Anh trai và chị dâu đến Bắc Kinh chơi, tiện thể muốn luôn hộ khẩu của tôi - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9.


Tôi hít mấy hơi thật sâu nhưng vẫn không thể bình tĩnh lại được.

Mẹ chị dâu biết rõ mọi chuyện nhưng vẫn giả vờ ngây thơ, miệng cười toe toét đến mang tai, mặt dày nói:

"Áo Áo ơi, sao con lại về vào giờ này?"


Tôi lao vào phòng ngủ, mặt mày tối sầm, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng hỏi: "Mấy người vào bằng cách nào? Anh tôi đâu?"

Chị dâu chỉ vào chiếc chìa khóa trong tay, thờ ơ nói:

"À, mẹ đưa chìa khóa cho chị. Chị nghĩ hôm nay em mệt rồi, không thể cứ làm phiền em mãi, nên chị cứ vào thẳng luôn."


Tôi giật phắt lấy chìa khóa, toàn thân không ngừng run rẩy, gào lên với họ: "Cút hết đi! Ngay lập tức!"

Chị dâu không hề hoảng hốt, khoanh tay nói:

"Anh cô cho chúng tôi ở, cô có ý kiến thì đi tìm anh cô mà nói, ở đây mà ra cái vẻ hung hăng đó làm gì! Hơn nữa, tại sao chúng tôi phải đi, căn nhà này ít nhiều gì cũng có một nửa của tôi và anh cô, anh cô không đỗ đại học cũng là vì cô, cô phải bồi thường cho chúng tôi chứ!"


Ba mẹ và em gái chị ta đều giơ ngón cái lên khen ngợi.

Cười xỉu.

Sao không nói anh ta không thành tỷ phú được cũng là lỗi của tôi luôn đi. Đúng là tự mình không làm được việc lại đổ thừa hoàn cảnh.


Ngày xưa anh tôi sống ch/ết không chịu học hành, mẹ tôi ba bữa lại lôi anh ta từ tiệm game ra. Thầy cô giáo không hiểu nổi: "Cùng một mẹ sinh ra, sao em lại khác xa em gái thế?"

Dừng lại hai giây, tôi gào lên với cô ta: "Tôi nói lần cuối cùng, cút ngay lập tức, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!"


Cô ta tỏ vẻ bất cần, định nói gì đó nữa.

Không đợi cô ta mở miệng, tôi dồn hết sức lực, táng thật mạnh một cái vào mặt cô ta, trên chiếc mặt nạ lập tức hằn lên mấy dấu ngón tay. Lợi dụng lúc cô ta chưa kịp phản ứng, tôi lại táng thêm một cái vào nửa bên mặt còn lại.


Cô ta lập tức nổi đi/ên, vứt mặt nạ xuống, định xông lên xé x/ác tôi, mấy người kia cũng nhấp nhổm muốn xông vào.

M/ẹ ki/ếp, nhiều kẻ quái thai thế này, tôi làm sao đánh lại. Tôi vội vàng chạy vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại, và gọi 110.


Không lâu sau, anh trai tôi cuối cùng cũng gọi điện đến. Vừa bắt máy đã chửi thẳng vào mặt tôi một tràng: "Trần Áo Áo, em bị đi/ên à, tí việc cỏn con mà làm ầm ĩ lên thế hả?"

Tôi tựa vào cửa, run rẩy chụp một tấm ảnh hiện trường nhà vệ sinh và gửi cho anh ta.


10.


Không ngờ anh ta thờ ơ nói một câu:

"Có gì đâu mà to tát, đông người thì khó tránh khỏi bừa bộn thôi, em dọn dẹp qua loa là được rồi, người nhà với nhau đừng có tính toán quá!"


Tôi không thể chịu đựng nổi dù chỉ một khắc nữa:

"Dọn dẹp qua loa ư? Cái thằng khốn nạn nhà anh đúng là biết trốn việc! Sao anh không tự bỏ mình vào chảo dầu mà xem, là dầu rẻ tiền hay anh rẻ tiền hơn! Mau cút về đưa họ đi, nếu không thì cảnh sát sẽ đưa đi đấy!"


Nói xong, tôi dứt khoát cúp điện thoại. Mặc kệ anh ta gọi thế nào tôi cũng không nghe.

Một lát sau, tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng sột soạt, rồi nhanh chóng im bặt. Điện thoại reo. Tôi nhìn, là ông cụ bảo vệ ở dưới lầu.


"Cô bé ơi, có mấy người trông rất lén lút, nói là họ hàng nhà cô, cô có quen không?"

Ông cụ nói xong gửi cho tôi một đoạn video ngắn. Trong video, chị dâu và mấy người kia đang đứng vây quanh cổng khu chung cư nhà tôi, cãi vã ầm ĩ với bảo vệ, lát sau có rất nhiều người đi đường vây lại xem.


Mẹ chị dâu vẫn không ngừng lẩm bẩm:

"Ôi, chúng tôi đến thăm người thân, chạy cả ngày trời, đến một ngụm nước cũng chưa được uống, bây giờ còn bị đuổi ra ngoài, không phải nói người thành phố các người lương thiện nhất sao? Xương già này của tôi sao mà khổ thế, những chuyện tự vác lấy khổ sau này không bao giờ làm nữa!"


Nói xong, bà ta còn không quên quệt nước mắt liên tục. Bà ta cố tình nói nước đôi, khiến người khác hiểu lầm.

Không lâu sau, anh trai tôi lại gửi tin nhắn qua WeChat:

"Áo Áo, dù anh có cầu xin em, em cũng chỉ cần cho họ tá túc một đêm thôi là được, họ không mang theo quần áo ấm. Anh thấy thằng bé sắp lạnh phát sốt rồi, bố mẹ chị dâu cũng yếu, anh còn đang bàn công việc với bạn, không về được, haizz."


Tôi suýt nữa thì bật cười vì tức. Đến nước này rồi mà còn muốn ở nhà tôi, là đầu óc anh ta bị lừa đá hay đầu óc tôi bị anh ta đá vậy?

Tôi quay sang nói với ông cụ bảo vệ: "Cứ để họ đi đi ạ, con không quen họ."


Mẹ tôi gọi điện đến, nói chị dâu đã chẳng phân biệt phải trái mà gào lên với bà một tràng. Đúng là kẻ ác đi cáo trạng trước.

Tôi kể lại tình hình vừa rồi cho mẹ nghe, mẹ tôi lo lắng không yên. Mẹ dặn tôi đừng chấp nhặt với họ, thà đắc tội với quân tử còn hơn đắc tội với tiểu nhân. Tôi hiểu mẹ tôi, chỉ cần là chuyện liên quan đến tôi, mẹ đều coi đó là chuyện lớn như trời.


editor: bemeobosua


11.


Nhìn căn nhà bừa bộn, tôi cũng lười dọn dẹp, định để sáng hôm sau gọi cô giúp việc. Tôi khóa cửa cẩn thận rồi rời đi.

Sáng sớm hôm sau, tôi đã có mặt ở căn nhà nhỏ của mình. Nhìn mọi thứ trước mắt, tôi sững sờ. Căn nhà bị lục tung, bừa bộn khắp nơi. Ổ khóa ngăn kéo trong phòng ngủ cũng bị cạy ra. Tôi kiểm tra kỹ lại, thẻ bảo hiểm y tế đã biến mất, một sợi dây chuyền vàng cũng không cánh mà bay.


Thế nhưng, ổ khóa ngăn kéo rõ ràng hôm qua vẫn còn nguyên vẹn. Tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại rất kỹ. Cả hai chiếc chìa khóa nhà cũng đều ở chỗ tôi. Lẽ nào...?

Đột nhiên, tôi nghĩ ra điều gì đó, vội vàng chụp lấy điện thoại. Gọi cho anh trai, anh ấy không nghe. Gửi tin nhắn, không trả lời. Gọi video call, trực tiếp ngắt máy.


Tôi nhanh chóng gọi cảnh sát. Chưa kịp đợi cảnh sát đến, tôi đã nhận được điện thoại từ bệnh viện.

"Tôi là bác sĩ khoa sản bệnh viện Phụ sản số Một, cô có phải Trần Áo Áo không?"


Nghe thấy bệnh viện phụ sản, tôi ngơ ngác. Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi tiếp lời:

"Thế này, vừa nãy có người dùng thẻ bảo hiểm y tế của cô để nạo phá thai. Họ nói thẻ là do cô đưa cho họ, cô không biết thẻ bảo hiểm y tế không được phép cho mượn riêng sao?"


Tôi tức giận đến bốc hỏa. Đúng lúc đó, điện thoại reo. Là anh trai tôi.

"À này, anh quên chưa nói với em, thẻ bảo hiểm xã hội của em, em gái chị dâu dùng một chút. Con bé chửa hoang, nghe nói ở Bắc Kinh khám bệnh rẻ và được thanh toán nhiều, nên muốn tiện thể qua phá thai luôn, nhưng vừa nãy hỏi thì không rẻ chút nào. Em có bảo hiểm y tế bổ sung không?"


Tôi gần như muốn nổ tung vì tức giận, gào lên với anh ta:

"Anh làm thế là phạm pháp đấy, không khéo tôi cũng có thể bị bắt vào tù! Các người đang ở đâu, mau trả lại thẻ bảo hiểm y tế cho tôi!"


Anh ta khinh thường nói:

"Chuyện cỏn con ở chỗ em thì thành chuyện động trời, có gì đâu mà, không phải chỉ là khám bệnh thôi sao, chúng tôi có tiêu tiền của em đâu, em làm ầm ĩ cái gì ở đây?"


 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo