Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
"Lương Trĩ, hot search chúng ta không đè xuống nổi, em mau lên tiếng đi!"
Lúc quản lý gọi điện tới, tôi vẫn chưa ngủ dậy.
"Lại bị mắng à? Chị Vân, em quen rồi, không cần thanh minh đâu..."
Ra mắt một năm, anti-fan vô số, tôi sớm đã quen với việc động tí là bị mắng lên hot search.
Tôi xoay người, định cúp điện thoại ngủ tiếp.
Giọng nói tức muốn nổ phổi của quản lý lại truyền đến:
"Em mà không phản hồi ngay, trụ sở công ty chúng ta sắp bị fan của Châu Nghịch xông vào đánh sập rồi đây này!"
Cái tên quen thuộc lọt vào tai, tôi lập tức nín thở.
"Ai?"
"Đại thần e-sports Châu Nghịch đó! Lượng fan của cậu ta không thua gì minh tinh hàng đầu, em nói xem em chọc ai không chọc lại đi chọc trúng..."
Tôi bật dậy khỏi giường, tỉnh ngủ hẳn.
"Em bây giờ lập tức lên Weibo xin lỗi, cứ nói là say rượu nói bậy, chúng ta sẽ lái dư luận sang hướng em là người thẳng thắn, bộc trực..."
Chẳng kịp nghe kỹ lời dặn của quản lý, tôi hoảng hốt mở hot search.
Top 1 đập thẳng vào mắt: #Lương Trĩ nói Châu Nghịch là gà mờ.
Tim như ngừng đập.
Nghĩ đến những lời mà nếu đăng lên nền tảng công cộng sẽ bị "bíp, bíp”, tôi run rẩy bấm vào hotsearch.
Hot nhất là một đoạn video quay lén.
Trong góc quầy bar mờ tối, người phụ nữ mặc váy hai dây màu đen quay nghiêng về phía ống kính, dưới ánh sáng lờ mờ, gương mặt đẹp như yêu nghiệt, một vẻ quyến rũ đầy nguy hiểm.
Người bạn nữ bên cạnh ghé sát tai cô, không biết nói gì đó, chỉ thấy cô đột nhiên tức giận đập bàn, nhăn mặt nói:
"Táo bạo thì rất táo bạo, nhưng tốc độ chậm, nhịp độ kém, chỉ biết xông bừa..."
Quán bar rất huyên náo, khiến giọng cô bị át đi ít nhiều, âm thanh nghe có hơi lùng bùng chữ được chữ mất.
Nhưng người đăng video đã “chu đáo” thêm cả phụ đề, in đậm tên người bị nhắc.
Toàn mạng đều nghe – và thấy rõ ràng câu nói kia:
"Châu Nghịch trên sân đấu chính là con gà mờ!"
2.
[Ai cũng biết Châu Thần nổi tiếng toàn mạng nhờ tốc độ tay nhanh và thao tác đỉnh cao, tên người mà nữ minh tinh nào đó nói trong video rất rõ ràng, đây chắc chắn là bôi nhọ sau lưng rồi còn gì?]
[Trời ơi! Cô ta là cái thá gì mà dám bôi nhọ Châu Thần, cô ta có biết gì về e-sports không vậy?]
[Ai đó mồm thối cũng đâu phải ngày một ngày hai, cô ta nói xấu sau lưng người khác tôi thật sự chẳng ngạc nhiên chút nào, nhưng cô ta lấy mặt mũi đâu ra mà dám đụng vào Châu Thần?!]
[...]
Bình luận ngập tràn lời mắng chửi và chế nhạo.
Tim tôi đập thình thịch vì hoảng, nhưng rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may mà không ai nghe rõ đoạn sau.
"Lương Trĩ, em có nghe chị nói không đấy!"
Tiếng gầm của quản lý vang vọng bên tai, tôi bất đắc dĩ đáp:
"Chị Vân, lần này đúng là em vạ miệng, xin lỗi cũng không bịt nổi miệng dân mạng đâu, cứ kệ họ mắng đi."
Thà bị mắng, còn hơn để họ biết sự thật.
Dừng một chút, tôi nói: "Hot search cứ chi tiền đè xuống đi, dùng tiền của em, không cần công ty lo, phiền chị Vân rồi."
Dứt lời, tôi nhanh chóng cúp máy, nhớ lại tình hình thực tế tối hôm đó ở quán bar.
Tôi và cô bạn thân vừa uống vài ly, TV trong quán bar bắt đầu phát trực tiếp trận chung kết thế giới của Châu Nghịch.
"Chậc, đôi tay đó của Châu Nghịch, nhìn thôi đã muốn liếm rồi."
Tôi sớm đã quen với những phát ngôn biến thái của cô bạn thân mê trai, chỉ liếc mắt nhìn màn hình.
Ngón tay Chu Nghị đang lướt trên chuột và bàn phím, năm ngón tay thon dài, trắng nõn như ngọc.
Có lẽ do men rượu, đầu óc tôi toàn nghĩ đến những hình ảnh không phù hợp với trẻ em mà đôi tay đó làm.
Má nóng bừng, đầu như bốc khói, ngay lập tức bị bạn thân phát hiện ra vẻ khác lạ.
"Trĩ Trĩ, thành thật khai báo, tối sinh nhật hôm đó hai người đã làm gì?"
Tôi ấp úng né tránh, khó mà mở lời.
"Vãi, hai người không lẽ đã..."
Cô bạn thân bừng tỉnh, đột nhiên sáp lại gần, cười gian.
"Cậu cũng biết đánh giá của mọi người về Châu Nghịch khi chơi game rồi chứ? Vậy... cậu ta ở trên giường thế nào, có phải cũng siêu đỉnh không?"
Đây chính là câu mà video không thu được, lúc cô ấy ghé sát tai tôi nói.
Và phản ứng đập bàn tức giận của tôi hoàn toàn là do vô thức.
Bởi vì tôi và Châu Nghịch, từ nhỏ đã không ưa nhau.
3.
Châu Nghịch là con trai của tài xế cũ nhà tôi.
Lần đầu gặp mặt, chú Châu khom lưng dặn dò anh:
"Đây là cô cả, học cùng trường với con, sau này con nhớ phải chăm sóc con bé nhiều hơn, biết không?"
Tôi kiêu ngạo hếch cằm, chờ anh chào tôi trước.
Thế nhưng, Chu Nghị khi đó mới mười ba tuổi, chỉ lạnh nhạt liếc tôi một cái, môi mím chặt, không nói lấy nửa lời.
Trong ánh nhìn ấy, ánh nhìn bình tĩnh đến lạnh lùng, lại ẩn giấu rõ ràng sự khinh thường và giễu cợt.
Tôi từ nhỏ đã được nuông chiều, nào đã bao giờ phải chịu sự lạnh nhạt như vậy.
Thế là ngay từ thuở đầu, tôi và Châu Nghịch đã ngứa mắt nhau.
Tôi luôn cậy vào việc Châu Nghịch được nhận vào trường cấp hai trọng điểm của thành phố học vì có “ô dù” nhà tôi, nên ở trường, tôi thường xuyên sai vặt anh, cố tình gây khó dễ cho anh.
Nhưng Châu Nghịch căn bản không coi tôi ra gì, còn luôn chọc tôi tức muốn chết.
Tay tôi bị dao rọc giấy cứa một đường, tôi bướng bỉnh không chịu dùng băng cá nhân của người khác, nằng nặc bắt anh ra ngoài trường mua băng cá nhân hình gấu nhỏ cho tôi.
Anh ngồi trên ghế không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng ném ra hai chữ: "Thần kinh."
Giờ thể dục tôi chạy 1000 mét, giả vờ đi không nổi, leo lên lưng anh, bắt anh cõng tôi.
Anh nhăn nhó cõng tôi một đoạn, rồi không chút lưu tình ném tôi xuống bãi cỏ, để lại hai chữ: "Đỏng đảnh."
Châu Nghịch từ nhỏ đã lòng dạ sắt đá, không hề biết thương hoa tiếc ngọc.
Cho nên tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Nếu để anh ta biết sự thật của câu nói hôm đó...
Thì e là tôi sẽ chết không toàn thây mất!!
Nghĩ đến đây, người tôi run cầm cập.
Phải chặn ngay miệng cô bạn thân lại, tuyệt đối không để chuyện kia truyền ra ngoài!
Tôi nhanh chóng tìm khung chat Wechat của bạn thân, vừa gõ được vài chữ thì điện thoại rung.
Quản lý lại gọi tới.
Chị ấy gần như gào khản cả giọng:
"Lương Trĩ, mau xem Weibo!!!"
Tôi sững sờ, mang theo dự cảm chẳng lành mở Weibo lần nữa.
Sét đánh ngang tai, da đầu tê rần.
Hot search top 1 mới: #Trên giường [Bùng nổ]
4.
Đêm nay là trận chung kết thế giới của game "Chiến Dịch".
Đội Trung Quốc và đội châu Âu — kẻ mạnh gặp kẻ mạnh, sẽ quyết một trận phân thắng bại.
Đây cũng là lần thứ ba Châu Nghịch với tư cách tuyển thủ chủ lực, bước vào chung kết thế giới.
Mọi người đều mong ngóng, liệu anh có thể tạo nên kỳ tích, trở thành "Tam Quán Vương" (Vô địch ba lần) đầu tiên trong lịch sử hay không.
Như thường lệ, sáng nay truyền thông đã đến khách sạn của chiến đội để phỏng vấn trước trận đấu.
Đoạn video đang hot trên Weibo chính là clip phỏng vấn cá nhân của Châu Nghịch.
Ngay lúc cuộc phỏng vấn kết thúc.
Người đàn ông mặc đồng phục tuyển thủ màu đen đứng dậy khỏi ghế, chuẩn bị rời đi.
Một phóng viên Trung Quốc đột nhiên gọi lớn:
"Ritter, anh có xem tin tức trên mạng chưa?"
Ritter là ID trong game của Châu Nghịch.
Anh không quay đầu, chỉ hờ hững phất tay, ra hiệu không có hứng thú.
Phóng viên không còn hy vọng mấy nhưng vẫn cố hỏi thêm một câu:
"Lương Trĩ đã nghi ngờ về trình độ chuyên môn của anh, xin hỏi anh có muốn phản hồi gì không?"