100 Ngày Để Cưa Đổ Anh - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

21


Lâm Diệp đứng ngược sáng, cả người chìm trong bóng tối, toát ra áp lực đáng sợ.


Tôi lắp ba lắp bắp: “Em… Em chỉ định vào bếp uống miếng nước thôi.”


Vừa nhấc chân, cổ áo choàng đã bị người ta níu lại.


“Bếp bên này, chỗ đó là nhà vệ sinh.”


Ừm…


Mất mặt ghê.


Nhưng làm liếm cẩu thì phải mặt dày chứ, tôi gượng cười: “Lần đầu tới nên không quen, lần sau thì biết đường rồi.”


Trong ánh sáng mờ nhạt của đèn ngủ, Lâm Diệp khẽ cười khinh một tiếng.


“Chu Khả Khả, em còn mong có lần sau à?”


Tất nhiên rồi.


Làm liếm cẩu là vậy đấy, chỉ cần một tia hy vọng nhỏ xíu là đã nghĩ đến chuyện đẻ ba đứa, đặt tên gì rồi cơ mà.


“Em mất ngủ à?”


“Ừm.”


“Ngồi đây đợi.”


Anh ấy quay người vào phòng, tôi lon ton đi theo, bỗng anh ấy đưa tay chặn trán tôi lại: “Ngoan, không được vào.”


A…


Anh là tiểu thư khuê các chắc? Phòng ngủ mà cũng không cho vào.


Nhưng mà chữ “ngoan” đó… Nghe có hơi cưng chiều quá không?


Lâm Diệp nhanh chóng bước ra.


Anh ấy đặt một món đồ đen sì ở cuối giường phòng tôi.


“Cái gì thế?”


“Ấn vào là biết liền.”


Tôi đưa tay, nhẹ nhàng ấn vào nút nhỏ phát ra ánh sáng lam nhạt.


Chỉ trong chớp mắt, cả một dải ngân hà rực rỡ lập tức hiện lên trên trần nhà.


Lâm Diệp đứng dưới ánh sao lấp lánh, khẽ mỉm cười với tôi: “Đếm sao đi, sẽ ngủ nhanh thôi.”


Dường như tất cả ánh sáng của ngân hà đều hội tụ trong đôi mắt anh lúc này.


Trái tim tôi ơi…


Cứ như hàng vạn cành đào cùng nở rộ một lúc trong lòng tôi vậy.


Tôi thật sự không nhịn được nữa, lập tức bật người nhảy lên, cả người quấn lấy anh rồi "chụt" một cái lên môi anh.


“Lâm Diệp, em thật sự rất thích anh.”


Khuôn mặt trắng trẻo của Lâm Diệp bỗng nhuộm một tầng đỏ nhè nhẹ: “Xuống đi.”


Tôi nghiêng đầu, rướn tới hôn nhẹ lên vành tai đang đỏ ửng của anh ấy: “Không. Bây giờ em đã yêu anh mất rồi.”


Cả người Lâm Diệp khựng lại như hoá đá.


Tôi nhẹ thổi hơi bên tai anh ấy, dịu dàng thủ thỉ: “Lâm Diệp, anh nói anh cũng yêu em được không…”


22


Yết hầu của anh ấy khẽ động, một lúc sau mới khàn giọng nói: “Xuống đi, em nên đi ngủ rồi.”


Huhu…


Vậy mà vẫn không được à…


Anh ấy đưa tay xoa đầu tôi, giọng bất đắc dĩ: “Ngoan nào…”


Trời ơi, chân tôi muốn nhũn ra luôn rồi, mấy bà ơi!


Làm sao mà chống lại được câu nói đó chứ…


Hôm sau, tụi bạn cùng phòng dạy dỗ tôi trong nhóm chat: “Không phải đã bảo tiến từng bước à? Cậu đừng có ‘hổ’ quá, hù người ta chạy mất thì sao!”


Không ‘hổ’ không được!


Chuyện sống còn mà, tôi sốt ruột lắm rồi!


Nhưng lời Kiều Kiều cũng có lý, mình phải kiềm lại, đừng có hù người ta chạy mất.


Tôi tự đặt cho mình một mục tiêu: Mỗi ngày hỏi một lần.


Sáng thứ hai, tôi xuất hiện trước mặt anh ấy với một ly sữa nóng.


“Lâm Diệp, uống sữa của em rồi thì nói yêu em được không?”


Anh ấy uống rồi, mà không nói.


Tức ghê!


Trưa thứ ba, tôi xếp hàng mua được món sườn kho sốt đặc biệt phiên bản giới hạn, mang đến cho anh.


“Lâm Diệp, gặm sườn của em rồi thì nói yêu em được không?”


Anh ấy gặm xong, vẫn không nói.


Lại tức!


Tối thứ tư, tôi mang đến cho anh một ly trà sữa nóng hổi.


“Lâm Diệp, uống trà sữa của em rồi thì nói yêu em được không?”


Anh ấy uống rồi, vẫn lặng im.


Tức chết tôi mất!


Không biết đã bao lâu trôi qua, cho đến một buổi chiều mưa tầm tã.


Anh ấy nói có việc bận, mưa gió anh ấy tự lo được. Nhưng tôi vẫn cắm đầu chạy tới thư viện đón anh ấy.


Khi tôi đến nơi, anh ấy đang đứng ngẩng đầu, mặt đầy ưu tư nhìn cơn mưa không dứt trên đỉnh đầu.


Tôi định bước tới, thì một đàn em nữ nhanh chân hơn, cầm dù chạy đến che cho anh ấy, miệng ríu rít nói gì đó.


Em ấy xinh xắn đáng yêu, hai má đỏ ửng như đào.


Lâm Diệp mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng đáp lời đàn em.


Tất cả sự nhiệt huyết trong tôi bị cảnh tượng ấy dội cho một gáo nước lạnh.


Lâm Diệp chói sáng quá đỗi.


Dù chỉ đứng yên không làm gì, anh ấy vẫn khiến từng đàn "bướm đêm" lao vào như thiêu thân.


Mu bàn chân tôi đã mọc đầy vảy cá, giờ đến cả lòng bàn chân cũng bắt đầu bị phủ kín.


Mỗi bước đi đều đau thấu tim gan, nhưng tôi không thể nói, người khác cũng chẳng thấy được.


Thấy rồi thì sao chứ?


Tôi đã xé toang trái tim mình ra để cho Lâm Diệp thấy, vậy mà anh ấy vẫn chẳng hiểu…


Bỗng dưng, tôi chẳng còn muốn đưa dù nữa.


Tôi quay lưng rời đi, lê bước chậm chạp được một đoạn thì có một người bất ngờ chen vào chiếc ô của tôi.


23


Tim tôi khẽ reo lên.


Nhưng vừa ngẩng đầu nhìn, khoé môi đang cong lên lại chùng xuống.


Vân Hải cười tít mắt, giành lấy chiếc ô và giơ lên: “Cho tôi che với, lát nữa tôi mời em uống trà sữa nha.”


“Ờ…”


Mưa ngày càng lớn, tôi cố giữ khoảng cách với Vân Hải nên nửa người đã nghiêng hẳn ra ngoài ô.


Chiếc áo khoác nhanh chóng loang ra một mảng màu thẫm vì ướt.


Vân Hải vòng tay ôm lấy vai tôi: “Lại gần chút, đồ đẹp thế này mà bị mưa ướt thì tiếc lắm đó.”


“Bỏ tay ra.”


Vân Hải nhướng mày: “Không thả. Chu Khả Khả, em nhìn thì có vẻ nhiệt tình cởi mở, nhưng thật ra giống y như con ốc sên, hễ bị hù một chút là trốn ngay vào vỏ.”


“Tôi phải túm em thật chặt, không cho em rụt lại nữa.” Anh ấy cười toe toét, khoe hàm răng trắng: “Sao nào, em còn sợ tôi ăn thịt em chắc?”


Tôi đã sắp chết rồi, còn sợ cái quái gì nữa chứ.


Trong lòng tôi bỗng nhen nhóm chút tâm tư trả đũa.


Lâm Diệp, anh không xem trọng tôi đúng không? Vậy thì nhìn đây, đâu phải tôi không có ai chọn!


Vân Hải nói rất nhiều, mà lại toàn nói trúng chỗ đau.


“Chu Khả Khả, sao em lại cứ khăng khăng thích Lâm Diệp chứ?”


Tôi phản đòn: “Không thích anh ấy thì thích anh chắc? Mấy cậu con trai chẳng phải ai cũng mê kiểu mỹ nhân yếu đuối như Viên Giai sao?”


Vân Hải cười khẩy: “Ai nói vậy, tôi thích mấy cô gái cười suốt ngày như mấy đứa ngốc cơ!”


Tôi há hốc mồm: “Vân Hải, cô nào xui thế? Đang yên đang lành mà bị anh thích, xong bị dán mác ‘ngốc’ luôn à?”


Vân Hải khựng lại, sau đó lập tức khụ khụ ho sặc sụa.


“Em không hiểu đâu, trong mắt tôi mấy cô ‘ngốc ngốc’ đáng yêu lắm, tôi thích kiểu đó.”


Ờ thì… Thôi vậy.


Tôi âm thầm mặc niệm ba giây cho cô gái xui xẻo đó.


Vân Hải nhất quyết đòi mời tôi uống trà sữa để cảm ơn.


Trời mưa nên tiệm trà sữa vốn đông đúc nay vắng tanh.


Tôi lập tức nhìn thấy Lâm Diệp và cô đàn em ấy.


24


Chắc do chân đau nên tôi đi chậm, thế là họ đến trước tôi.


Lúc này, Lâm Diệp đang nói chuyện với nhân viên, chắc là đang gọi đồ uống.


Cô đàn em đứng ngoan ngoãn bên cạnh, ánh mắt rạng rỡ chẳng che giấu được niềm vui.


Anh ấy chưa từng mời tôi uống trà sữa lần nào.


Anh ấy luôn bảo trà sữa không tốt cho sức khoẻ, kêu tôi uống ít thôi.


Nghĩ đến đây, tim tôi nhói lên một cái, tôi quay người định rời đi.


Nhưng Vân Hải lại giữ chặt tôi, thản nhiên lớn tiếng gọi: “Lâm Diệp, trùng hợp ghê ha!”


Những giọt mưa đông rơi từng giọt mạnh mẽ xuống mặt ô mỏng manh, vang lên những tiếng lộp độp.


Qua lớp kính của cửa tiệm, ánh mắt Lâm Diệp nhìn thẳng vào tôi. Khi thấy bàn tay của Vân Hải đang đặt trên vai tôi, mắt anh ấy từ từ nheo lại.


Cô đàn em trông có vẻ rất thích thú, nắm lấy tay Lâm Diệp, thì thầm gì đó bên tai anh ấy.


Đối với sự thân mật ấy, Lâm Diệp không né tránh, cũng không đẩy ra.


Tim tôi như bị ném thẳng xuống một hồ băng lạnh buốt.


Vân Hải nở một nụ cười mang chút tà khí, khoác vai tôi bước lên bậc thềm thấp.


Anh ấy gập ô lại, đẩy cửa ra, rồi dắt tôi đi thẳng tới trước mặt Lâm Diệp.


“Khả Khả, tôi gọi cho em loại trà sữa phủ kem mà em thích nhất nhé?”


“Ừm, cảm ơn anh.”


Cô đàn em cười tươi như hoa: “Chị ơi, em cũng thích nhất là trà sữa phủ kem nè.”


“Vừa rồi anh Diệp cũng gọi món đó cho em đó. Em tên là Ngụy Dạng, còn chị tên gì vậy?”


Sự ghen tuông đang gào thét trong lòng tôi, nhưng tôi rất rõ, em ấy không phải Viên Giai, không phải một cô gái xấu xa.


Đã từng có một thời gian dài tôi lặng lẽ bước đi giữa bóng tối, vì thế ngây thơ thật sự hay chỉ là giả vờ, tôi liếc một cái là nhìn ra ngay.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo