Nhóm dịch: tinhhadetmong
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 03/02/2026
Lượt xem: 516
Lượt theo dõi: 0
Ảnh đế mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, chỉ có thể phân biệt người khác qua giọng nói.
Với tư cách là diễn viên lồng tiếng đóng thế cho anh ta, tôi luôn làm việc tận tụy, thậm chí còn thức đêm để cùng anh ta tập kịch.
Thế nhưng, Cố Hoài Chi lại luôn chế giễu, mỉa mai tôi, chê bai ánh mắt của tôi không trong sạch.
"Đừng có dùng cái ánh mắt ghê tởm đó nhìn tôi. Chuyện cô bò lên giường tôi tối qua còn chưa tính sổ xong đâu."
Tôi cứng họng, không biết phải thanh minh thế nào.
Rõ ràng tối qua chính anh ta là người chặn tôi trong phòng trang điểm, vừa hôn vừa ôm, còn ép tôi phải gọi tên anh ta.
Tại sao trời vừa sáng, tôi lại trở thành kẻ lẳng lơ bò lên giường?
Cho đến tận hậu trường lễ trao giải, Cố Trạch Dã — người em trai sinh đôi chưa từng lộ diện của Cố Hoài Chi — xuất hiện.
Hắn chặn tôi vào góc tường, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, giống hệt như ảnh đế:
"Bé cưng, tối qua chạy nhanh thế làm gì? Định quất ngựa truy phong à?"