Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9: Viện trưởng long trọng xuất hiện giữa tiếng nhạc tổng kết nhiệm vụ:
“Chúc mừng các bạn đã hoàn thành thử thách. Để phần thưởng, tôi sẽ cho các bạn một cơ hội vào cửa hàng để tự chọn một thú cưng đi cùng trong ngày thứ ba.”
Tôi và số 2 đứng giữa không gian cửa hàng 3D xanh loang loáng. Tôi chọn một chú chó vàng, giống chó cỏ quen thuộc.
Số 2 chọn một con đại bàng.
Nhưng hóa ra cô ta chỉ được cái "vỏ hổ", thực chất lại rất sợ những loài vật mỏ nhọn.
Thấy vậy, tôi liền đứng ra nhận chăm sóc luôn cả hai con cho cô ta.
Giai đoạn lựa chọn kết thúc, thời gian lập tức nhảy đến sáng sớm ngày thứ ba.
Tôi tay trái dắt chó vàng, tay phải nâng đại bàng, xuất hiện đầy khí thế trên tầng 4 của trung tâm.
Nhiệm vụ lần này của Viện trưởng vô cùng ngắn gọn và trực diện:
“Đây là khu giải trí bí mật của trung tâm, dành riêng cho các ông chồng của sản phụ đến tìm niềm vui. Các bạn với tư cách là nhân viên, nhiệm vụ lần này là: Tuyệt đối không được để khách hàng đưa ra đánh giá không hài lòng.”
Tôi và số 2 nhìn nhau, ngọn lửa giận dữ cuộn trào trong mắt cả hai.
Trước khi rời đi, Viện trưởng còn bồi thêm một câu:
“Lưu ý, đánh giá có thang điểm 5 sao. Chỉ cần một đánh giá từ 3 sao trở xuống, các bạn sẽ bị sa thải ngay lập tức. Ngoài ra, có một căn phòng cấm không được phép vào, nếu vi phạm cũng sẽ bị đuổi việc ngay. Chúc các bạn làm việc tốt.”
Nắm bắt được thông tin này, đám đông bình luận lập tức bỏ qua chuyện yêu đương mà chuyển sang bức xúc:
[Cái quái gì thế này? Bắt người chơi đi tiếp khách à?]
[Đừng nói là bắt họ hầu hạ mấy lão chồng ngoại tình đấy nhé?]
[Đây chẳng phải là ép lương thiện làm ngành sao!]
[Thằng cha thiết kế quy tắc trò chơi này có vấn đề thần kinh đúng không?]
[Hừ, đúng là đời, đâu đâu cũng thấy rác rưởi nhân danh tình yêu.]
[Game sinh tồn thì làm cho ra hồn đi, sao lại lồng mấy cái quy tắc phân biệt giới tính rẻ tiền này vào, cạn lời thật sự!]
…
[Cái phó bản này còn gắn mác 18+ nữa à? Để tôi gửi ngay vào nhóm cho anh em vào xem.]
[Máu me chém giết xem mãi cũng chán, đổi vị chút cháo trắng rau dưa thế này cũng không tồi.]
[Nhìn kỹ thì hai em này nét cũng xinh đấy, hóng quá đi mất.]
[Tôi không tưởng tượng nổi cái vẻ mặt lúc ngoan ngoãn hầu hạ của số 2 sẽ thế nào đâu, kích thích thật!]
[Chị bỉm sữa số 5 chắc là kinh nghiệm đầy mình rồi nhỉ, dù sao cũng gái một con mà.]
[Hắc hắc... tôi phải bật quay màn hình lại mới được!]
…
Giữa những dòng bình luận chỉ trích quy tắc trò chơi phân biệt giới tính.
Vẫn có những lời lẽ thô bỉ, hạ lưu đập thẳng vào mắt tôi, khiến tôi không khỏi rùng mình ghê tởm.
Thực chất, dù là lời chỉ trích hay những lời thô tục kia, đối với tôi.
Tất cả đều vô nhân tính như nhau.
Đám người này đều đang thản nhiên tận hưởng nỗi đau đớn và sợ hãi của chúng tôi.
Họ chỉ coi đây là một màn kịch để thỏa mãn sự phấn khích nhất thời của bản thân.
Tất cả bọn họ, về cơ bản, đều đáng chết!
Chương 10: “Sắp đến giờ làm rồi, sao các cô còn chưa chịu đi thay đồ?”
Một bà lão mặc bộ đồ quản gia nhìn chúng tôi với ánh mắt dò xét từ đầu đến chân, rồi hầm hầm tức giận đẩy tôi và số 2 vào phòng trang điểm.
Vừa mở cửa phòng, những âm thanh ồn ào náo nhiệt đã ập đến như vũ bão.
Lối đi ở đây chật hẹp vô cùng, một đám phụ nữ đang bận rộn trang điểm, chọn quần áo và đeo bảng tên lên người.
Tôi cảm thấy có gì đó rất quỷ dị, không khí trong phòng hoàn toàn đứng lặng, không có lấy một chút gió.
Số 2 len qua đám đông chen đến cạnh tôi, mấp máy môi không thành tiếng: “Cẩn thận, bọn họ không thở.”
Lúc này tôi mới để ý, dù lồng ngực của họ trông rất đầy đặn nhưng tuyệt nhiên không hề phập phồng.
Trao đổi ánh mắt xong, hai chúng tôi quàng đại chiếc tạp dề hầu gái lên người coi như thay đồ xong xuôi.
Bà lão liếc nhìn ngực chúng tôi một cái đầy vẻ soi mói, rồi nhét mỗi đứa vào cuối một hàng khác nhau, bắt đi theo đoàn người ra ngoài.
Tôi còn chưa kịp hỏi số 2 về chiếc vòng tay thì cô ấy chỉ kịp nhét cho tôi một con dao găm rồi cứ thế lạc mất nhau.
Tôi đi theo hàng ngũ những người phụ nữ đầy đặn kia vào trong.
Trong bóng tối, một tấm rèm khổng lồ màu đỏ rượu buông xuống.
Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, ba bộ xương trắng hếu mặc âu phục thắt nơ đang nâng ly rượu vang, bên cạnh mỗi tên là một bảng đánh giá lơ lửng.
Nghe thấy tiếng động, hốc mắt đen ngòm của bọn chúng quay ngoắt về phía chúng tôi.
Xương hàm dưới của một tên trong số đó va vào nhau lạch cạch: “Giám đốc Cố, nghe nói ở đây có không ít chiêu trò mới lạ. Để đúng với chủ đề 'Trung tâm Ở cữ', họ còn tung ra mấy tiết mục đặc biệt đặc sắc lắm.”
Tên ngồi giữa lên tiếng trả lời:
“Tất nhiên rồi. Sợ các vị chơi chán nên tôi cũng phải nặn óc suy nghĩ chút chứ. Tiết mục cho con bú trực tiếp trong truyền thuyết có thể bắt đầu được rồi đấy.”
Dứt lời, một chiếc lồng hổ được khiêng lên sân khấu.
Tôi lạnh toát cả người, tóc gáy dựng đứng hết lên. Đám súc sinh này định bắt phụ nữ đang trong kỳ nuôi con mọn phải cho hổ bú sao?
Con hổ con vừa được thả ra đã nhe nanh múa vuốt, dáng vẻ hung hãn khiến ai nấy đều phải lùi bước.
Người phụ nữ đứng đầu hàng run rẩy đưa tay lên cởi cúc áo.
Tôi còn chưa kịp nghĩ ngợi gì, chân đã tự động bước ra phía trước.
“Cô muốn mở màn trước à?” Một tên hất hàm hỏi tôi.
Bọn chúng chỉ còn là những bộ xương khô, không có cơ thịt để tạo biểu cảm, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy đầy vẻ tàn ác và đểu cáng.
Tôi bình thản đáp: “Tôi thấy các ông nên đi chết trước thì hơn.”
Tôi đá lật tung quầy bar, mặt bàn đập thẳng vào mặt bộ xương trắng phát ra tiếng xèo xèo chói tai.
Cùng lúc đó, tôi thả xích cho chó vàng và đại bàng.
Chú chó vàng lớn vồ tới, ngoạm chặt lấy xương sống của bộ xương gần nhất rồi điên cuồng lắc mạnh. Xương vụn văng tung tóe khắp nơi như bắp rang bơ.
Đại bàng thì lượn vòng trên không trung, lao xuống mổ gục hai bộ xương còn lại một cách chuẩn xác.
Ba vị quý ông lúc này khóc lóc kêu cha gọi mẹ, trơ mắt nhìn bản thân tan tành thành một đống xương xẩu.
Mảnh xương người này lẫn vào mảnh người kia.
Dưới phần bình luận, vài kẻ tỏ vẻ thất vọng ra mặt:
[Tiết mục chưa kịp bắt đầu đã kết thúc rồi, con mụ số 5 này điên rồi à?]
[Tôi còn đeo cả kính lên rồi, thế mà chỉ có vậy thôi sao?]
[Chị gái giản dị lại ra vẻ anh hùng cái gì thế? Chắc là ghen tị vì mấy cô hầu gái kia trẻ đẹp hơn mình chứ gì?]
Cũng có kẻ mắng tôi bốc đồng:
[Khách hàng mà đánh giá không hài lòng là cầm chắc cái chết! Số 5 tưởng mình thoát được quy tắc chắc?]
[Cô ta sắp bị xóa sổ đến nơi rồi, đúng là lính mới không biết giữ bình tĩnh.]
[Hào quang tân thủ cũng đến lúc tắt thôi, ai đặt cửa số 5 thắng thì chuẩn bị chặt tay đi là vừa.]
…