Bạn trai số một Từ Mặc Nhiên.
Là một bá tổng giàu có, nhưng hơi lắm chuyện.
Anh ta thích chơi văn phòng play.
Mỗi lần hẹn hò đều yêu cầu tôi mặc váy trắng làm thư ký cho anh ta.
Trong giờ nghỉ trưa, còn muốn tôi chơi piano cho anh ta nghe.
Nhưng anh ta người ngốc nhiều tiền lại khiến cho người ta không thể nào từ chối được.
Tôi làm theo yêu cầu của anh ta, mặc váy trắng, trang điểm nhẹ, mái tóc đen dài thẳng, ở trong văn phòng đợi anh ta.
Sau khi anh ta đi họp về, cau mày.
Lập tức chán ghét đối với kẻ thay thế như tôi nói: "Bắt chước vụng về*.
Dù có giả dạng được giống như đúc thì thế nào, cô vẫn không bằng nổi một sợi lông tơ của cô ấy."
Tôi cười lịch sự: "Anh thích là được"
Thứ ngu còn nhiều chuyện tào lao, cái này chẳng phải là do anh yêu cầu đấy à?
Anh ta nghe vậy, ánh mắt càng lạnh lùng hơn.
Cũng không biết là đã tưởng tượng ra gì rồi.
Nói với tôi: "Tôi đã từng cảnh cáo cô, đừng rung động với tôi, cả đời này tôi sẽ chỉ yêu một mình cô ấy mà thôi."
Được rồi được rồi, biết anh có ánh trăng sáng rồi.
Tôi tự véo chính mình, đỏ hoe mắt bước đến chỗ cây đàn piano, chơi một bài “Thấp thỏm” cho anh ta..
Anh ta nghe được một nửa, giận dữ đứng dậy.
Vẻ mặt thất vọng: "Thật là khó nghe. Quả nhiên, hàng giả thì cho dù giống đi chăng nữa cũng chỉ là giả."
Hẹn hò được nửa chừng, anh ta quay người bỏ đi.
Cùng lúc đó, 20 vạn được chuyển đến tài khoản.
Tôi nhìn theo hướng bóng lưng của anh ta, lau nước mắt, dối lòng nói: "Từ Mặc Nhiên, tôi không cần số tiền rách của anh!"
Quả nhiên, anh ta lại lộ ra vẻ mặt chán ghét.
Giọng điệu lạnh nhạt nói với tôi:
“Nhớ lấy, giữa hai chúng ta, vĩnh viễn chỉ có quan hệ về tiền."
Sau đó, lại tức giận chuyển thêm 50 vạn cho tôi.
*Nguyên văn là 东施效颦 (Đông Thi hiệu tần): bắt chước bừa; học đòi một cách vụng về; cóc đi guốc, khỉ đeo hoa. Truyền thuyết kể có nàng Tây Thi xinh đẹp mỗi lần nhăn mày vì bị căn bệnh giày vò, trông lại càng xinh đẹp hơn. Nàng Đông Thi xấu xí thấy thế, cũng bắt chước điệu bộ nhăn mày như Tây Thi, không ngờ lại càng xấu xí hơn, ai cũng xa lánh.
Tạm biệt Từ Mặc Nhiên, tôi lại vội vàng đi gặp người tiếp theo.
Tám tên đàn ông, cho dù tôi có là bậc thầy quản lý thời gian, thì cũng khá là bận rộn.
Bạn trai số hai Giang Duy Xuyên, là một giáo sư của trường đại học.
Hôm nay hẹn tôi đi mua sắm.
Đến trung tâm thương mại, anh ta chọn ra mấy chục bộ quần áo, kêu tôi thử từng bộ một.
Tôi thử quần áo cả chiều, mệt rã rời.
Nhưng vẫn dằn xuống sự xúc động muốn chửi người, cười ngọt ngào nói với anh ta: “Xuyên, chỗ quần áo này đều tặng cho em sao? Anh thật tốt, bộ nào em cũng rất thích.”
Nói xong, tôi vui vẻ khoác lấy cánh tay anh ta.
Kết quả anh ta trực tiếp đứng dậy, sắc mặt khó coi tránh khỏi tay của tôi.
Anh ta cau mày, chán ghét nói: “Tôi đã nói rồi, tôi ghét người khác trừ cô ấy chạm vào tôi!”
Sau đó, anh ta xem đồng hồ, kêu nhân viên phục vụ đóng gói chỗ quần áo đó lại.
Nói với tôi: “Tôi còn có việc, đi trước đây, tôi chuyển tiền cho cô, cô có thích bộ quần áo nào thì tự đi mà mua. Nhớ đừng mua đồ giống với cô ấy, tôi ghét người khác mặc đồ giống với cô ấy. Còn nữa, không có việc gì thì đừng có nhắn tin, gọi điện cho tôi, tôi rất bận.”
Nói xong, liền quay người rời đi.
Cùng lúc đó, tài khoản của tôi nhận được 20 vạn.
Đúng vậy, tám anh bạn trai của tôi đều giống nhau.
Tuy tiêu tiền thuê tôi để yêu đương, nhưng chẳng qua chỉ là cùng nhau ăn bữa cơm, nói chuyện, mua sắm.
Họ thề có c.h.ế.t cũng muốn giữ lại sự trong trắng mình cho ánh trăng sáng của họ.
Ngay cả tay cũng không cho tôi động vào dù chỉ một chút.
Làm tôi thích quá trời!
3.
Sau khi Giang Duy Xuyên rời đi, tôi nhìn bảng lịch trình.
Người cần gặp tiếp theo hẹn tôi lúc bảy giờ tối.
Là bạn trai số ba Hàn Tử Kỳ.
Là một tên nhà giàu mới nổi đeo dây chuyền vàng to đùng, mặc áo khoác lông chồn.
Khuôn mặt cũng khá ưa nhìn, nhưng gu lại rất quê.
Hàn Tử Kỳ chịu đủ những ngày tháng làm lốp xe dự phòng rồi.
Hôm nay ra giá trên trời 100 vạn, hẹn tôi cùng nhau gặp mặt nữ thần của anh ta và cùng ăn bữa tối.
Sau khi tôi tới, anh ta hỏi tôi:
“Cô biết lát nữa nên làm gì chứ?”
Tôi nể mặt 100 vạn kia, ngoan ngoãn gật đầu.
Làm thêm nốt vụ này nữa, là tôi có thể kiếm đủ tiền dưỡng lão, bỏ trốn rồi!
Tôi kìm nén sự hưng phấn của mình, nhỏ giọng nói: “Anh Hàn, em biết rồi. Lát nữa em sẽ biểu hiện thật tốt, cố gắng khiến cho nữ thần của anh ghen tị. Sau khi hai người ở bên nhau, em sẽ biết điều rời đi, sẽ không khiến hai người chướng mắt đâu.”
Kết quả Hàn Tử Kỳ nghe thấy vậy, đột nhiên hằm hằm trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt có vẻ không vui.
“Sao? Cô rất không muốn ở bên tôi à?”
Ồ.
Nhất thời đắc ý mà quên ẩn giấu suy nghĩ thật mất rồi!
Làm người thay thế ba tháng trời, tôi đã vô cùng quen thuộc đám cẩu nam nhân này là loại như thế nào rồi!
Tôi vội véo chính mình một cái, cúi đầu, đỏ hoe mắt nói: “Sao có thể … em không nỡ rời xa anh, anh Hàn, nếu anh còn có chút tình cảm với em, có thể đừng để em rời đi không? Em sẽ không làm phiền hai người đâu, em chỉ muốn lặng lẽ ở bên cạnh anh thôi.”
Lần này đúng thoại rồi.
Vẻ mặt của Hàn Tử Kỳ không còn lạnh lùng như vậy nữa.
Nhưng vẫn dùng giọng điệu phiền chán nói với tôi: “Không thể nào, trái tim của tôi vĩnh viễn trung thành với cô ấy! Hôm nay tôi sẽ cho cô 200 vạn, biết điều chút, sau khi xong việc đừng có xuất hiện ở trước mặt tôi nữa.”
Tôi lưu luyến gật đầu: “Em biết rồi…”
Thứ đàn ông ngu ngốc, khó hầu hạ thật đấy!
4.
Hàn Tử Kỳ ôm vai tôi đến trước cửa phòng bao đã hẹn trước với nữ thần của anh ta.
Sau khi mở cửa ra, bầu không khí yên lặng chừng một giây.
Hai chúng tôi cùng tám người bên trong phòng ngơ ngác nhìn nhau.
Không ngờ bên trong phòng, không chỉ có nữ thần của Hàn Tử Kỳ, còn có cả bảy tên bạn trai khác của tôi!
Tôi ngu người luôn.
Càng không ngờ tới ánh trăng sáng của tám tên bạn trai của tôi vậy mà lại là một người!
Cô gái này trông giống tôi tới tám, chín phần.
Giống với cách ăn mặc thường ngày của tôi, cô ta thích mặc váy trắng, để tóc dài chấm vai, đôi mắt to long lanh ngập nước, thoạt nhìn trông có vẻ dịu dàng và yếu đuối.
Chẳng trách...họ thường ngồi ngơ ngẩn nhìn chằm chằm mặt tôi.
Trong lúc tôi đang ngẩn người ra, ánh mắt của bảy tên bạn trai đều tăm tắp rơi vào trên người tôi.
Không, nói chính xác hơn, là rơi vào trên bàn tay đang ôm eo tôi của Hàn Tử Kỳ.
Ai nấy đều sắc mặt u ám, ánh mắt khó chịu.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi giống như muốn g.i.ế.t người.
Cô gái nhìn vào bàn tay đang đặt lên eo tôi của Hàn Tử Kỳ, vẻ mặt có hơi ngẩn ra.
Ngay sau đó vành mắt đỏ lên, trên mặt lộ ra vẻ bi thương, dè dặt hỏi:
“Tử Kỳ, đây là bạn gái mới của anh à?”
Cô ta nói xong câu này, ánh mắt của bảy tên bạn trai nhìn tôi càng thêm tức giận hơn.
Hàn Tử Kỳ không hổ là một trong mấy tên lốp dự phòng, thấy dáng vẻ đẫm nước mắt của nữ thần, cũng không còn nhớ đến kế hoạch suy tính kỹ càng vừa nãy, lập tức mềm lòng.
Dùng sức đẩy tôi ra, lập tức phủi sạch quan hệ: “Không phải, anh không quen cô ta.”
Tôi nhếch nhác ngã xuống mặt đất, không ai quan tâm
Cô gái cũng nín khóc rồi cười.
Ôm lấy hai người bên cạnh cô ta, nghiêng đầu nói một cách hồn nhiên: “Mọi người đừng luôn ghen tuông tranh giành tình cảm vì em nữa, không phải từ ban đầu chúng ta đã nói rõ rồi sao? Cả đời này em sẽ không tìm bạn trai, như vậy chín người chúng ta có thể cả đời ở bên nhau, làm bạn tốt của nhau cả đời.”
Tôi chật vật bò dậy.
Nhìn thấy tám tên bạn trai đang khó chịu trừng mắt nhìn nhau, và ánh mắt cưng chiều khi nhìn về phía cô gái.
Còn, khá là hoà hợp.
Vẻ mặt tôi ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn cảnh tượng này.
Thế này cũng được?
Tôi bỗng cảm thấy, tôi của trước kia hình như vẫn chưa học được cái tinh túy của cô ta.
Nhìn thấy tám tên bạn trai đang khó chịu trừng mắt nhìn nhau, và ánh mắt cưng chiều khi nhìn về phía cô gái.
Còn, khá là hoà hợp.
Vẻ mặt tôi ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn cảnh tượng này.
Thế này cũng được?
Tôi bỗng cảm thấy, tôi của trước kia hình như vẫn chưa học được cái tinh túy của cô ta.
5.
Cô gái tên là Lâm Vũ Thi.
Là thanh mai trúc mã với tám tên kia.
Tuy cùng tuổi tôi, nhưng cô ta hoàn toàn khác với một người từ nhỏ đã không cha không mẹ, lớn lên từ viện mồ côi như tôi.
Cô ta là cô chủ của tập đoàn Lâm Thị, công chúa nhỏ được cưng chiều, chiều chuộng từ nhỏ.
Đến tối, Hàn Tử Kỳ chuyển cho tôi 5 vạn, đền bù cho tôi vì bị anh ta đẩy ngã.
Chuyển tiền xong, anh ta ra lệnh cho tôi: “Cuối tuần cùng tôi đi ăn tối với Vũ Thi, lần này thất sách rồi.”
Thậm chí còn bắt đầu trách móc tôi: “Lúc tôi đẩy cô, sao cô không ôm tôi? Lần sau biểu hiện tốt một chút, nhớ chưa?”
Sau khi tôi nhận tiền, không nói một lời, trực tiếp block anh ta.
Cùng chung số phận bị block với anh ta, còn có bảy tên bạn trai kia nữa.
Thật ngại quá.
Kiếm tiền đủ rồi, bà đây không theo hầu nữa.