Bà Mẹ Bỉm Sữa Trong Phó Bản Khủng Bố Trung Tâm Ở Cữ - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Quả nhiên, số 17 với ánh mắt vô hồn đang lơ lửng trên không, đuổi cùng giết tận số 43 suốt dọc đường.


Số 43 bắn sạch cả băng đạn mà chẳng hề làm tổn thương được số 17 dù chỉ một sợi tóc.


Số 2 vốn dĩ luôn bình thản ngồi trên núi xem hổ đánh nhau, lúc này biểu cảm bỗng trở nên khác lạ, dường như cô ta đã nhận ra điều gì đó bất thường.


Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai khiến tôi giật nảy mình.


Quay đầu lại, hóa ra là số 2. Cô ta hiếm khi chủ động bắt chuyện với tôi:


“NPC hệ tấn công sau khi hình thành 10 phút sẽ đạt trạng thái trưởng thành, lúc đó nó sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc không có lý trí. Không chỉ số 17, mà cả chúng ta, thậm chí là Quỷ con cũng sẽ thành mục tiêu của nó. Trận này không thể đánh lẻ được nữa, chúng ta hợp tác đi.”


Tôi hỏi: “Hợp tác thế nào?”


Cô ta bình tĩnh nói: “Tôi sẽ dụ số 17 đi để đánh lạc hướng, còn cô tìm cách đưa Quỷ con xuống bơi. Chia quân làm hai ngả, thấy sao?”


“Aaa...!”


Tiếng thét thảm thiết của số 43 xuyên qua bức tường phòng bơi truyền đến, rồi đột ngột tắt lịm trong tuyệt vọng.


Nhìn qua cửa kính, nước trong hồ bơi đang dần chuyển sang màu đỏ sẫm như máu.


Số 2 cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, cô ta nuốt nước bọt, chân thành bổ sung:


“Bây giờ là 6 giờ 45 phút chiều rồi, không còn nhiều thời gian để do dự đâu. Tỉ lệ thắng của tôi trên toàn hệ thống thì ai cũng biết, tin tôi cô sẽ không thiệt. Tôi có thể đưa hết đạo cụ cho cô, kể cả bùa Đồng Sinh Cộng Tử này, cô chết tôi chết, tôi chết cô sống. Tôi đảm bảo sẽ đưa cô thuận lợi vượt qua đến ải thứ ba.”


Nói đoạn, cô ta đưa chiếc ba lô đầy đạo cụ cho tôi.


Tôi lặng đi một lúc, ánh mắt dán chặt vào cổ tay cô ta.


Cô ta vội vã nói thêm: “Bất kỳ phương pháp nào để chứng minh lòng tin, cô cứ nói, tôi sẽ làm theo.”


Tôi lắc đầu: “Không cần đâu. Đạo cụ cô cứ giữ lấy mà phòng thân, tôi không lấy.”


Cô ta không biết rằng, lúc nãy khi lục túi, tôi thấy nặng hơn là vì bên trong bất ngờ xuất hiện một gốc Hoa Tiếng Lòng.


Giống hệt chậu cây trên bệ cửa sổ phòng quỷ mẹ.


Dưới đáy chậu có ghi chú: [Sở hữu đạo cụ có thể nghe được tiếng lòng của người sống. Số lần sử dụng: 1].


Lúc này, một khung chữ hiện ra trước mắt mà chỉ mình tôi thấy: Có sử dụng đạo cụ này không?


Tôi không chút do dự nhấn chọn đáp án.


Chương 7: Tôi không muốn dùng.


Trên cổ tay số 2 có một chiếc vòng tay do chính tay em gái tôi đan, vừa nhìn qua tôi đã nhận ra ngay.


Nếu cô ta chỉ muốn thắng, cô ta hoàn toàn có thể trực tiếp giết tôi như cách số 17 đã làm.


Nhưng cô ta không làm vậy, chắc chắn giữa hai bên có uẩn khúc gì đó.


Tôi phải sống sót qua ải này để hỏi cho ra lẽ.


Lần này, tôi chọn tin cô ta.


Bình luận được phen dậy sóng vì hành động của tôi, cãi vã om sòm:


[Thật sự muốn nhìn thấu tâm tư của số 2 ghê! Sao đến lúc mấu chốt chị gái giản dị lại không dùng đạo cụ chứ!]


[Bùa Đồng Sinh Cộng Tử cả server có đúng một tấm, số 2 sẵn sàng đem ra rồi, còn chưa thấy thành ý sao?]


[Tâm tư của mấy đại lão ai mà biết được! Đây là lúc sinh tử đấy!]


[Đúng vậy, đừng quên bây giờ chỉ còn 2 người chơi. Phó bản này nếu chỉ còn 1 người sống sót là có thể thắng sớm mà.]


[Thế sao số 2 không xử luôn số 5 cho nhanh? Tại sao nhỉ?]


[Chắc vì trước khi vào phó bản số 2 đã tuyên bố phải phá đảo đến ải 3, giờ mà giết người chơi cùng để thắng sớm thì mất mặt với fan lắm.]


[Nực cười, số 2 vì ải 3 mà đến sao? Thắng mới là quan trọng nhất chứ, chắc chắn có âm mưu gì rồi.]



Bình luận mỗi người một ý.


Tôi mặc kệ, đi thẳng về phía Quỷ con. Lúc đi ngang qua số 2, tôi vỗ nhẹ vai cô ta:


“Tranh thủ hành động đi. Chỉ còn 10 phút thôi, thời gian ở đây trôi nhanh hơn bình thường đấy.”


Số 2 nhếch môi cười, gật đầu rồi lao về phía số 17 để dụ hắn đi.


Tôi ngồi xổm xuống, dang tay về phía Quỷ con.


Nó không đợi được mà nhào ngay vào lòng tôi, hàm răng nhọn hoắt cắm phập vào vai.


Tôi cắn răng chịu đau, nhẹ nhàng vỗ lưng nó, rồi lấy "Hoa Tiếng Lòng" ra trêu đùa.


Trẻ con đang tuổi mọc răng thì hay ngứa lợi thôi, quen rồi thì cũng bình thường.


“Bé cưng nhìn xem, ở đây có đồ chơi đẹp chưa này, con thích không?”


Quỷ con nhìn thấy bông hoa héo úa thì nhả vai tôi ra, hứng thú ôm lấy rồi đưa lên mũi ngửi.


“Mẹ...!”


Nó phát ra một tiếng “mẹ” mơ hồ, khiến lòng tôi mềm nhũn đi trong chớp mắt.


“Bé cưng ngửi thấy mùi của mẹ rồi đúng không? Ngoan quá, để mẹ nuôi đưa con đi bơi nhé?”


Nó tựa đầu vào vai tôi, cười khúc khích lặp lại: “Bơi! Bơi!”


Xem ra đứa nhỏ này không sợ nước, đúng là một niềm vui ngoài dự tính.


Chương 8: Lúc này, số 2 cũng đã thành công thu hút sự chú ý của số 43.


Kể từ khi xé xác số 17 thành từng mảnh, số 43 cứ lảng vảng quanh khu vực phòng bơi.


Bị số 2 ném một viên gạch trúng mặt, hắn đỏ mắt lao về phía cô ta.


Số 2 nhanh chân chạy biến, dụ được hắn rời khỏi phòng bơi.


Tôi chớp thời cơ, ôm chặt Quỷ con lao thẳng vào trong.


Nhìn hồ bơi đỏ ngòm mùi máu, Quỷ con lại tỏ ra vô cùng phấn khích. Nó múa tay múa chân vùng khỏi vòng tay tôi rồi cắm đầu nhảy xuống.


Lúc này, đồng hồ đếm ngược chỉ còn đúng 3 phút.


Quỷ con bơi lội tung tăng trong vũng máu, cười khanh khách.


Dần dần, sau những tiếng bì bõm vui vẻ, nước trong hồ bỗng trở nên trong vắt thấy đáy.


Cái đầu móp méo của nhóc con cũng đầy đặn và tròn trịa lại, trông chẳng khác gì một em bé bụ bẫm bình thường.


Đến phút cuối cùng, tôi giơ lưới vớt nhóc con lên.


Tôi lấy khăn tắm sạch sẽ lau khô tay chân, người ngợm cho đứa nhỏ rồi dùng chăn quấn kỹ lại thành một cái kén:


“Cục cưng ơi, bơi thế đủ rồi, lâu quá là cảm lạnh đấy. Nào, để mẹ nuôi bế đi ngủ nhé.”


Quỷ con sờ sờ cơ thể đã khô ráo, vừa mút tay vừa chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay tôi.


Trong không khí thoang thoảng mùi phấn rôm ngọt ngào xen lẫn tiếng hát ru ầu ơ nhè nhẹ.


Vết răng cắn sâu tận xương trên vai tôi từ từ khép miệng, để lại một dấu ấn hình trái tim màu hồng nhạt.


Số 2 xuất hiện sau lưng tôi, hơi thở dồn dập vì kiệt sức nhưng giọng nói đã thả lỏng hơn hẳn:


“Số 5, chúng ta thành công rồi.”


Tôi quay đầu nhìn, trên người cô ta vết thương chồng chất, nhưng tấm lưng vẫn thẳng tắp, đứng vững như bàn thạch.


Không hổ là cao thủ đứng đầu toàn hệ thống. Đúng chất một nữ cường nhân đích thực.


Tôi giơ ngón tay cái về phía cô ta tán thưởng.


Trong khi hội đẩy thuyền tôi với quỷ mẹ còn chưa kịp hạ nhiệt.


Hiện tại, một nhóm fan mới của cặp đôi tôi và số 2 đã bất ngờ hiện ra, chiếm sóng toàn bộ bình luận.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo