Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới ánh mắt thèm thuồng của số 17, số 2 hất nhẹ tóc mái, tự tin bước lên lấy "Suối Nguồn Tái Sinh" vừa hiện ra, đang lơ lửng giữa sảnh.
Lúc này khán giả mới bắt đầu chú ý đến tôi:
[Ủa, hạng của chị gái kia vẫn chưa công bố kìa?]
[Viện trưởng bảo hạng A chỉ có một người rồi, chị ấy hạng B hay C thì quan trọng gì? Cũng chỉ là bia đỡ đạn thôi.]
[Chị gái ơi là chị gái, chị kém hạng A một bậc rồi nhé.]
…
Ngay lúc đó, Viện trưởng lật sang trang thứ hai của bản thảo:
“Số 5, hạng của cô là…”
“Hạng S! Chúc mừng cô, khách hàng cực kỳ hài lòng về cô. Mời cô tiến lên nhận Suối Nguồn Tái Sinh.”
Là tôi sao?
Tôi ngơ ngác chỉ tay vào chính mình, theo bản năng nhìn về phía phòng 1-4.
“Rầm” một tiếng, quỷ mẹ đang đứng lấp ló cửa nhìn trộm vội vàng đóng sầm cửa lại.
Khi tôi nhận lấy đạo cụ từ tay số 2, cô ta mấp máy môi chửi thề một tiếng.
Sau đó, cô ta đưa tay quẹt ngang cổ, ra hiệu rằng ngày tàn của tôi sắp đến.
Bình luận lại được dịp dậy sóng:
[Số 5 đạt hạng S luôn kìa! Tôi đang được chứng kiến lịch sử đấy à?]
[Mở mang tầm mắt thật sự, trong khâu tổng kết của NPC, đây là lần đầu tiên xuất hiện hạng S đúng không?]
[Quỷ mẹ đúng là simp chị gái này quá rồi! Chị số 5 ơi, chị là thần tượng của lòng em!]
Tôi nhìn kỹ lại mới biết, hóa ra bảng đánh giá này cao nhất vốn chỉ có hạng A, hèn gì số 2 lại tự tin lấy được đạo cụ như thế.
Tôi cẩn thận cất "Suối Nguồn Tái Sinh" vào túi vải, chắp tay cảm ơn về phía phòng 1-4.
Chị em tốt ơi, ơn này không biết lấy gì đền đáp cho hết!
Chương 5: Viện trưởng nhanh chóng giao cho chúng tôi nhiệm vụ mới: Trước 7 giờ tối, phải hỗ trợ các bé hoàn thành bài tập bơi.
Tất nhiên, những đứa trẻ này chẳng phải bé con bình thường, mà là một Quỷ con bị khuyết mất nửa hộp sọ.
Trên bụng nó vẫn còn kéo lê một đoạn dây rốn, một đầu dính vào người, đầu kia thì nó cầm trên tay vung vẩy chơi đùa. Nhóc con nhìn chúng tôi cười quỷ dị, để lộ hàm răng nhọn hoắt mọc chi chít.
Vừa thấy chúng tôi, nó đã hưng phấn bò về phía số 43. Lan Lăng Mãnh sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, co cẳng chạy biến ra phía cửa.
Số 17 lạnh lùng tung một cú đá, ném thẳng hắn đến trước mặt quỷ con:
“Mau đưa nó đến hồ bơi đi!”
Số 43 run lẩy bẩy vươn tay ra, cố dỗ dành:
“Nào, bé cưng, để anh bế đi nghịch nước có được không?”
Quỷ con quào mạnh một cái, cào rách một mảng da trên mặt hắn.
Vốn coi khuôn mặt như tính mạng, số 43 hét lên thảm thiết.
Số 17 lại bồi thêm một cước: “Câm miệng! Đừng có làm nó sợ, mau làm việc đi.”
Tôi định mở miệng ngăn cản thì số 2 lạnh lùng liếc xéo:
“Số 17 có súng đoạt mạng tự động định vị, người chơi bình thường không có cửa chống đỡ đâu. Hắn sẽ xử từng người một, chết sớm hay muộn thôi, khuyên cô tốt nhất là bớt quản chuyện bao đồng đi.”
Lời cô ta nói khiến tôi nổi hết da gà. Lẽ nào tất cả chúng tôi chỉ còn con đường chết?
Số 43 một bên lưng đau nhói, một bên máu chảy ròng ròng trên mặt. Cuối cùng, sự nhẫn nhịn trước giờ của hắn cũng bùng nổ:
“A Nguyên! Nó chống đối thế này thì bơi cái nỗi gì?”
“Mày nhất định muốn tao chết mới chịu được đúng không?”
“Được lắm cái đồ cạn tàu ráo máng! Đạo cụ Mị Ma của tao vẫn còn một lần sử dụng, mày đã vô tình thì tao cũng chẳng nể nang, tao sẽ bắt mày phải nộp mạng!”
Khổ nỗi, số 43 vẫn còn quá non.
Hắn nói quá nhiều, lại còn đi đe dọa trước khi ra tay.
Tiếc rằng, đối với hắn, đây chính là một thảm họa.
Còn chưa kịp dùng phép mê hoặc, hắn đã lộ sơ hở khi đang triệu hồi đạo cụ.
Chỉ trong chớp mắt, đạo cụ đã rơi vào tay số 17.
Số 17 nở nụ cười hiểm độc: “Cảm ơn nhé! Tao giữ cái mạng này của mày cũng chỉ vì lúc này thôi. Nếu mày không tự lôi đạo cụ ra thì theo luật tao chẳng thể cướp được, thế thì phí quá.”
Số 43 hoảng loạn chạy quàng chạy xiên. Hắn còn chưa kịp định thần vì mất đạo cụ thì Quỷ con đã lao đến cắn phập vào cổ hắn.
Rắc rắc, Quỷ con hệt như một cái máy dập ghim, cắn nát cổ hắn thành một vòng lỗ thủng.
Sau đó bẻ gãy đầu hắn, tung hứng như đang chơi bóng đá.
Tôi nhắm chặt mắt, không nỡ nhìn cảnh tượng ấy.
Số 17 cười khẩy, dùng luôn đạo cụ Mị Ma lên người tôi, ra lệnh:
“Cô mệt rồi, lấy Suối Nguồn Tái Sinh ra giao cho tôi mau.”
Đầu óc tôi chợt choáng váng.
Chân tay không tự chủ được mà mở túi vải ra lục lọi hồi lâu, rồi rút ra một bình chất lỏng.
Mấy cặp mắt xung quanh lập tức sáng quắc như dã thú, cho đến khi họ nhìn rõ thứ tôi đang cầm.
“Cục cưng ơi! Đói rồi thì phải bú sữa thôi!”
Tôi sải bước tới, nhét bình sữa đã được pha ấm vừa vặn vào miệng Quỷ con.
Nó buông “quả bóng da” ra, chân tay ôm khư khư bình sữa bú lấy bú để. Con mắt duy nhất còn lại híp thành hình trăng khuyết đầy thỏa mãn.
Sắc mặt số 17 lập tức biến đổi.
Hắn không ngờ mình không thể mê hoặc được tôi, lại càng không ngờ vì tôi đang ở quá gần Quỷ con nên hắn nhất thời không dám manh động cướp đoạt.
Hắn gầm lên: “Không thể nào! Sao cô có thể thoát khỏi tác dụng của Mị Ma?”
Số 2 khoanh tay xem kịch: “Vẫn chưa nhìn ra à? Trong túi bà ấy có thứ Quỷ con thích, nên nó đã giúp bà ấy chặn đứng hiệu lực của đạo cụ rồi.”
“Được lắm, chỉ còn hai đứa bây thôi chứ gì, vậy xử cô trước!” Số 17 nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ điên cuồng khiến người ta lạnh sống lưng.
Tôi ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, đổ ụp toàn bộ Suối Nguồn Tái Sinh vào cái miệng đang há hốc của “quả bóng da”.
Dù sao sớm muộn gì cũng chết, không phải muốn lấy Suối Nguồn Tái Sinh sao? Bà đây dùng hết sạch xem mi còn cướp cái gì!
Chương 6: Cái đầu của số 43 sau khi uống xong đạo cụ thì tự động lăn về phía thân thể, tìm đúng vị trí cổ rồi nối lại như cũ.
Hắn xoay xoay cổ, đứng dậy với khuôn mặt xanh lét như quỷ hiện hồn: “Cảm ơn chị đã giúp tôi tìm lại đầu.”
Tôi lau mồ hôi trán, đáp: “Khách sáo quá, dùng được là tốt rồi. Cứ coi như đây là lời tạ lỗi vì hôm qua tôi lỡ tay sàm sỡ cậu nhé.”
Bình luận lại nhảy lên đầy phấn khích:
[Người chơi chết biến thành NPC luôn rồi, hóa ra Suối Nguồn Tái Sinh còn có công dụng này nữa à!]
[Mọi người nhìn kìa, số 43 vẫn còn giữ được ký ức lúc sống đấy!]
[Số 43 thành NPC rồi, không biết hắn có truy sát số 17 để báo thù không nhỉ? Số 17 đúng là chơi với lửa có ngày bỏng tay mà!]
[Nhổ nước bọt! Đáng đời!]
…