giúp anh thuyết phục A Băng, thế nào?”
“Thành giao.”
“Còn nữa, anh phải nói tốt về tôi trước mặt A Băng.”
“Thành giao.”
Lời nói của hai người bị Vương Mặc nghe lỏm sạch sẽ, cô lờ mờ nghe ra mình và Thuỷ Thanh Li thực ra là người quen biết cũ, nhất thời cảm thấy hơi kinh ngạc.
Chẳng lẽ những hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu trước đây không phải không có căn cứ, mà là những ký ức đã từng xảy ra mà cô đã quên lãng?
Khi Vương Mặc đang suy đoán thì phát hiện Thuỷ Thanh Li đang đi về phía mình, cô vội vàng rụt đầu về phía sau tấm bình phong, giả vờ như mình không hề nghe lỏm.
Tuy nhiên, Thuỷ Thanh Li đã nhìn thấy một loạt những hành động nhỏ này của Vương Mặc, anh đương nhiên biết cô vừa làm gì, nhưng vẫn cưng chiều mỉm cười, vờ như không nhìn thấy phối hợp với màn biểu diễn của cô.
Quên đi những chuyện trước đây cũng tốt, cô có thể vô tư trở lại là chính mình, không vướng bận. Anh cũng có thể bảo vệ cô trọn đời, để cô mãi mãi làm công chúa nhỏ của anh.
“Phu nhân, bạn anh muốn làm quen với em.” Thuỷ Thanh Li rất tự nhiên nắm tay Vương Mặc, dẫn cô đi về phía trước. Vương Mặc không ngại kết thêm bạn, nên ngoan ngoãn đi theo anh.
Nhan Tước quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu khen ngợi: “Một nụ cười duyên dáng, đôi mắt long lanh. Cô vẫn như xưa, thảo nào anh ấy gặp cô vẫn rung động.”
Vương Mặc ngoan ngoãn mỉm cười, lễ phép nói: “Cảm ơn anh, đôi tai của anh thật đặc biệt.”
Không ngờ chữ “tai” còn chưa dứt, một Nhan Tước tao nhã đã lập tức nhảy dựng lên: “Không được nhắc đến tai!”
Tiếng gầm giận dữ vang trời, trước cổng cung điện dường như bị tiếng gầm đó tạo ra một cơn lốc xoáy nước dữ dội. Vương Mặc bị phản ứng của anh ấy dọa sợ, đồng thời trong đầu cũng lóe lên một loạt hình ảnh như đang chiếu phim – Nhan Tước nổi điên, sau đó vung tay viết những dòng chữ lông chim “Không được nhắc đến tai” trước cửa hàng búp bê. Tiếp đó, trong hình ảnh lại lóe lên một người phụ nữ mặc sườn xám và vài tiên nữ vây quanh cô ấy, cùng với vô số ánh đao kiếm trong trận chiến.
Cơn đau như búa bổ truyền đến đầu, Vương Mặc cảm thấy ngạt thở, sau đó toàn thân mềm nhũn ngã xuống. Thuỷ Thanh Li ở bên cạnh sợ hãi, nhanh tay ôm lấy cô, tiện thể trừng mắt nhìn Nhan Tước một cái.
“Chẳng lẽ giọng tôi to quá?” Nhan Tước cảm thấy áy náy, vội vàng dùng quạt che mặt, “Vừa nãy không phải vẫn ổn sao? Con người yếu ớt thế này à...”
Thuỷ Thanh Li nào còn tâm trí để ý đến anh ấy, ôm Vương Mặc bay vút trở về phòng ngủ.
“Ôi, bi thương thay, tiểu sinh vô cùng hổ thẹn.” Nhan Tước vung quạt, lắc mình rời khỏi Thủy Linh Lung Cung, trước khi đi còn để lại một câu, “Anh đừng vội, tôi đi tìm La Lệ đến chữa trị cho cô ấy.”
Thuỷ Thanh Li nghe xong vội vàng quay đầu: “Đi nhanh về nhanh.”