Bà Mẹ Bỉm Sữa Trong Phó Bản Khủng Bố Trung Tâm Ở Cữ - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi mặc kệ đống bình luận, lục trong túi vải lấy ra đủ loại chai lọ, rắc nước sốt BBQ đầy lên đống xương dưới đất.


Chó vàng thèm thuồng gặm lấy gặm để, đại bàng cũng lao xuống mổ sạch tủy trong ống xương.


Mấy vị khách vừa rồi còn lớn tiếng giờ đã hoàn toàn câm lặng, chẳng còn để lại chút dấu vết nào.


Tôi bồi thêm mấy cú giẫm, tặng cho bọn chúng một gói "combo nghiền xương thành tro" dưới đế giày:


“Không phải muốn đánh giá tôi sao? Ngon thì đứng dậy mà đánh giá đi này.”


Dòng bình luận cuộn qua một tràng "666" (quá đỉnh), sau đó mọi người nhao nhao bàn tán:


[Mẹ kiếp, quy tắc có lỗ hổng! Luật chỉ nói là không được để khách đưa ra đánh giá từ 3 sao trở xuống, chứ không bắt buộc là phải lấy được đánh giá cao từ bọn chúng.]


[Hiểu rồi! Chị gái bỉm sữa trực tiếp triệt tiêu khả năng đánh giá của khách hàng, làm vậy sẽ không bị tính là vi phạm quy tắc.]


[Làm hay lắm! Sao tôi không nghĩ ra chiêu này nhỉ?]


[Kẻ nào muốn xóa sổ ta, ta xóa sổ kẻ đó trước! Trời ơi ngầu quá!]


[Chị số 5 ơi, chị là thần tượng của lòng em!]


[Mấy đứa bảo chị tôi thua đâu rồi, hối hận chưa con!]



Chương 11: Ngay phía ngoài sảnh giải trí nơi tôi đang đứng, một tiếng hét chói tai đột ngột xé toạc không gian.


Là giọng của số 2!


Tôi tay trái dắt chó vàng, tay phải nâng đại bàng, lần theo hướng âm thanh mà đi, đạp tung từng cánh cửa một.


Bên trong căn phòng nào cũng là những cảnh tượng chướng tai gai mắt.


Đám ưng khuyển của tôi hết lần này đến lần khác lao vào cắn xé rồi lại xông ra, đảm bảo không để lại một mảnh xương tàn.


Không một gã đàn ông nào kịp đưa ra đánh giá.


Mà những người phụ nữ trong phòng cũng theo đó mà tan thành mây khói.


Cuối cùng, tôi đạp tung căn phòng nơi phát ra tiếng kêu của số 2.


Lúc này, một góc phòng đã bốc cháy, ngọn lửa cháy ngày càng lớn.


Bên trong chỉ có duy nhất một cô gái đang nằm trên giường, khắp người đầy rẫy vết thương.


Đó chính là số 2, cô ấy đã bị hành hạ đến mức thoi thóp.


Tôi vừa định lao vào cứu người thì sau lưng lại vang lên một giọng nói:


“Đừng vào!”


Tôi sững người dừng bước.


Tim đập thình thịch trong lồng ngực, vì đây cũng chính là giọng của số 2!


Quay đầu lại, tôi thấy cô ta đang nhìn mình bằng ánh mắt đau đớn tột cùng: “Tôi mới là thật.”


Nhưng hai tay cô ta lại bị trói treo lơ lửng giữa không trung.


Phía dưới không có đôi chân nào cả. Không phải bị đứt lìa, mà là kiểu như phía dưới lớp vải chỉ là không khí.


Đầu óc tôi choáng váng như có từng đợt sóng xô.


Cô gái trong phòng thì thở hổn hển, giọng nói yếu ớt như muỗi kêu, cố sức gọi tôi:


“Chị ơi, đừng mắc mưu, đó là con rối đấy, cứu em với!”


Tiếng “chị ơi” này giống như một tia sét nổ tung trên đỉnh đầu.


Khiến tôi bừng tỉnh.


Chương 12: Vô số lần, tôi đã nghe thấy tiếng gọi này trong những cơn mơ.


Khởi đầu giấc mơ luôn là khuôn mặt rạng rỡ của đứa em gái, vẫy vẫy tay cười hì hì:


“Chị gái tốt của em, em đi đây. Đợi em nghỉ hè về là chị cũng sinh rồi, lúc đó bổn cô nương sẽ giúp chị trông cháu. Nhưng mà chuyện em có người yêu là chị phải giữ kín cho em đấy nhé!”


“Khương Tố, bớt ba hoa đi, cầm đồ đạc theo này!” Tôi cốc đầu em ấy một cái, định nhét thêm ít đặc sản cho con bé mang theo.


Nhưng chớp mắt một cái, hình ảnh trước mặt lại biến thành dáng vẻ đầu bù tóc rối của con bé.


Người đầy máu, ôm chặt lấy chân tôi gào khóc thảm thiết, tiếng kêu xé lòng như cứa vào màng nhĩ:


“Chị ơi! Đừng đi, cứu em với!”


Tôi nhìn vào đôi mắt mất đi thần trí ấy, cúi người định kéo con bé lên thì giây tiếp theo luôn bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa khắp người.


Cho đến khi gặp được đạo sĩ Sơn Thanh, ông ấy mới giúp tôi xoa dịu những cơn ác mộng.


Tôi khẩn khoản nài nỉ ông xem giúp tung tích của đứa em gái mất tích, nguyện dùng cả mạng mình để con bé trở về.


Ông ấy chỉ thở dài một hơi thật dài, bảo tôi hãy kiên nhẫn chờ đợi.


Lấy lại tinh thần, tôi nhìn về phía trước.


“Chị ơi, cứu em... Em sắp không chịu nổi nữa rồi...” Số 2 hơi thở thoi thóp, sợi dây đan trên cổ tay đỏ rực như máu bồ câu.


Ngọn lửa đã leo đến ga giường, chân tôi chỉ còn cách ngưỡng cửa đúng một bước chân.


Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, tôi vươn tay đẩy ngược cánh cửa đang mở ra ngoài vào trong, đóng sầm lại.


Bên trong lập tức vang lên một tiếng nổ lớn, xen lẫn tiếng gào thét đinh tai nhức óc của quỷ mị:


“Sao mày không chết! Sao mày không chết!”


Tôi cúi đầu nhìn xuống. Lúc này, Hoa Tiếng Lòng trong tay tôi đã bị chấn động đến mức vỡ vụn, dòng chữ đáng sợ trên gân lá cũng héo úa rồi tan biến.


May mắn thay, tôi đã kịp nghe thấy tiếng lòng muốn lấy mạng mình của con quỷ kia sớm hơn một giây.


Chương 13: Tôi chật vật cứu số 2 đang bị treo lơ lửng xuống:


“Sao cô lại ra nông nỗi này? Có chuyện gì xảy ra thế?”


Số 2 tức đến đỏ bừng mặt:


“Tôi đã cố né đám khách làng chơi đó rồi, ai ngờ lại bị một tên chộp được sơ hở. Hắn bắt tôi múa thoát y, tôi không chịu, thế là hắn đánh giá ít sao. Giờ cô thấy đấy, phó bản đang bắt đầu xóa sổ tôi.”


“Còn cách nào cứu không?” Tôi nắm chặt lấy tay cô ấy.


Nhưng bàn tay cô ấy lúc này đang dần tan biến, thứ tôi nắm được chỉ còn là một nắm không khí. Sợi dây đan màu đỏ cũng theo đó mà rơi rụng xuống đất.


Số 2 chửi thề một tiếng, rồi nghiến răng nói:


“Được ăn cả ngã về không thôi! Giờ cách duy nhất là cô phải hiến tế chính mình. Khi tôi trở thành người sống sót duy nhất, phó bản sẽ tính là tôi thắng. Sau khi ra ngoài, tôi có quan hệ ngầm, sẽ tìm cách mua đạo cụ ở chợ đen để hồi sinh cô.”


Tôi vẫn còn đang do dự thì cô ấy nghiêng đầu hỏi:


“Cô đang tìm Khương Tố đúng không?”


Tôi giật mình ngẩng phắt đầu lên: “Sao cô biết?”


Ánh mắt cô ấy dừng lại ở giữa hai đầu mày của tôi:


“Cô không biết là hai người trông giống nhau đến mức nào à?”


Tôi đưa tay chạm lên lông mày. Ở đó có một nốt ruồi son nhạt.


Người ta gọi là “ngọc giấu trong mày”, tôi và em gái mỗi đứa có một nốt.


Chỉ khác là của tôi ở bên trái, còn em ấy ở bên phải.


Nghe đến đây, lòng tôi nóng như lửa đốt, tim đập loạn nhịp.


Chẳng lẽ hành trình tìm em gái lại vừa nhen nhóm hy vọng mới?


Tôi không kìm được mà hỏi dồn dập:


“Hai người từng gặp nhau sao? Ở đâu? Cô là bạn của em ấy à?”


Cô ấy cười khẩy một tiếng: “Lại gần đây, tôi nói cho mà nghe.”


Chẳng chút nghi ngờ, tôi ghé sát lại gần, tay vẫn ôm chặt con đại bàng.


Cô ta nhếch miệng cười.


Nhưng ngay giây tiếp theo, con dao găm tôi đã tráo sẵn trong tay từ trước nhanh như chớp đâm thẳng vào tim [cô ta].

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo