Anh trai và chị dâu đến Bắc Kinh chơi, tiện thể muốn luôn hộ khẩu của tôi - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lúc mười một giờ, anh trai tôi dẫn cả nhà chị dâu đến Bắc Kinh tìm tôi chơi.

Không ngờ vừa gặp mặt, hai mẹ con chị dâu đã buột miệng nói bằng tiếng địa phương:

"Con nhỏ em chồng này coi bộ nhiều tiền, lông cừu miễn phí không vặt thì phí!"


Chưa dừng lại ở đó, sau này họ còn nảy ra ý tưởng quái gở, đó là đề nghị chuyển hộ khẩu của đứa cháu trai bên nhà chị dâu sang tên tôi. Tôi lập tức từ chối thẳng thừng.


Chị dâu gào lên với tôi:

"Cô đúng là đồ keo kiệt, chuyện nhỏ thế này mà cũng không làm được, bảo anh cô đoạn tuyệt quan hệ với cô đi cho rồi!"


Cười xỉu, đoạn thì đoạn. Dù sao cũng đâu phải anh trai ruột của tôi.


1.


Ngay trước đợt nghỉ lễ Quốc Khánh, ông anh trai Trần Mặc của tôi đột nhiên báo sẽ đưa chị dâu ra Bắc Kinh và dặn tôi phải chuẩn bị tiếp đón cho chu đáo.

Thế nhưng, tôi không ngờ là anh trai không chỉ dẫn mỗi chị dâu đi, mà dắt nguyên… cả nhà chị ta theo cùng.


Càng không ngờ hơn, vừa gặp mặt, hai mẹ con chị dâu đã buột miệng nói bằng tiếng địa phương:

"Con nhỏ em chồng này ăn mặc trông sang chảnh lắm, coi bộ nhiều tiền, lông cừu miễn phí không vặt thì phí! Chúng ta cứ tha hồ chơi, tha hồ tiêu!"


Chị dâu dường như chợt nhận ra điều gì đó, liếc nhìn tôi rồi vội vàng ra hiệu cho mẹ mình, hạ giọng nói:

"Thôi đừng nói nữa, kẻo nó nghe thấy."

Nói xong, quay sang cười tươi với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra.


Bên cạnh, một cậu bé bảy, tám tuổi thò đầu ra hỏi:

"Cô ơi, vừa nãy bà bảo con muốn mua gì thì mua, cô sẽ mua hết cho con phải không ạ?"

Thằng bé vừa chỉ vào tôi vừa quay sang nhìn chị dâu như muốn xác nhận.


Mẹ chị dâu toe toét miệng cười, mắt lóe lên tia tinh quái, tiếp lời:

"Đúng rồi đấy! Không tin thì con cứ gọi một tiếng 'cô ơi' thật hay đi, cô con sẽ lì xì con một phong bao thật lớn ngay lập tức."

Tôi không nói gì, chỉ cười gượng gạo.


Thấy chiếc xe mới của tôi, mẹ chị dâu mắt sáng rực:

"Lát nữa nói với thằng Mặc, bảo nó đổi chiếc xe Alto của nó lấy chiếc Audi của em gái nó đi, dù sao cũng đều bắt đầu bằng chữ 'A', khác gì nhau đâu."


Những người khác cũng hùa theo trêu chọc:

"Đúng thế đấy, con gái lái xe tốt thế làm gì, để anh mày lái đi."

Anh trai và chị dâu tôi cũng cười và gật đầu lia lịa.

Những người này, trừ anh trai và chị dâu, đều là lần đầu tiên tôi gặp.


Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy như có gì đó mắc nghẹn ở cổ họng, chẳng nói nên lời.

Tôi vừa mở khóa xe thì anh trai tôi đã nhanh nhảu ngồi vào ghế lái, mặt đầy phấn khích, sờ sờ mó mó khắp nơi.


"Ồ, chiếc xe này của em tốt thật đấy, chắc phải bốn, năm chục vạn (tức khoảng 1,4 - 1,7 tỷ VNĐ) phải không?"

Tôi đáp nhàn nhạt: "Cũng tầm đó."

"Thật sự mà nói, chiếc xe này tốt hơn chiếc Alto cũ của anh nhiều. Hay là hai anh em mình đổi xe cho nhau nhé?"


Tôi giả vờ không nghe thấy, quay mặt đi chỗ khác.

Họ hớn hở tranh nhau leo hết lên xe.

Ghế xe lập tức chật cứng, trong khi tôi còn chưa lên xe.

Xe năm chỗ, nhưng lại cố nhồi nhét sáu người.


Ba mẹ chị dâu vừa cao vừa mập nên rõ ràng không ngồi vừa, cháu trai chị dâu bị ép đến mức nửa mông chổng lên, dán vào cửa kính, cảnh tượng trông thật hài hước.

Trong khoảnh khắc, tôi dở khóc dở cười.

Tôi hít một hơi thật sâu và nói: "Xe của tôi là năm chỗ, không thể ngồi sáu người được đâu."


2.


Anh trai tôi cười nói: "Cái này thì có gì khó đâu. Áo Áo, em tự bắt xe về đi, để anh lái xe."

Vừa dứt lời, anh ta đã chìa tay ra đòi chìa khóa.

Tôi: ?

Nghĩ bụng dù sao cũng là anh trai mình, có lẽ anh ấy chỉ coi mình như người nhà nên mới tự nhiên như vậy, thôi bỏ qua đi.


Đang định đưa chìa khóa thì anh ta bỗng quay đầu lại nói:

"Chắc không được rồi, vẫn là em lái đi, anh không rành đường, em giúp anh đặt một chiếc xe đi."

Nói xong, anh ta còn không quên bổ sung:

"Chủ yếu là anh không biết cách đặt xe."


Tôi đứng sững tại chỗ, đờ người ra ba giây.

Anh trai tôi làm nghề sale, chạy khắp nơi, Bắc Kinh là nơi anh ấy thường xuyên lui tới, không thể nào không biết cách đặt xe được.

Lẽ nào cả tiền xe cũng muốn tôi trả?


Màn hình điện thoại trong tay anh ta tắt rồi lại sáng lên, tôi liếc qua, giao diện đang mở chính là phần đặt xe của ứng dụng bản đồ Gaode.

Tôi bất lực lắc đầu, thở dài một tiếng.

Cuối cùng thì vẫn là tôi đặt xe.


Thật tình mà nói, giao chiếc xe mới mua cho anh ta, tôi thực sự có chút không yên tâm.

Chị dâu cùng mẹ, em gái và cháu trai của chị ta ngồi xe tôi, còn anh trai tôi và ba vợ thì đi xe đặt qua ứng dụng.

Anh tôi nói cứ đưa họ đến khách sạn là được.

Khách sạn là do anh tôi đặt trước, cũng không xa chỗ tôi ở là mấy.


Hơn mười phút sau thì đến khách sạn.

Nhưng khi ra quầy lễ tân kiểm tra, nhân viên lại bảo không có ai tên chị dâu hay người nhà chị ta trong danh sách đặt phòng.

Tôi đang định gọi cho anh trai thì anh ta gọi đến trước.


"Áo Áo à, suýt quên nói với em, anh đặt nhầm khách sạn khác rồi. Hay là em cứ đăng ký cho họ ở đây đi? Anh đưa ba đi gặp một người bạn cũ trước."

Tôi vội vàng tiếp lời:

"Anh à, anh đặt khách sạn nào thế? Em bây giờ rảnh, em đưa chị dâu và mọi người qua đó cũng được."


Tôi còn chưa nói xong thì bên kia đã cúp máy, tôi gọi lại bao nhiêu lần cũng báo bận.

Tôi kể lại tình hình cho chị dâu nghe, nhưng chị ấy lại không có phản ứng gì, cứ như là đã biết trước vậy.


editor: bemeobosua


 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo