ÂM THẦM TRAO DUYÊN - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cảm thấy ảnh chụp không ổn bắt cậu ấy chụp lại còn đặc biệt đưa ra yêu cầu biến thái.

 

Còn cả cái meme liếm màn hình "hít hà hít hà" to đùng mỗi ngày...

 

Mỗi một cái đều là mức độ khiến người ta tối sầm mặt mũi.

 

Lúc này, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ.

 

Tuyệt đối, tuyệt đối không thể để Tạ Thầm phát hiện ra tài khoản phụ là tôi!

 

Dứt khoát một mực khẳng định: "Thật sự không có ấn tượng nữa, dù sao cũng là lưu trên mạng, có người ngày nào cũng đăng loại này..."

 

Thái độ của tôi quá chắc chắn.

 

Tạ Thầm chưa hỏi mấy câu đã tin rồi.

 

Nhưng bầu trời của cậu ấy dường như sụp đổ trong nháy mắt.

 

Miệng lẩm bẩm mấy từ khóa.

 

"Trên mạng..."

 

"Ngày nào cũng đăng..."

 

"Rất nhiều người xem..."

 

"Trời... đất ơi..."

 

Cậu ấy như mất hết sức lực và biện pháp.

 

Suýt chút nữa thì liệt xuống đất.

 

Cũng phải.

 

Đột nhiên biết được ảnh riêng tư mình gửi cho một người, còn dặn đi dặn lại phải giữ bí mật, lại bị đăng lên mạng, còn bị người quen lưu lại không thiếu tấm nào...

 

Đổi là ai cũng sẽ sụp đổ thôi đúng không?

 

Cậu ấy biết tất cả sở thích của tôi, sẽ bất bình thay tôi...

 

Thậm chí sau này tôi mới nhớ ra, câu "đàn ông nghiện game không phải thứ tốt lành gì", là do tôi bị thành viên trong nhóm làm bài tập chểnh mảng vì chơi game chọc tức nên tiện tay đăng lên vòng bạn bè (WeChat Moments).

 

Đều được cậu ấy nhớ kỹ, và vì thế mà cai game.

 

Cậu ấy rõ ràng đối xử với tôi tốt như vậy...

 

Nhưng tôi không những trêu đùa cậu ấy.

 

Còn vì che giấu lời nói dối của mình mà khiến cậu ấy sụp đổ như thế này.

 

Nhìn bước chân loạng choạng khi quay người của Tạ Thầm.

 

Cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng.

 

Tôi không kìm được lên tiếng.

 

"Khoan đã."

 

"Tạ Thầm."

 

"Cậu muốn nghe lời nói thật không?"

 

Cả người cậu ấy khựng lại.

 

"Gì cơ?"

 

Tôi siết chặt nắm đấm, lấy hết can đảm mở miệng.

 

"Được rồi..."

 

"Thực ra không phải tôi lưu trên mạng đâu."

 

"Những tấm ảnh đó, chính là cậu gửi cho tôi."

 

Tạ Thầm ngẩn người.

 

"Hả?"

 

"Tôi gửi cho cậu?"

 

"Là... ý gì?"

 

Cậu ấy rõ ràng không thể xử lý thông tin này nhanh được.

 

Tôi thở dài một hơi.

 

"Tôi... chính là người dùng ẩn danh nhắn tin riêng cho cậu."

 

"Xin lỗi, Tạ Thầm."

 

"Vẫn luôn không nói cho cậu biết."

 

"Thực ra người lướt thấy bài viết đó còn để lại bình luận, chính là tôi."

 

"Tôi cũng rất nhanh xác định được, người đăng bài là cậu."

 

"Nhưng tôi..."

 

"Tôi cũng không biết tại sao nữa, có thể là tưởng phát hiện ra bí mật của cậu? Hay là gì đó khác, chỉ, chỉ muốn trêu cậu chút thôi..."

 

"Sau đó... tôi lập cái tài khoản phụ đó..."

 

"Thật sự rất xin lỗi, tôi..."

 

"Tôi thật sự không cố ý trêu đùa cậu đâu, cậu muốn tôi xin lỗi thế nào tôi cũng chịu, bồi thường cũng được, thật đấy, xin lỗi..."

 

Sau khi thú nhận một hơi, so với nỗi sợ bị Tạ Thầm trách cứ ghi thù.

 

Trong lòng tôi nhiều hơn lại là sự trút bỏ được gánh nặng.

 

Bởi vì tôi quả thực luôn cảm thấy, tôi có chút lỗi với Tạ Thầm.

 

Tôi cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn cậu ấy.

 

Hồi lâu sau.

 

Tôi cảm thấy có người nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

 

Tiếp đó là một giọng nói rất dịu dàng.

 

"Cái này có gì mà phải xin lỗi chứ?"

 

Tôi quay đầu.

 

Va vào đôi mắt chứa đầy ánh sao của Tạ Thầm.

 

"Đã là cậu biết rồi, vậy thì tôi nói thẳng nhé."

 

"Nếu như trên thế giới này, bắt buộc phải có một người nắm giữ bí mật của tôi, nắm thóp tôi."

 

"Tôi hy vọng nhất, người đó là cậu."

 

"Cũng may là cậu."

 

"Tiểu Sơ."

 

Cậu ấy chớp chớp mắt.

 

"Có thể gọi cậu như vậy không?"

 

"Trước khi cậu xin lỗi tôi cậu có quên mất không? Tôi còn muốn đập chậu cướp hoa của bạn cùng phòng mình đấy, bản thân tôi cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, tôi còn nói bao nhiêu lời lẽ nghịch thiên, kiểu gì thì cũng là tôi xấu xa hơn một chút chứ? Ha ha ha."

 

Tôi ngẩn người.

 

Nhìn đôi mắt chân thành của Tạ Thầm.

 

Giơ tay che mặt.

 

"Thực ra... chuyện này lại liên quan đến một chuyện khác..."

 

Tạ Thầm nghiêng đầu.

 

"Gì cơ?"

 

"Tôi và Giang Ngộ..."

 

"Là anh em ruột đấy."

 

Không biết là do chột dạ hay gì khác, tôi đè thấp giọng xuống rất nhỏ.

 

Nhưng Tạ Thầm không hỏi lại lần thứ hai.

 

Cậu ấy nghe rõ rồi.

 

Người ngơ ra rồi.

 

"Anh, anh em?"

 

Tôi gật đầu.

 

"À, đúng."

 

"Anh, anh em."

 

"Vậy sao các cậu không cùng họ?"

 

"Tôi theo họ mẹ, anh tôi theo họ bố, chúng tôi một Sơ (lần đầu), một Ngộ (gặp gỡ), không phải rất rõ ràng sao..."

 

"Nhưng mà... chưa bao giờ nghe các cậu nói các cậu là..."

 

"Cũng, cũng chẳng có ai hỏi bao giờ..."

 

Tạ Thầm ngửa đầu nhìn trời.

 

Mất hai phút để chấp nhận sự thật này.

 

"Được rồi."

 

"Vậy... chuyện này cậu sẽ giữ bí mật với anh cậu chứ?"

 

"Giữ bí mật gì?"

 

Tạ Thầm sờ mũi.

 

"Thì... chuyện thực ra tôi vẫn luôn thích cậu ấy..."

 

Tôi chớp mắt.

 

Không biết mượn mấy phần tác dụng của cồn, to gan nhắc lại.

 

"Cậu thích tôi?"

 

"Vậy chúng ta ở bên nhau chẳng phải là được rồi sao?"

 

"Còn giữ bí mật gì nữa?"

 

Tạ Thầm sững sờ.

 

"Cậu, cậu nói gì?"

 

Tôi lắc đầu, xoay người.

 

"Không nghe rõ? Vậy thôi..."

 

Tạ Thầm vội vàng kéo tôi lại.

 

"Đừng, đừng!"

 

"Tôi nghe rõ rồi nghe rõ rồi, tôi chỉ là... có chút không tin."

 

"Chuyện này là thật sao?"

 

Tôi gật đầu thật mạnh.

 

"Như giả - bao đổi!" (hàng thật giá thật)

 

Sau này nghĩ lại.

 

Việc trực tiếp đề nghị ở bên nhau với Tạ Thầm, quả thực có vài phần bốc đồng.

 

Nhưng tôi không hối hận.

 

Dù sao con người đôi khi không bốc đồng một chút, còn chẳng biết phải lằng nhằng bao lâu mới vào được chủ đề chính.

 

Kể từ ngày đầu tiên tôi mất ngủ vì đứt liên lạc với Tạ Thầm, tôi đã nhận ra rồi.

 

Tôi đã lén lút thích Tạ Thầm từ lâu.

 

Chỉ là vẫn luôn trốn tránh đối mặt.

 

Nhưng Tạ Thầm đối với việc này rất được mất.

 

Muốn nói lại thôi kìm nén suốt mấy ngày.

 

Cuối cùng trong một lần tôi bị nam sinh khác xin WeChat, cậu ấy không nhịn được kéo tôi lại.

 

"Tiểu Sơ..."

 

"Đợi một chút."

 

Tôi quay đầu: "Sao thế?"

 

Tạ Thầm nghiến răng.

 

Như hạ quyết tâm rất lớn mới mở miệng.

 

"Mặc dù có thể ở bên cậu, đã là vinh hạnh của tôi, tôi không nên cầu xin nhiều hơn."

 

"Nhưng tôi vẫn muốn hỏi, cậu... là thật sự thích tôi sao?"

 

Cậu ấy càng nói, giọng càng nhỏ.

 

Đến cuối cùng gần như không nghe rõ nữa.

 

Nhưng tôi có thể hiểu ý của cậu ấy.

 

"Không thích cậu thì ở bên nhau làm gì?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo