Ánh Trăng Chiếu Rọi Nỗi Hối Hận Của Ta - Chương 17

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

21

Hơi lạnh của mũi đao gần như muốn cứa vào mặt.

Tiêu Thừa Tắc che chắn ta phía sau, ta có thể cảm nhận được bắp tay hắn căng cứng.

Các thị vệ hắn mang theo đã giao chiến với quân phản loạn, tiếng kim loại va chạm chói tai, nhưng sự chênh lệch quân số là quá lớn.

Liễu Ngọc Như đứng ở phía sau quân phản loạn, trên mặt là niềm khoái trá méo mó, như một khán giả đang xem kịch.

Đúng khoảnh khắc tên cầm đầu quân phản loạn giương đao định xông vào Tiêu Thừa Tắc, ta đột ngột đưa chiếc còi hiệu vẫn nắm chặt trong tay lên môi, dùng hết sức lực thổi một hơi.

Một tiếng còi the thé, độc đáo, xé toạc sự hỗn loạn của cuộc chiến, truyền đi thật xa.

Tất cả mọi người đều sững sờ, kể cả Tiêu Thừa Tắc và Liễu Ngọc Như.

Tên cầm đầu quân phản loạn cười gằn.

“Kêu cứu ư? Trong cung ngoài cung đều là người của chúng ta! Chỉ là giãy giụa trong tuyệt vọng!”

Lời hắn chưa dứt, bên ngoài tường cung, hướng gần Tây Hoa Môn, đột nhiên vang lên một hồi tiếng còi hiệu vang dội hơn, có nhịp điệu hơn! Tiếp theo đó, là tiếng hô giết vang trời và tiếng vó ngựa, từ xa vọng lại gần, mặt đất cũng rung chuyển nhẹ!

Đó không phải là âm thanh của quân phản loạn!

Sắc mặt tên cầm đầu quân phản loạn lập tức thay đổi.

Tiêu Thừa Tắc đột ngột quay đầu nhìn ta, ánh mắt đầy kinh hoàng và khó tin.

Ta không nhìn hắn, ánh mắt dõi thẳng về hướng Tây Hoa Môn.

Ánh lửa bùng lên ở đó, nhuộm đỏ nửa bầu trời.

“Là cờ hiệu của Kinh Kỳ Đại Doanh!”

Một tên phản loạn trèo lên giả sơn nhìn ra ngoài kinh hoàng hô lớn.

“Sao bọn chúng vào được?!”

Trong hỗn loạn, một đội quân trang bị tinh nhuệ, hành động nhanh nhẹn như lưỡi dao sắc bén xé tan đội hình quân phản loạn, xông thẳng vào.

Vị tướng trẻ dẫn đầu, giáp trụ nhuốm máu, ánh mắt sắc bén, chính là Triệu Phong, phó tướng bị chèn ép trong Kinh Kỳ Đại Doanh nhưng có năng lực xuất chúng, người mà ta đã bí mật liên lạc thông qua tổ chức Ánh Nguyệt.

Hắn từng được huynh trưởng ta một tay cất nhắc.

“Hộ giá! Tiêu diệt đảng phản nghịch!”

Giọng Triệu Phong sang sảng, ngay lập tức ổn định được tình hình.

Thế trận lập tức đảo ngược.

Tiêu Thừa Tắc vẫn cầm kiếm che chắn trước ta, nhưng lưng hắn không còn cứng nhắc như trước nữa.

Hắn nhìn cục diện chiến đấu một chiều trước mắt, nhìn Triệu Phong dẫn binh mã cắt đứt, bao vây quân phản loạn một cách chuẩn xác, ánh mắt phức tạp như một mớ bòng bong.

Sự khoái trá và đắc ý trên mặt Liễu Ngọc Như đã biến mất không còn chút dấu vết, thay vào đó là sự hoảng loạn và tái nhợt hoàn toàn.

Nàng nhìn đội viện binh đột nhiên xuất hiện, nhìn quân phản loạn tan tác, dường như không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra.

“Sao có thể… sao lại…”

Nàng lẩm bẩm, loạng choạng lùi lại.

Triệu Phong nhanh chóng dọn dẹp xong quân phản loạn gần đó, sải bước đến trước mặt Tiêu Thừa Tắc, quỳ một gối, tiếng giáp trụ vang lên.

“Thần, Phó tướng Kinh Kỳ Đại Doanh Triệu Phong, cứu giá chậm trễ! Xin Hoàng thượng thứ tội!”

Tiêu Thừa Tắc hít sâu một hơi, hạ kiếm xuống, giọng nói khàn khàn sau trận chiến.

“Triệu tướng quân cứu giá kịp thời, có tội gì mà phải thứ.

“Đứng lên nói chuyện.”

Triệu Phong đứng dậy, ánh mắt lướt nhanh qua ta, khẽ gật đầu không thể nhận ra, rồi quay sang Tiêu Thừa Tắc.

“Chủ lực quân phản loạn đã bị áp chế gần cổng cung, phủ đệ Liễu gia cùng các đồng đảng cũng đã phái binh bao vây, xin Hoàng thượng chỉ thị!”

Tiêu Thừa Tắc gật đầu. Hắn quay sang ta, ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng quá nhiều cảm xúc cuồn cuộn.

Hắn cứ đứng đó nhìn ta, nhìn rất lâu.

Tiếng chém giết xung quanh dần lắng xuống, chỉ còn lại những kháng cự lẻ tẻ và tiếng binh sĩ thu dọn chiến trường.

Ánh lửa chập chờn, phản chiếu khuôn mặt im lặng của hắn và ta.

Liễu Ngọc Như bị hai tên lính thô bạo kẹp lại, nàng giãy giụa, tóc tai rối bời, trông như một kẻ điên, cười the thé, miệng lảm nhảm nói gì đó, không còn ai bận tâm.

Một đại họa kinh thiên, nhờ sự xuất hiện đột ngột của viện binh, đã lắng xuống.

Ta biết lúc này hắn đang đầy rẫy nghi vấn.

Nhưng ta không muốn giải thích bất cứ điều gì.

22. 

Vết máu của cuộc binh biến chưa được lau sạch hoàn toàn, trong không khí vẫn còn vương mùi máu tanh và khói bụi thoang thoảng.

Tiền triều đang bận rộn thanh trừng tàn dư họ Liễu, còn hậu cung lại chìm trong một sự yên tĩnh quái lạ.

Trưa hôm đó, hắn đến Giáng Tuyết Hiên.

Không mang theo tùy tùng, chỉ một mình hắn.

Hắn bước vào, bước chân nặng nề hơn mọi khi, đứng lại trước mặt ta.

Đáy mắt hắn đầy tơ máu, là dấu vết của những ngày đêm mệt mỏi và những cảm xúc khó diễn tả.

“Hậu quả của cuộc phản loạn, cơ bản đã được dẹp yên.”

Hắn mở lời, giọng có chút khàn.

“Tộc Liễu, tội chứng rõ ràng.”

Ta yên lặng lắng nghe, không tiếp lời.

Hắn im lặng một lúc, ánh mắt đặt trên mặt ta.

“Triệu Phong… là do nàng sắp xếp?”

“Thần thiếp tình cờ biết Triệu tướng quân trung dũng, lại đang bị chèn ép trong Kinh Kỳ Đại Doanh, nên đã đặt cược vào hắn. May mắn thay, đã thắng cược.” Giọng ta bình thản, như đang nói về một chuyện không liên quan đến mình.

“Tình cờ?” Hắn lặp lại hai chữ đó, khóe môi nhếch lên một đường cong cay đắng. “Thẩm Minh Nguyệt, rốt cuộc… còn bao nhiêu chuyện nàng giấu Trẫm?”

Ta không trả lời câu hỏi này, chỉ ngước mắt nhìn hắn.

“Hoàng thượng hôm nay đến, hẳn không chỉ để hỏi điều này.”

Hắn hít sâu một hơi, như thể đã hạ quyết tâm, tiến lên một bước, ánh mắt nóng rực.

“Trẫm muốn lập nàng làm Hoàng hậu.”

Trong điện im lặng một thoáng.

Ngoài cửa sổ có tiếng chim sẻ bay qua.

Ta nhìn hắn, không trả lời ngay.

“Vị trí Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.”

Ta chậm rãi mở lời, giọng nói rõ ràng.

“Thần thiếp đức mỏng, e rằng khó lòng đảm đương.”

Sắc mặt hắn hơi biến đổi, vội vã nói.

“Lần bình loạn này, nàng lập công lớn nhất!

“Nếu không phải nàng âm thầm sắp xếp, điều binh kịp thời, hậu quả sẽ không dám tưởng tượng!

“Vị trí Hậu vị này, ngoài nàng không thể là ai khác!”

“Hoàng thượng.”

Ta ngắt lời hắn, giọng điệu vẫn bình tĩnh.

“Hành động của thần thiếp lúc đó, không phải vì Hậu vị.”

“Vậy nàng muốn gì?”

Hắn truy hỏi, mang theo một chút hoảng loạn khó nhận ra.

“Vàng bạc? Châu báu? Hay xin thêm phong thưởng cho cha anh nàng?

“Chỉ cần nàng mở lời, Trẫm đều đồng ý!”

 

Ta lắc đầu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo