8 NGƯỜI BẠN TRAI CỦA TÔI - CHƯƠNG 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
21.

Nhưng những ngày tiếp theo, thực sự khiến tôi cảm thấy, chân tướng này không nói cũng được vậy!

Sau khi tám tên này biết được sự thật, họ đều hối hận đến xanh ruột.

Một ngày từ sáng đến tôi đều chạy đến trước mặt tôi diễn vai nam phụ đau khổ vì tình.

Còn suýt quỳ trên mặt đất cầu xin tôi tha thứ nữa.

Họ thậm chí còn nói, cho dù tôi không thích họ cũng không sao.

Tám người họ nguyện ý mãi mãi làm lốp dự phòng của tôi.

Làm bạn tốt của tôi cả đời.

Hay thật, câu nói này sao mà quen tai thế nhỉ?

Ồ đúng rồi, đều là lời mà Lâm Vũ Thi từng nói với họ đây mà.

Lâm Vũ Thi thích sống một cuộc sống chín người nhàn nhã chốn phàm trần.

Nhưng tôi không có điên như vậy!

Tôi nghiêm túc nói với họ: “Tôi có bạn trai rồi, tôi và anh ấy rất yêu nhau, sau này các anh đừng tới tìm tôi nữa.”

Tám người họ nghe vậy, vẻ mặt càng trở nên đau đớn không cam lòng.

Cuối cùng để lại một câu, anh sẽ không bỏ cuộc đâu.

Sau đó đồng loạt rời đi.

Tôi còn đang khó hiểu, sao lần này lại dứt khoát như vậy, vừa quay đầu, đã nhìn thấy Lý Trình Dã cau mày đi tới.

22.

Lý Trình Dã nói, tám tên này theo đuổi không dứt như vậy, sợ là sau này vẫn sẽ tới làm phiền tôi.

Khuyên tôi hay là tới nhà anh ấy ở một khoảng thời gian, bình thường anh ấy cũng không bận, có thể đưa đón tôi đi làm, tan làm.

Có anh ấy ở đó, họ đến lần nào đánh lần đó, dần dà, có lẽ sẽ không tới làm phiền tôi nữa.

Lý Trình Dã rốt cuộc là thiên sứ nhỏ chốn trần gian nào đây.

Tôi vô cùng cảm động, đồng ý luôn.

Sau khi tôi chuyển tới ở nhà Lý Trình Dã.

Tám người họ cũng tới vài lần, nhưng toàn bộ đều bị Lý Trình Dã đánh.

Cuối cùng cũng ngừng nghỉ lại chút ít.

Để cảm ơn Lý Trình Dã, tôi chuẩn bị đích thân xuống bếp nấu một bữa cho anh ấy.

Hai chúng tôi cùng đến siêu thị gần nhà.

Kết quả gặp được hai người phụ nữ trông rất giống tôi.

Một người phụ nữ giàu có được bảo dưỡng rất tốt, ăn mặc rất đẹp đẽ.

Một người phụ nữ trung niên vết nhăn cau mày rất sâu, nhìn có vẻ không giống người tốt.

Ngũ quan của hai người rất giống nhau, chẳng qua người phụ nữ trung niên kia trông có vẻ già hơn người phụ nữ giàu có kia rất nhiều.

Tôi nghe thấy người phụ nữ trung niên gọi người phụ nữ giàu có là chị, khóc lóc cầu xin bà ấy, nói bản thân biết sai rồi, bảo bà ấy giúp chính mình.

Trong lúc hai người đang tranh cãi, họ cũng nhìn thấy tôi đứng cách đó không xa, đều lộ ra vẻ mặt có chút kinh ngạc.

Lý Trình Dã nhìn bên đó một cái, cau mày rồi kéo tôi rời đi.

Sau khi trở về, tôi mới biết —

Người phụ nữ giàu có kia chính là mẹ ruột của Lâm Vũ Thi, bà Lâm.

Người phụ nữ trung niên kia, là em gái song sinh của bà Lâm.

Bà Lâm xuất thân từ một gia đình nghèo, nhưng bản thân vô cùng tài giỏi, là bạn học đại học với ông Lâm, sau khi hai người tốt nghiệp liền kết hôn.

Em gái của bà Lâm thì lại bỏ học từ nhỏ, thường giao du với một tên côn đồ, thói quen xấu.

Hơn hai mươi năm trước, em gái bà Lâm ngoài ý muốn mang thai, đứa trẻ trong bụng cũng không biết là của ai.

Đến bước đường cùng, ở nhờ lại trong nhà của bà Lâm, hai đứa trẻ gần như cùng lúc ra đời.

Kết quả năm thứ hai, em gái bà Lâm lại nhắm tới anh rể của mình, nhân lúc bà Lâm không có ở nhà, nửa đêm chạy vào phòng của anh rể.

May mà tình cảm vợ chồng của ông Lâm rất tốt.

Tức giận mắng bà ta một trận, sau đó đuổi bà ta ra khỏi phòng ngủ.

Sau nữa, em gái bà Lâm bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm.

Mấy năm nay, vẫn luôn không rõ tung tích.

Tôi nghe xong trong lòng chợt thổn thức, bà Lâm và ông Lâm, nghe như hai người rất đàng hoàng.

Không ngờ sinh ra cô con gái Lâm Vũ Thi, lại là một đứa điên.

Có lẽ là do từ nhỏ bị chiều hư rồi.

23.

Chưa quá hai ngày, là sinh nhật của mẹ của Lý Trình Dã.

Mẹ của Lý Trình Dã nghe anh ấy nhắc tới tôi, mời tôi cùng tới ăn bữa cơm.

Mới đầu tôi không muốn đi.

Nhưng Lý Trình Dã nói, mẹ anh ấy dạo này vẫn luôn thúc giục anh ấy tìm bạn gái, liền nhờ tôi giúp anh ấy ứng phó với người nhà.

Anh ấy giúp tôi nhiều lần như vậy, chuyện nhỏ như vậy tôi cũng ngại từ chối, vậy là tôi liền đồng ý.

Sau khi tới, tôi mới biết không phải là tiệc gia đình bình thường.

Hơn nữa còn mời hàng trăm khách khứa, tới tham gia tiệc sinh nhật.

Ai nấy đều ăn mặc sang trọng, rực rỡ, không giàu cũng quý.

Tôi ngơ luôn, tuy trước kia Lâm Vũ Thi từng nói, bố mẹ của Lý Trình Dã sẽ không coi trọng tôi.

Nhưng bình thường bất kể là xe anh ấy đi, quần áo anh ấy mặc hay là nơi ở của anh ấy, đều vô cùng giản dị.

Không ngờ trong nhà lại còn nhiều tiền hơn cả tám tên đàn ông kia nữa!

Trong bữa tiệc, tôi nhìn thấy tám tên bạn trai cũ điên kia.

Còn có cả Lâm Vũ Thi với nhóm chị em của cô ta nữa.

Nhà của mấy người này, đều không giàu có được như nhà họ Lâm.

Bình thường đều đi theo phía sau Lâm Vũ Thi nịnh nọt cô ta, làm đàn em của cô ta.

Lúc Lý Trình Dã đi tìm bố mẹ của anh ấy, nhóm chị em của Lâm Vũ Thi đã vây quanh tôi.

Chị một câu em một câu, bắt đầu chế nhạo tôi:

“Đây chính là con quỷ nghèo cướp đi người đàn ông của Vũ Thi sao?”

“Đồ mặc từ trên xuống dưới cộng lại, cũng không vượt quá một vạn đúng không? Chỉ là thứ hàng nhái cao cấp, không ngờ mấy tên đàn ông mắt mù kia, thật sự yêu cô ta! Phì! Uổng công trước kia Vũ Thi của chúng tôi cứu họ, đúng là một đám đàn ông không có lương tâm phụ bạc!”

“Một đứa mồ côi không tiền không thế như cô, sao lại dám đến một nơi như thế này? Không lẽ cô thật sự tưởng, chín người họ thích cô, người nhà họ sẽ đồng ý để họ cưới cô vào cửa đấy chứ, đừng nằm mơ nữa! Vũ Thi của chúng tôi chính là cô chủ nhà họ Lâm, là đứa con dâu mà các chú, các cô trong vòng chúng tôi mơ ước đó, cô là cái thứ gì chứ!”

“Hứ, nếu biết điều, tôi khuyên cô nhanh chóng cút khỏi đây đi, bây giờ họ đang ưu ái cô, chẳng qua chỉ vì cảm giác mới mẻ nhất thời thôi. Xem cái dáng vẻ nghèo khổ của cô, làm sao so được với Vũ Thi của chúng tôi? Sớm muộn gì họ cũng sẽ quay lại bên Vũ Thi thôi. Cô xem cô đã đến đây lâu vậy rồi, bà Lý ngay cả xem cũng không xem cô một cái, hoàn toàn coi thường thứ như cô đấy.”

Lâm Vũ Thi nhẹ nhàng mở miệng, nhưng trong ánh mắt lại đầy sự đắc ý và khinh thường:

“Các cậu đừng nói vậy, tuy gia cảnh của chị ấy không tốt, xuất thân từ viện mồ côi, tâm địa xấu xa, nhưng bắt nạt một cô gái như vậy, vẫn là không tốt đâu…”

Đám đàn em cười dỗ dành nhìn về phía Lâm Vũ Thi nói: “Vũ Thi, là do cậu quá tốt bụng rồi. Gia cảnh tốt như thế, còn dịu dàng ân cần như vậy, thứ nghèo nàn này mới dám bắt nạt cậu, hôm nay tớ sẽ thay cậu dạy dỗ cô ta một bài học!”

Tôi cạn lời, chỉ cần dính tới Lâm Vũ Thi, là không có chuyện gì tốt.

Nhưng trò hề này cũng không kéo dài bao lâu, rất nhanh Lý Trình Dã đã quay lại, họ đều lùi sang bên cạnh, không dám ho he thêm tiếng nào.

Lý Trình Dã mặt vô biểu tình quét nhìn họ một cái, nói mẹ của anh ấy muốn gặp tôi, để anh ấy đưa tôi qua đó.

Đám người Lâm Vũ Thi nghe thấy Lý Trình Dã nói như vậy, sắc mặt khẽ biến.

Có lẽ là không ngờ, bà Lý lại chủ động muốn gặp loại người nghèo như tôi.

Đi tới trước mặt bà Lý.

Tôi nhìn thấy bà Lâm đang đứng bên cạnh bà ấy.

Bà Lý thân mật kéo lấy tay tôi: “Cháu chính là đứa bé đã cứu Trình Dã hồi đó đúng không? Không ngờ lại xinh đẹp đến vậy, cô đã muốn gặp cháu từ lâu rồi, nhưng Trình Dã giữ chặt quá, có nói gì nó cũng không cho gặp cháu, nhỏ mọn c.h.ế.t đi được.”

Vừa nói chuyện vừa trừng mắt nhìn Lý Trình Dã, “Nói trước nhé, mẹ chỉ nhận một đứa con dâu này thôi, sau này nếu đổi người khác, mẹ không đồng ý đâu”

Ai ngờ câu này bà Lý vừa nói xong.

Bên cạnh tôi lại vây lên tám người phụ nữ giàu có khác, tất cả đều thân thiết vây quanh tôi.

Một người trong đó kéo lấy một bàn tay khác của tôi nói: “Bà Lý, lời này nói sai rồi, đây rõ ràng là cô gái Duy Xuyên nhà tôi thích mà, bà đừng có giành người với chúng tôi. Con à, cô biết, Duy Xuyên để con chịu nhiều ấm ức, cô đã đánh nó rồi. Trước kia con cứu nó, sau này nó nhất định phải lấy thân báo đáp con.”

Người phụ nữ giàu có đeo dây chuyền vàng to đùng giành lấy bàn tay kia của tôi: “Nói luyên thuyên cái gì, đây là bạn gái của Tử Kỳ nhà chúng tôi, tuy là trước kia cãi nhau, sau này nhất định sẽ làm hòa. Con à, may mà lúc trước con cứu Tử Kỳ, chỉ cần con gả cho Tử Kỳ nhà cô, cô lập tức mua nhà cưới cho các con!”

Những phu nhân khác cũng không cam lòng yếu thế, đều bắt đầu kéo tay tôi nói muốn hứa hôn cho con trai nhà họ.

Bà Lý nóng nảy, vội vàng gọi họ hàng giúp bà ấy tách họ ra.

Sau đó bảo vệ tôi ở phía sau hét lớn: “Bảo vệ đâu, đuổi họ ra ngoài, sao lại chạy đến nhà người khác giành con dâu vậy hả!”

Tôi ngu người luôn.
Sao lại không giống với kịch bản đã bàn sẵn vậy!

Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh.

Nhìn thấy tám tên điên đang đứng bên cạnh cổ vũ cho mẹ của mình.

Còn nhìn thấy Lý Trình Dã đang đen mặt dẫn theo bảo vệ tới đuổi người.

Cuối cùng, ánh mắt của tôi rơi đến trên mặt của Lâm Vũ Thi.

Nụ cười ấm áp, tốt bụng trên mặt của cô ta không còn duy trì được nữa, cô ta nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vặn vẹo.

Hung hăng nhìn chằm chằm vào tôi.

Cô ta hận tôi cướp đi những người đàn ông của cô ta.

Cướp đi tất cả những thứ đáng ra thuộc về cô ta.

Đám đàn em bên cạnh cô ta cũng ngơ luôn, một người trong số đó kinh ngạc nói: “Người trước kia cứu chín người họ không phải là Vũ Thi sao? Sao đột nhiên lại biến thành đồ nhà quê nghèo khổ kia rồi…”

Còn chưa nói xong, Lâm Vũ Thi tức giận nhìn qua.

Vẻ mặt của đàn em cương lại, vội vàng cười nói: “Vũ Thi, đừng chấp nhặt với cô ta, cậu chính là cô chủ nhà họ Lâm, những phu nhân này chỉ đang nói khách sáo thôi, nhà ai sẽ thật sự cưới một con nhóc nhà quê không tiền không thế chứ!”

Lâm Vũ Thi cắn răng, sắc mặt cuối cùng cũng đẹp hơn một chút.

Ai ngờ vào lúc này, trong lúc xô đẩy, trên tay tôi lộ ra cái vòng ngọc mà năm xưa bố mẹ tôi để lại cho tôi.

Bà Lâm ở bên cạnh đột nhiên sắc mặt trắng bệch, vội vàng tiến lên, cầm lấy tay của tôi.

Bà Lý kinh sợ nói: “Tôi nói này bà Lâm, nhà bà lại không có con trai, bà tới góp vui gì chứ!”

Vành mắt bà Lâm hơi đỏ, nước mắt lưng tròng ôm lấy tôi.

Bà ấy kích động nói: “Con à, mẹ tìm năm năm, cuối cùng cũng tìm thấy con rồi! Con chính là đứa con gái ruột bị mất tích hơn hai mươi năm của mẹ!”

Giây phút đó, tất cả mọi người đều đứng hình.

Sắc mặt của Lâm Vũ Thi đã khó coi đến cực điểm, không dám tin đứng nhìn cảnh này.

Đàn em của cô ta che miệng, nhìn Lâm Vũ Thi, lại nhìn tôi, hoàn toàn dại ra.

24.

Sau khi tiệc sinh nhật của bà Lý kết thúc.

Bà Lâm liền đưa tôi đi làm xét nghiệm DNA.

Rất nhanh, kết quả xét nghiệm ra tới.

Tôi là con gái ruột của bà Lâm.

Bà Lâm ôm tôi khóc tới đứt ruột đứt gan.

Ông Lâm lau nước mắt nơi khóe mắt, nhẹ nhàng ôm hai người chúng tôi vào lòng.

Tôi bị hai người ôm nằm tận phía trong như đứa trẻ.

Nhìn Lâm Vũ Thi đang đứng ở cuối hành lang, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn tôi vô cùng ác độc, lung lay sắp đổ.

Lại nhìn về phía bà Lâm đang ôm tôi, còn hơi ngơ ngác.

“Hai người đừng khóc nữa, có thể nói cho con trước, rốt cuộc là chuyện như thế nào không.”

Bà Lâm lau nước mắt, biến nước mắt thành tiếng cười.

Cuối cùng chậm rãi kể lại cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra.

Mẹ tôi, bà Lâm với em gái bà ấy Triệu Phán Phương là hai chị em song sinh, lớn lên rất giống nhau.

Cho nên lúc tôi và Lâm Vũ Thi vừa sinh ra, cũng rất giống nhau.

Triệu Phán Phương quyến rũ bố tôi không thành, bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm.

Lúc đó bà ta bị đuổi ra khỏi nhà nên ghi hận trong lòng, trực tiếp lén đổi hai đứa nhỏ, ôm tôi đi mất.

Sau khi rời đi, bà ta không muốn nuôi dưỡng tôi, dứt khoát vứt tôi lại trước cửa viện mồ côi.

Lúc đó, mẹ tôi phát hiện trên tay đứa bé không có cái vòng ngọc, chỉ cho rằng bà ta lấy trộm cái vòng ngọc đi đổi lấy tiền, không hề nghĩ tới bà ta sẽ xấu xa như vậy, trộm đứa bé đi mất.

Cho đến năm năm trước làm kiểm tra sức khỏe, do nhóm máu, bố mẹ tôi mới vô tình phát hiện, Lâm Vũ Thi không phải con ruột của họ.

Lúc đó, họ đã bắt đầu âm thầm tìm kiếm tôi.

Họ biết được, Lâm Vũ Thi thường lén liên lạc với Triệu Phán Phương, sợ rút dây động rừng, nên không hề biểu lộ ra ngoài, vẫn đối xử với Lâm Vũ Thi như cũ.

Cuối cùng, họ dẫn dụ được Triệu Phán Phương quay về, đang chuẩn bị tìm kiếm tung tích của tôi.

Mẹ tôi nhìn thấy tôi ở siêu thị, lúc đó bà ấy đã nghi ngờ rồi.

Lúc sau, đến bữa tiệc ngày hôm nay, nhìn thấy cái vòng ngọc trên tay tôi, mẹ tôi cuối cùng cũng chắc chắn, tôi chính là con gái ruột của bà ấy.

Mẹ tôi đau lòng sờ mặt tôi.

“Con à, từ nhỏ đến lớn, con nhất định phải chịu nhiều ấm ức đúng không.”

Lòng tôi chợt thoải mái hơn, không nhịn được đỏ hoe vành mắt.

Thì ra bố mẹ tôi không phải đã bỏ rơi tôi, mà là có ẩn tình khác.

Tôi lắc đầu, nói: “Bố mẹ, hai người đừng buồn, mấy năm nay con sống khá tốt, tuy rằng sống trong viện mồ côi, nhưng mà viện trưởng đều yêu thương mỗi người chúng con như con cái của mình vậy, đám trẻ trong viện cũng rất hòa hợp, sau khi thi lên cấp ba, con vừa học vừa làm lên đến đại học, giống với những đứa trẻ bình thường khác thôi.”

Mẹ tôi đỏ mắt nói: “Ngày mai, đưa bố mẹ đi thăm viện trưởng mà con nói nhé, mẹ muốn đi cảm ơn bà ấy.”

Tôi cười gật đầu.

25.

Lâm Vũ Thi bị bố mẹ tôi đuổi ra khỏi nhà.

Cô ta quỳ dưới đất, khóc lóc cầu xin mẹ tôi, nói rằng không nỡ xa bọn họ, không muốn rời đi.

Mẹ tôi thở dài, nói: “Những việc con gây ra với Tranh Tranh, mẹ đều biết cả rồi. Vũ Thi, không ngờ đạo lý làm người mẹ dạy con từ nhỏ đến lớn, con đều không học được chút nào, vẫn là di truyền từ mẹ của con, hôm nay, duyên phận của con với gia đình chúng ta đã hết, con đi đi, mẹ không muốn sau này con của mẹ phải chịu tổn thương vì con nữa.”

Khi Lâm Vũ Thi rời đi, sắc mặt cô ta trắng bệch, khóc đến không thở được.

Nhưng ánh mắt nhìn tôi, như nhuốm đậm chất độc vậy.

Sau khi mẹ tôi nhận lại tôi, đặc biệt tổ chức một bữa tiệc, còn mời không ít người tới, long trọng giới thiệu cho họ biết tôi là con gái của bà.

Trong bữa tiệc, tôi nhìn thấy nhóm chị em của Lâm Vũ Thi.

Bọn họ ai nấy đều vô cùng đau đớn, hối hận đến xanh ruột.

Bố mẹ của tám tên điên kia đều nhiệt tình tập trung tới trước mặt bố mẹ tôi, tranh cãi đến không thể can được, tất cả đều muốn hứa hôn với tôi cho con trai nhà mình.

Bà Lý có chút sốt ruột, vội lôi kéo tay mẹ tôi nói: “Em à, Trình Dã nhà chị và Tranh Tranh là tâm đầu ý hợp đó, em không thể chia rẽ đôi uyên ương đâu đấy. Những người này từ sáng đến tối, luôn muốn đào góc tường, theo ý chị, trước tiên cứ cho hai đứa trẻ đính hôn đã, nếu không trong lòng chị, một ngày cũng không yên tâm.”

Mẹ tôi không đáp lại, mà quay đầu sang hỏi tôi:

“Tranh Tranh, con thấy như thế nào?”

Tôi chần chừ một lúc, thật ra muốn nói vẫn chưa muốn đính hôn.

Kết quả, Lý Trình Dã ở bên cạnh đã sốt ruột bóp tay tôi một cái, đáng thương nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi khẽ ho một tiếng, nói: “Vậy, vậy thì đính hôn với Lý Trình Dã đi.”

Đúng vậy, tôi và Lý Trình Dã đóng giả thành thật rồi.

Lý Trình Dã hơi thở phào nhẹ nhõm.

Bà Lý lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Tám vị phu nhân còn lại, tất cả đều có vẻ mặt thất vọng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn qua con trai mình.

Con trai của họ hồn bay phách lạc nhìn tôi.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi, như tôi là miếng thịt của Đường Tăng vậy.

Tôi vô thức rùng mình.

Đột nhiên cảm thấy, hiện tại đính hôn, kết hôn cũng khá tốt!

26.

Khi tôi đi thử chụp ảnh cưới, Lâm Vũ Thi lái xe đâm vào tôi.

Mưu đồ muốn cùng c.h.ế.t với tôi.

Kết quả mẹ tôi lại mua cho tôi chiếc xe hơi có tính năng an toàn tốt nhất

Tính năng chống va chạm xuất sắc.

Xe của tôi không sao cả.

Cô ta lại đâm bẹp đầu xe của mình.

Người cũng bị thương nặng, suýt nữa mất mạng.

Bố mẹ tôi nghĩ lại vẫn thấy sợ, đợi sau khi cô ta ra viện, liền tố cáo luôn cả cô ta và mẹ cô ta.

Hai mẹ con không thể tác quái được nữa, đều bị bắt vào tù.

27.

Ngày kết hôn của tôi với Lý Trình Dã.

Không chỉ có bố mẹ hai bên của chúng tôi đến hiện trường.

Nhóm tám đôi bố mẹ kia cũng không mời mà đến.

Trước khi bố tôi để tay tôi vào tay của Lý Trình Dã, tám người họ đều nhảy ra, ai nấy đều đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm lấy Lý Trình Dã.

“Nếu mày không đối xử tốt với cô ấy, bọn tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu.”

Tám người họ hung hăng đồng loạt nói.

Khách mời đều không dám thở mạnh.

Tôi cạn lời, nói thầm, các anh là ai, tôi kết hôn một cắc cũng không liên quan đến các anh!

Không nhìn thấy bố tôi ở phía sau đang đen mặt trừng các anh sao!

Các anh cướp sạch spotlight của bố tôi rồi!

Nhường chút đi, tiếp theo nên đến lượt bố tôi phát biểu rồi!

Lý Trình Dã cũng đen mặt, một chân một người, đá hết bọn họ xuống dưới.

Sau đó sửa sang lại quần áo, ngoan ngoãn nói với bố tôi: “Bố, chúng ta tiếp tục thôi.”

Bố tôi lộ ra ánh mắt vui mừng và hài lòng.

Trịnh trọng đặt tay của tôi lên tay của Lý Trình Dã.

“Bố chỉ có một đứa con gái như vậy, sau này, con phải đối xử với con bé thật tốt, nếu không, bố sẽ không bỏ qua cho con đâu.”

Tôi suýt nữa thì không kìm được.

Bố, bố có thể đổi sang lời thoại khác không!!!

Bố tôi cảm nhận được ánh mắt u oán của tôi, vẻ mặt lúng túng sờ sờ mũi.

Lý Trình Dã cũng trịnh trọng nói: “Bố, bố yên tâm, quãng đời về sau, con sẽ trân trọng cô ấy, yêu cô ấy, tuyệt đối sẽ không cho những tên điên khác có cơ hội chen ngang.”

Tám tên điên bò dậy, đỏ mắt nói: “Lý Trình Dã, mày tốt nhất nhớ kỹ lời nói hôm nay.”

Tôi vẻ mặt lạnh tanh nhìn họ: Cút ra đi, các anh hôm nay tiểu phẩm hơi nhiều đó.

Hàn Tử Kỳ kích động nói: “Tranh Tranh đang nhìn tao, có phải trong lòng cô ấy vẫn còn tao không!”

Tám tên còn lại: “Mày đánh rắm, rõ ràng người cô ấy nhìn là tao.”

Sau đó mấy người kích động nhìn về phía tôi, đồng thanh nói: “Tranh Tranh, bây giờ em muốn hủy hôn cũng không sao cả, hôm nay anh cưới em!”

Lý Trình Dã thối mặt, nắm đấm lại cứng rồi.

Tôi vội vàng khoác lấy cánh tay của Lý Trình Dã, khuyên nói: “Đợi kết thúc hôn lễ rồi đánh.”

Lý Trình Dã cười dịu dàng: “Được.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo