Ánh trăng vì tôi mà đến - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Trong buổi họp lớp sau kỳ tuyển sinh đại học, tôi đã nhìn trộm Chu Nghiệp vô số lần.


Vừa tốt nghiệp mà cậu ta đã xỏ khuyên môi, cạo trọc đầu. Cả người cậu ta toát lên vẻ ngang tàng và ương ngạnh, khiến mọi người xung quanh không ai dám động vào.


Đột nhiên, Chu Nghiệp quay đầu nhìn về phía này, ánh mắt hai người bọn tôi chợt giao nhau giữa không chung.


Tôi lập tức giả vờ như không nhìn thấy cậu ta, ngoảnh đi nói chuyện với các bạn học khác ngồi bên cạnh, sau cùng tôi vẫn thỉnh thoảng liếc trộm cậu ta.


Nhưng điều tôi không ngờ là cậu ta lại gọi tên tôi.


“Mạnh Phù, cậu nhìn trộm tôi hơn chục lần rồi đấy, cậu thích tôi à?”


Tim tôi lúc đó như muốn ngừng đập, đầu óc thì trở nên trống rỗng.


Bầu không khí chung quanh rơi vào yên tĩnh trong chốc lát, sau đó các bạn học lại bắt đầu nhao nhao lên.


“Ghê ghê ghê, Mạnh Phù thích anh Chu.”


“Mình làm chứng nhé, cậu ấy đã bắt đầu nhìn lén anh Chu từ lúc cậu ấy bước

vào rồi.”


“Vậy thì lẹ lẹ bày tỏ tình cảm của mình đi chứ.”


“Tỏ tình đi, tỏ tình đi, tỏ tình đi.”


Tôi vội vàng chữa cháy: “Mình không có, các cậu đừng đùa nữa.”


Tim tôi đập như muốn văng ra khỏi lồng ngực, và dù đã cố dặn lòng phải tỏ ra thật bình tĩnh nhưng khuôn mặt đỏ ửng của tôi đã nói lên tất cả.


Ngồi phía bên kia, Chu Nghiệp tựa hồ như vừa cười vừa không, trong lòng không khỏi cảm thấy tự cao tự đại.


Cuối cùng, vì không thể chịu nổi sự trêu chọc, tôi bèn kiếm cớ ra ngoài đi vệ sinh.


Cô bạn thân Trần Dao chạy theo tôi ra ngoài: “Mình nghĩ tối nay cậu phải tỏ tình thôi. Mình nghe nói vừa tốt nghiệp xong có bao nhiêu là bạn học nữ tỏ tình với Chu Nghiệp rồi đấy. Cậu phải nắm bắt thời cơ đi.”


Nghe đến đây, lòng tôi như thắt lại.

“Nhưng, mình… mình không dám.”


Trần Dao tỏ ra giận dữ mà nhìn tôi: “Hay là cậu mượn rượu tỏ tình đi.”


Sau đó, cậu ấy đi mua cho tôi vài chai bia.

“Uống đi.”


Vừa uống được một ngụm, tôi đã cảm nhận được cái vị vừa chua lại vừa chát đang rót vào cổ họng.


Càng uống thêm, đầu óc tôi càng trở nên lâng lâng.


Trần Dao nói: “Cậu chờ ở đây đi, mình giúp cậu giả vờ mời Chu Nghiệp đi ra ngoài, có như vậy thì cho dù cậu có bị từ chối cũng không cảm thấy xấu hổ.”


Tôi ngơ ngác gật đầu.


Thu mình trong góc, tôi bỗng cảm thấy vô cùng sốt sắng, đến nỗi không thể cầm chắc chai bia trong tay.


Không lâu sau, trước mặt tôi chợt xuất hiện một đôi giày da.


Tôi vừa ngẩng đầu lên thì thấy Chu Nghiệp đang đút hai tay vào trong túi quần, cúi đầu nhìn tôi.


“Trần Dao nói cậu có việc muốn tìm tôi.”


Tôi bồn chồn đứng thẳng người dậy, nhưng mãi mà miệng chẳng thể thốt lên được lời nào.


Chu Nghiệp thấy tôi không nói năng gì thì cảm thấy hơi mất kiên nhẫn.


“Không nói gì thì tôi đi đây.”


Tôi đang lo lắng kèm theo cơn chếnh choáng nên đành bất chấp tất cả mà nói toẹt ra:


“Chu Nghiệp, mình thích cậu.”


Xung quanh rơi vào yên tĩnh.


Bên tai tôi lúc bấy chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim của bản thân đang đập thình thịch.


Một lúc sau.


“À.”


Tôi không hiểu cậu ta nói vậy có nghĩa là gì.


Cậu ta tỏ vẻ chán ghét mà lắc đầu: “Cậu quá ngây thơ và tẻ nhạt.”


Nói đoạn, cậu ta quay người rời đi.


Tôi sốt sắng hét lên: “Vậy nếu mình trở nên quyến rũ và mê hoặc hơn, cậu sẽ thích mình chứ?”


Chu Nghiệp dừng bước, sau đó cậu ta quay người lại, tỏ vẻ hứng thú mà nói: “Cậu có thể thử xem sao.”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo