Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên sát thủ này tưởng tôi không nhìn được, cho nên lần nào cũng tự nhiên cởi quần áo trước mặt tôi. Hắn nghe thấy tôi không ngừng nuốt nước miếng.
Sát thủ: "Cô đói à?"
Tôi gật đầu: "Ừm!"
1.
Hắn quay trở về với cơ thể toàn mùi máu tươi. Mặc dù mùi rất nhạt nhưng tôi vẫn có thể ngửi thấy.
Anh zai sát thủ cởi quần áo bẩn ra, đi về phía phòng tắm: "Đợi tôi tắm xong rồi sẽ đi nấu cơm."
Tôi ngập ngừng, xấu hổ nói.
"Hay là tắm chung đi?"
Cơ thể hắn khựng lại, quay đầu nhìn lại tôi.
Tôi bổ sung: "Dù sao thì tôi cũng đâu nhìn thấy."
"Tôi thấy!" Hắn quăng lại mỗi câu này rồi xoay người đi thẳng vào phòng tắm.
2
Tôi tên Ôn Ninh, là một đứa trẻ mồ côi.
Ba năm trước, tôi được một nhà giàu có nhận nuôi, nhưng con cái nhà họ đều không thân cận tôi.
Đặc biệt là đứa con trai út kia.
Hắn thừa lúc tôi không chú ý đẩy tôi xuống cầu thang, đầu đập vào bậc thang, khiến hai mắt mù lòa.
Thật ra tôi cũng không phải hoàn toàn không nhìn thấy.
Chỉ là vô cùng mờ ảo.
Để bảo toàn tính mạng, tôi một mực khăng khăng bản thân không nhìn thấy gì.
Sau khi xuất viện, trong nhà an bài tôi đến một căn biệt thự ngoại ô, kèm theo một khoản tiền khổng lồ, mặc cho tôi tự sinh tự diệt.
Tôi mới lười đi báo thù.
Mỗi ngày gọi đồ ăn ngoài mở bưu phẩm, cuộc sống nhỏ trôi qua vô cùng dễ chịu.
Không ngờ một đêm hai tuần trước, một tên sát thủ đột nhiên xông vào.
Hắn đặt ngang dao găm trên cổ tôi chuẩn bị xẹt một nhát, nhưng phát hiện tôi là một người mù xong, lại không động thủ nữa.
Chỉ đe dọa tôi không được nói ra ngoài.
Thế là hai người bọn tôi bắt đầu cuộc sống đồng ở chung kỳ lạ.
Hắn hành tung bất định, thỉnh thoảng sẽ giúp nấu cơm.
Nhưng vài bữa cơm làm sao có thể thỏa mãn tôi.
Là chủ nhà, tôi phải cho hắn biết nhìn sắc mặt một chút.
Đêm hôm nay, tôi ngồi canh giữ trước cửa phòng tắm, tưởng tượng thân thể tràn đầy quyến rũ của đối phương.
Tiếng nước dừng lại, đại ca sát thủ quấn khăn tắm đi ra.
Hơi nóng bao trùm.
Trong tầm nhìn mờ ảo của tôi, vẫn có thể nhìn ra thân hình vai rộng eo hẹp của đối phương.
Chậc chậc, nhìn gần đúng là ngon lành cành đào.
Đại ca sát thủ nhìn thấy tôi: “Cô đứng ở đây làm gì?”
Tôi mặt đối diện lồng ngực hắn, hắng giọng nói: “Cho chị đây sờ sờ cơ bụng.”
Hắn: “……”
3
Động tác lau tóc của đại ca sát thủ dừng lại, nửa ngày sau mới mở miệng.
“Muốn chết?”
“Để tôi sờ xong rồi chết.”
“……”
Hắn không để ý đến tôi, xoay người rời đi.
Tôi vội vàng đuổi theo, quên lấy theo cây gậy dò đường ở bên cạnh.
Chân va vào góc bàn.
Rầm một tiếng, cả người tôi ngã xuống đất.
“Đau quá éc éc……”
Tôi chống đỡ phần thân trên, đau đến mức nước mắt đều chảy ra.
Đại ca sát thủ thở dài một hơi, đi đến trước mặt tôi ngồi xổm xuống, giọt nước còn sót lại trên tóc nhỏ xuống đùi tôi.
Mặt hắn cách tôi rất gần, nhưng tôi vẫn không nhìn rõ.
Nhìn đường nét đại khái, hẳn là một anh đẹp trai.
Lại gần một chút!
Lại gần thêm chút nữa, chị đây có thể thấy rõ dung mạo chú em rồi!
Tôi không dám nhìn quá rõ, sợ bị hắn phát hiện.
Đại ca sát thủ cúi đầu nhìn đầu gối tôi, ngón tay ấm áp lướt qua vết thương.
“Chảy máu rồi, có thuốc sát trùng không?”
Tôi hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tôi muốn sờ cơ bụng.”
“……”
Hắn lại lần nữa câm nín.
Đùa thôi, chút vết thương nhỏ này tính là gì, trước kia tôi thường xuyên bị thương.
Tranh thủ lúc hắn còn chưa mặc xong quần áo, tôi phải nhanh chóng ra tay.
Sát thủ bất đắc dĩ: “Chỉ sờ sờ thôi?”
“Thật ra tôi còn muốn hun hun.”
“……Cô đừng được voi đòi tiên!”
4.
Ngay lúc tôi tưởng rằng hắn sẽ tức giận bỏ đi, hắn nắm lấy cổ tay tôi, đặt lên eo của chính mình.
Tôi: “?”
Đại ca sát thủ quay mặt đi, khó khăn mở miệng.
“Sờ đi.”
Tôi sờ loạn xạ một hồi, sợ hắn hối hận.
Cảm giác trên tay vừa trơn vừa mềm mại, cơ bắp rõ ràng.
Lúc tôi chạm đến bên hông hắn, cơ thể đại ca sát thủ khẽ run rẩy một chút.
Giọng hắn khàn khàn: “Chậm thôi, có hơi ngứa.”
Tôi suýt chút nữa phun máu mũi ra ngoài.
5.
Rõ ràng tôi chỉ đang sờ cơ bụng……
Tốc độ trên tay chậm lại.
Hắn cũng không còn run rẩy nữa.
Không biết là do động tác của tôi quá lớn, hay là khăn tắm có suy nghĩ riêng của nó.
Nó rơi xuống đất.
Đại ca sát thủ nhanh chóng phẩy khăn lông trên vai vào mặt tôi, sau đó hoảng loạn nhặt khăn tắm lên.
Tôi biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Sao vậy?”
Hắn có chút lúng túng trả lời: “Không sao……”
Hít hà hít hà.
Vậy mà lại có thu hoạch bất ngờ.
6.
Buổi sáng thức dậy, đại ca sát thủ đã ra ngoài.
Tôi lấy điện thoại di động cất giấu ra, chĩa vào trước mắt, chuẩn bị gọi đồ ăn ngoài ăn.
Đột nhiên, cửa đại sảnh biệt thự bị va chạm mạnh mở ra.
Ngay sau đó, có người la hét--
“Ôn Ninh, mày cút ra đây cho tao!”
Giọng nói khàn đặc này dù có biến thành âm thanh điện tử tôi cũng nhận ra được.
Trần Vũ Phi.
Hung thủ đã đẩy tôi xuống cầu thang.
Tôi chống gậy dò đường từ từ đi ra, gã thấy tôi xong, bắt đầu châm chọc như trước đây:
“Ôi chao, vẫn chưa chết à.”
“Tao tưởng mày đã đột tử ở đây rồi chứ, xe chở xác cũng đã lái tới rồi này.”
Tôi lười tiếp lời: “Anh đến đây làm gì?”
Trần Vũ Phi trực tiếp xông đến trước mặt tôi, một tay đẩy tôi ngã xuống đất, lại đá văng gậy dò đường đi.
“Đây là nhà của tao, tao muốn đến lúc nào thì đến!”
Trần Vũ Phi đút tay vào túi, xoay một vòng trong đại sảnh.
“Tao muốn thu hồi căn nhà này, mày dọn ra ngoài ngay trong hôm nay cho tao.”
“Nhà cửa không cần mày dọn dẹp đâu, dù sao những thứ mày chạm vào tao sẽ vứt bỏ hết.”
Tôi rũ mắt nhìn mặt đất, nói:
“Căn nhà này là ba mẹ cho tôi, anh không có tư cách thu hồi.”
Trần Vũ Phi hừ lạnh một tiếng, khạc nước bọt về phía sàn nhà, gầm lên:
“Đó là ba mẹ của tao! Mày một con đàn bà đê tiện là cái thứ gì, mau cút đi xa nhất có thể cho tao!”
Nói xong, gã không quay đầu lại mà bỏ đi.
7.
Màn đêm buông xuống.
Đại ca sát thủ đã trở về.
Hắn hình như có chứng ưa sạch sẽ, vừa vào nhà đã bắt đầu cởi quần áo.
Bây giờ tôi cũng không có tâm trạng để nhìn lén nữa.