8 NGƯỜI BẠN TRAI CỦA TÔI - CHƯƠNG 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Tám tên bạn trai cũ chịu đả kích vô cùng.

Tôi cũng đầy mặt khiếp sợ nói: “Các anh không phải yêu tôi rồi chứ?”

Cứu mạng!

Đừng mà!

Bọn họ vẫn hợp với Lâm Vũ Thi hơn một chút.

Tám tên đàn ông nghe tôi nói xong, sắc mặt đồng loạt khó coi cười khẩy.

Đồng thanh nói: “Yêu cô, cô xứng sao? Cả đời này tôi chỉ mãi yêu một mình Vũ Thi!”

Nói xong, bọn họ như thường lệ cảnh cáo tôi sau này đừng đến quấy rầy đến họ và Lâm Vũ Thi.

Cuối cùng họ ồn ào quay người bỏ đi.

Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Vỗ nhẹ ngực nghĩ: Không phải thì tốt.

Thật là dọa tôi sợ c.h.ế.t khiếp.

Những ngày bọn họ không tìm đến, tôi thật sự quá vui mừng.

Tôi về quê thăm viện mồ côi một chuyến.

Viện trưởng nước mắt lưng tròng cầm tay tôi.

“Con à, con đừng cứ gửi tiền về mãi như thế, giữ lại nhiều chút mà chi tiêu cho bản thân đi.”

Một đám trẻ thiếu dinh dưỡng, dính người mà đi theo sau tôi, gọi tôi là chị.

Tôi xoa đầu từng đứa một, cười nói: “ Viện trưởng, con cũng là người lớn lên từ nơi này. Đây là nhà của con, bà không cần phải khách sáo với con đâu ạ.”

Số tiền kiếm được từ tám tên bạn trai cũ kia, hầu hết tôi đều đưa cho viện trưởng.

Viện trưởng cả đời không lập gia đình, thanh xuân của nửa đời người cùng với số tiền dành dụm được, tất cả đều đổ vào đây.

Tôi là bị người ta bỏ rơi ở ngay trước viện mồ côi, được viện trưởng nhặt về.

Mặc dù không có quan hệ máu mủ, nhưng viện trưởng vẫn luôn nuôi dưỡng và dạy dỗ những đứa trẻ mồ côi chúng tôi như những đứa con ruột của mình. Tất cả những đứa trẻ lớn lên từ nơi này, khi ra ngoài, đều ghi nhớ đến lòng tốt của bà.

Tôi ở lại viện mồ côi một tuần, bà viện trưởng đưa cho tôi một chiếc vòng tay bằng ngọc.

Bà ấy thở dài nói: “Đứa nhỏ này, từ nhỏ đã tốt bụng, hiểu chuyện. Còn nhớ năm con bảy tuổi, lén chạy ra ngoài gặp phải bọn bắt cóc, còn cứu được mấy đứa trẻ khác, khi đó suýt nữa còn mất mạng, suýt thì doạ c.h.ế.t ta. Không nghĩ tới chớp mắt, con đã lớn như thế này rồi. Cái vòng ngọc này con hãy giữ lấy, đây là chiếc vòng con đeo lúc nhỏ khi ta ôm con về. Hồi đó con còn bé quá, ta sợ con đánh mất liền giữ nó lại giúp con. Chất lượng của cái vòng ngọc bích này rất tốt, không giống như đồ của gia đình nghèo khổ. Việc con ở viện mồ côi, có lẽ còn có ẩn tình khác, nếu có duyên, có lẽ sau này con sẽ tìm thấy người thân của mình.”

Tôi nhìn vòng ngọc này với cảm xúc phức tạp: “Nếu họ đã bỏ rơi con rồi, thì sau này cũng không cần thiết phải đi tìm nữa. Viện trưởng, cái vòng ngọc này bà cứ bán đi, để tiền lo cơm nước cho các em nhỏ trong viện nhé.”

Viện trưởng cười trừng mắt nhìn tôi, còn cứng rắn nhét vòng tay vào tay tôi.

14.

Lúc tôi chuẩn bị rời đi lại đụng phải một người đàn ông mặc vest, đi giày da chỉnh tề.

Bà viện trưởng vừa cười vừa chào hỏi người đàn ông.

Lúc này tôi mới biết, người đàn ông này cũng nghe nói về hoàn cảnh khó khăn của viện mồ côi, đến quyên tiền cho viện trưởng.

Viện trưởng hỏi tôi: “Tranh Tranh, con còn nhớ cậu ấy không?”

Tôi bối rối một lúc.

Viện trưởng cười vui vẻ cất tiếng nói: “Đây là Hổ Đản đó, ngày xưa không phải con đã cứu được một đám trẻ con bị bọn bắt cóc đấy sao. Lúc đó thằng bé bị mất trí nhớ, ở lại viện mồ côi của chúng ta hơn nửa năm, mới được gia đình đón về. Hồi đó, Hổ Đản tuy lớn tuổi hơn con, cũng cao hơn con nửa cái đầu, nhưng ngày nào cũng chạy theo con, gọi chị ơi chị à không ngớt, con còn thấy thằng bé phiền, luôn nghĩ cách cắt đuôi thằng bé nhưng không tài nào cắt đuôi nổi. Cái tên Hổ Đản này cũng là con đặt cho thằng bé đấy chứ, con nói với ta rằng thằng bé khỏe như vậy, gọi Hổ Đản là được rồi.”

Tôi cẩn thận nhớ lại, hình như đúng là có người như vậy thật.

Người đàn ông dường như cũng nhớ ra rồi, trước tiên nhìn về phía tôi với vẻ ngạc nhiên, sau đó ngại ngùng cười: “Là chị Tranh Tranh sao?”

Nhìn một người con trai lớn hơn tôi một tuổi, hơn nữa còn rất đẹp trai như anh ấy gọi tôi là chị, tôi cũng thấy xấu hổ.

“Anh cứ gọi tôi là Tranh Tranh đi.”

15.

Hổ Đản tên thật là Lý Trình Dã, vừa khéo cũng làm việc ở cùng thành phố với tôi.

Anh ấy đề nghị lái xe đưa tôi về cùng.

Dọc đường đi, chúng tôi nói chuyện phiếm về chuyện mất mặt thuở nhỏ, cũng không còn dè dặt nữa.

Anh ấy đưa tôi đến cửa nhà, chúng tôi trao đổi thông tin liên lạc.

Lý Trình Dã cười nói: “Mấy năm nay đến viện mồ côi vẫn luôn muốn gặp lại chị, nhưng mà vẫn không thể gặp được, ngày mai chị có rảnh không? Cho em cơ hội, mời chị bữa cơm báo đáp ơn cứu mạng năm xưa.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Anh ấy bỗng nhiên đưa tay lên vuốt ve tóc tôi.

“Thật tốt, chị Tranh Tranh vẫn chưa quên em.”

Ai biết được vào lúc này, tám tên đàn ông từ trong bóng tối nhảy ra từ tám phía.

Sau khi họ nhìn thấy nhau, trước tiên liền ngơ ngác nhìn nhau một lúc.

Có lẽ cũng không nghĩ đến người kia sẽ có mặt ở đây.

Sau đó, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía Lý Trình Dã với ánh mắt giận dữ.

Từ Mặc Nhiên mở lời đầu tiên: “Ha, xem ra tôi đã đánh giá thấp cô rồi, vài ngày không gặp, vậy mà đã tìm được tên khác rồi.”

Lý Trình Dã cũng nhìn qua bọn họ một cái, khuôn mặt đẹp trai ngơ ngác nhìn về phía tôi.

Tôi ngượng ngùng cười một cái: “Để anh chê cười rồi, đây là tám tên bạn trai cũ của tôi.”

Tám tên đàn ông dường như biết Lý Trình Dã, sau khi nhìn thấy là cậu ấy, sắc mặt bọn họ càng trở nên khó coi.

Hàn Tử Kỳ càng thêm tức giận đùng đùng nói: “Lý Trình Dã, lại là mày! Mày cả ngày trêu Vũ Thi thì cũng thôi đi, giờ lại còn nhắm đến Hứa Tranh Tranh nữa. Tao cảnh cáo mày, sức chịu đựng của tao có hạn, đừng cho rằng Vũ Thi thích mày thì tao không dám làm gì mày.”
Giang Duy Xuyên cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lý Trình Dã: “Mày với Hứa Tranh Tranh có quan hệ gì?”

Tôi choáng váng, không ngờ Hổ Đản lại trâu bò như vậy.

Vậy mà lại là ánh trăng sáng của ánh trăng sáng của tám tên bạn trai cũ này.

Lý Trình Dã khẽ nhíu mày, không để ý đến bọn họ, mà thấp giọng hỏi tôi: “Bọn họ đang dây dưa với chị ?”

Tôi ngơ ngác gật đầu.

Lý Trình Dã nghe vậy, nắm lấy tay tôi.

Sau đó anh ấy lạnh lùng nhìn tám tên đàn ông đối diện nói: “Tôi không có quan hệ gì với Lâm Vũ Thi cả, cũng không thân, nhưng Tranh Tranh là bạn gái của tôi, mong các anh tự trọng, hy vọng sau này không có bất cứ ai trong các anh đến làm phiền bạn gái tôi.”

Sau khi Lý Trình Dã nói xong những lời này, tám tên đàn ông trước mặt lập tức đỏ bừng mắt.

Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào anh ấy, ánh mắt vô cùng tức giận.
Tôi lập tức nâng cao cảnh giác.

Cảnh này tôi quen lắm!

Hôm đó trước khi Hàn Tử Kỳ bị đánh hội đồng, họ đã bày ra vẻ mặt này.

Lý Trình Dã cũng chỉ muốn giúp tôi thoát khỏi tám tên điên này.

Không thể chịu tai bay vạ gió được!

Tôi vội vàng đứng lên trước mặt của Lý Trình Dã, hung hăng nhìn chằm chằm vào bọn họ.

“Các anh muốn đánh bạn trai tôi, thì phải bước qua xác tôi trước đi đã.”

Vừa dứt lời, tám tên đàn ông đối diện, tức giận đến mức đỏ mắt.

Tôi thực sự nghi ngờ liệu có phải họ có bệnh đau mắt đỏ không.

Trong đó, Hàn Tử Kỳ tức giận nhất.

Lần trước anh ta bị đánh hội đồng còn chưa khỏi hẳn, trên tay vẫn còn băng bó.

Hiện tại anh ta nhìn chằm chằm vào tôi và Lý Trình Dã, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta lui về sau hai bước, cả khuôn mặt không dám tin gào lên: “Tại sao lần trước lúc tôi bị đánh, cô không bảo vệ tôi! Hứa Tranh Tranh, thì ra cô thật sự không yêu tôi…”

*Từ phần này do Lý Trình Dã vốn lớn tuổi hơn nên mình để xưng anh nha.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo