Anh Ngược Ánh Sáng Bước Tới - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khoảnh khắc đó, tôi như rơi xuống hầm băng, hoàn toàn chết tâm. 


Anh căn bản chẳng quan tâm chuyện tôi có người mình thích. 


Thế là ba năm cấp ba, tôi không bám lấy Châu Nghịch nữa, xa lánh anh tột độ. 


Mãi đến khi tốt nghiệp lớp 12, tôi sắp đi du học, đám bạn lớn lên cùng nhau tụ tập tiễn tôi. 


Lục Hoài Thương tới, Châu Nghịch cũng tham gia.


Chơi Thật hay Thách, tôi thua, bị hỏi: 


"Trĩ Trĩ, cậu nói có người cậu thích từ lớp 10, người đó rốt cuộc là ai mà cậu phải giấu kỹ thế, hôm nay khai ra xem?" 


Ánh mắt tôi hoảng hốt lướt qua Châu Nghịch, liếc thấy anh cụp mắt không chút phản ứng, tim tôi thắt lại. 


Tôi viện cớ đi vệ sinh, né tránh vấn đề này. 


Lúc quay lại, lại bị Châu Nghịch kéo tay dắt đến một góc tường tối tăm ánh đèn không chiếu tới. 


Trong bóng tối, Châu Nghịch trầm giọng hỏi: "Sao không dám trả lời?" 


Biết anh đang hỏi về câu 'Thật' vừa rồi, tôi khựng lại: 


"Người tôi thích cũng ở đây, ngại chứ, tôi còn chưa tỏ tình..." 


Lời chưa nói hết bị chặn lại trong cổ họng. 


Châu Nghịch đột nhiên giữ cằm tôi, cúi người hôn tôi. 


Anh hôn rất mạnh, gần như là đâm sầm vào môi tôi.


Tôi ngây dại, còn chưa kịp phản ứng, anh đã lúng túng buông tay, lùi về sau hai bước. 


Anh cúi đầu: "Xin lỗi, tôi thua Thách." 


Trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, bỗng chốc lại rớt xuống vực sâu. 


Tôi tát Châu Nghịch một cái, khóc mắng anh: 


"Châu Nghịch, anh là đồ khốn.”


"Anh cướp nụ hôn đầu của tôi, tôi còn thích người khác thế nào được nữa..." 


Cho dù đó chỉ là một trò Thật hay Thách.


Nhưng tôi không thể quên, thì sao mà thích người khác được đây?


Sợ người khác nhìn thấu tâm tư của mình, tôi thậm chí không dám để ai biết về nụ hôn ấy.


Mối tình thầm của tôi, từ đầu đến cuối là một trò lừa bịp.


Tôi lừa mình rằng người tôi thích là Lục Hoài Thương, tôi lừa mình rằng tôi ghét Châu Nghịch.


Mối tình thầm của tôi, từ đầu đến cuối giấu kín không nói ra.


Chuyện tôi thích Châu Nghịch, chẳng một ai biết.


Thậm chí ngay cả chính tôi, cũng tự mình dối mình.


Cứ vậy, tôi đúng là đã che giấu mối tình thầm kín ấy rất tốt.


Không phải tôi không nhớ những điều tốt của Châu Nghịch, mà là tôi không dám nhớ.


Tôi ra nước ngoài, có thể cười nói với bạn bè xung quanh rằng người mình từng thầm thích là Lục Hoài Thương.


Khi họ nhắc đến Châu Nghịch, tôi cũng sẽ khẽ hùa theo một câu:


"À, cái tên khốn đó, ghét nhất là anh ta."


Giống như một lời nguyền tự giáng xuống mình, để từ đó giam chặt trái tim mình lại.


Nhưng cũng có những lúc tình cảm cuộn trào khó kìm nén.


Đêm sinh nhật đó, tôi căn bản không hề say.


Tôi tỉnh táo nhìn bản thân mình chìm đắm.


...


Tôi trơ mắt nhìn Châu Nghịch tiến lại gần mình, tầm mắt dần mờ đi.


Ngay trước khoảnh khắc anh đến gần, tôi bịt miệng, vùi đầu chạy ra khỏi sảnh tiệc từ một phía khác.


Nước mắt trào ra như vỡ đê.


Sao tôi có thể không thích Châu Nghịch chứ?


Hôm nay lúc thay lễ phục, tôi nhìn vào gương, thấy sau eo mình, có dán một miếng băng cá nhân.


Là băng cá nhân hình gấu nhỏ.


21.


Tôi chạy ra sân sau khách sạn, bị Châu Nghịch đuổi kịp trước giàn nho.


Anh kéo tay tôi: "Lương..."


Vừa nhìn thấy bộ dạng thảm thương đầm đìa nước mắt của tôi, anh bỗng ngưng bặt, sắc mặt trầm xuống.


Hơi thở của anh nặng nề hơn mấy phần, nhưng động tác lau nước mắt trên tay lại dịu dàng, cẩn thận từng li từng tí hỏi:


"Ai bắt nạt em?"


Tôi không muốn mất mặt trước Châu Nghịch, thế này thật xấu hổ quá.


Tôi đã cố gắng suốt năm năm, vốn tưởng rằng mọi thứ đã là quá khứ.


Nào ngờ chỉ gặp lại anh chưa quá hai lần, mọi cố gắng đã như công dã tràng.


Tôi không nén nổi uất ức, vừa khóc vừa hỏi:


"Châu Nghịch, tại sao người em thích lại không thích em..."


Điều tôi muốn hỏi là, tại sao anh không thích em?


Tôi khóc đến mức không nhìn rõ biểu cảm của Châu Nghịch, chỉ cảm nhận được tay anh run lên một chút.


Anh nói, giọng đắng chát, khó khăn: "Vậy thì đừng thích nữa, có được không?"


Tôi nức nở: "Em... em không làm được."


Châu Nghịch im lặng, tay run rẩy lau nước mắt cho tôi.


Nhưng nước mắt càng lau càng nhiều, rất nhanh đã làm ướt sũng tay anh.


Anh cười khổ một tiếng, dứt khoát đưa tay ra ôm sau gáy tôi.


Anh cúi thấp người, trán chạm vào trán tôi, than thở hỏi:


"Đại tiểu thư, em có thể nhìn anh một chút không?"


Tôi đã mất khả năng suy nghĩ, hoàn toàn trả lời theo bản năng:


"Em đang khóc mà, không nhìn được..."


Bàn tay đang xoa nhẹ sau gáy tôi khựng lại, Châu Nghịch bật cười khẽ.


Giây tiếp theo, tay anh hơi dùng sức, nhẹ nhàng ấn tôi vào lòng.


Tôi cứng người, nước mắt cũng ngừng rơi.


Một tay Châu Nghịch vẫn xoa đầu tôi, cúi xuống ghé sát tai tôi.


Giọng anh nghe còn buồn hơn cả tôi.


"Thích anh, không được à?"


Anh vừa như than thở vừa như thổ lộ, "Anh thích em nhiều như vậy..."


Bộ não khóc đến gần ngạt thở, vì câu nói này mà hoàn toàn thiếu oxy.


Tôi đột ngột đẩy Châu Nghịch ra, ngẩng đầu, không thể tin mà hỏi:


"Anh thích em?"


"Anh thể hiện còn chưa đủ rõ à? Không thích em thì hồi cấp hai ngày nào cũng bám theo em làm gì, không thích em thì tối qua sao lại đưa em về nhà?"


Châu Nghịch bất đắc dĩ lặp lại câu nói đó với tôi.


"Đại tiểu thư, em phản ứng chậm quá đấy."


"Nhưng... nhưng..."


Tôi cố gắng giữ tỉnh táo, không bị niềm hạnh phúc bất ngờ này làm choáng váng, kể lại cuộc đối thoại giữa anh và bố anh mà tôi tình cờ nghe được vào kỳ nghỉ hè lớp 9.


Câu nói "Làm con chó của cô ta, vẫy đuôi xin cô ta thương hại" gần như trở thành ám ảnh của tôi, khiến tôi ngày đêm tự cho rằng mình là một thiếu nữ độc ác đến khó dung thứ.


Châu Nghịch nghe xong, nhíu mày một lúc cố nhớ lại.


"Câu đó, là anh nói bố anh."


Giọng điệu anh đầy mỉa mai.


"Ông ta cuống cuồng đi ở rể, bám vào nhà giàu, cầu xin ân huệ của người khác, không phải là làm chó cho người ta thì là gì."


Tôi ngây người, không thể ngờ năm năm qua lại ngu ngốc tự mình nhốt mình vào ngục tù.


"Châu Nghịch, anh thích em, sao không nói cho em biết sớm..."


Tôi lên án, khóc càng dữ hơn.


22.


Thích một người, có lẽ chính là như vậy.


Mấy năm yêu đơn phương, mỗi phút mỗi giây đều là dằn vặt, đau khổ.


Nhưng đột nhiên phát hiện người đó cũng quay đầu, cho bạn một lời hồi đáp.


Bạn sẽ quên hết mọi khổ đau từng gánh chịu trước đó, trong đầu chỉ còn lại một cụm từ——


Được đền đáp xứng đáng.


Huống hồ đúng như lời Châu Nghịch nói, tôi thật sự là một đứa phản ứng chậm.


Khi tự lừa dối rằng bản thân không thích Châu Nghịch, bộ não của tôi vì mục đích tự bảo vệ mà tự động "bóp méo" những ký ức liên quan đến việc thích anh.


Bây giờ biết anh cũng thích mình, ký ức của tôi lại tự động điều chỉnh lại.


Từng kí ức trong những ngày tháng ở bên nhau hiện lên rõ mồn một, tôi như đang đào kho báu.


Mỗi lần đào được một chút, đều là niềm vui bất ngờ.


Sau đó tôi sẽ từ từ nhấm nháp, ôm Châu Nghịch thủ thỉ ngọt ngào:


"Châu Nghịch, hóa ra anh cũng thích em."


Châu Nghịch hôn lên trán tôi, cưng chiều đáp lại: "Ừ. Vẫn luôn thích em."


Tôi cười nhạo anh: "Anh cũng phản ứng chạm lắm, em thích anh mà anh cũng không biết."


Châu Nghịch cười khổ: "Anh không phải phản ứng chậm."


Tôi ngạc nhiên nhìn anh: "Vậy là gì?"


Châu Nghịch xoa đầu tôi, không trả lời, từ trong túi lôi ra một chiếc hộp vuông nhỏ.


"Tặng em, muốn không?"

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo