Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả người tôi cứng đờ, không dám ngoảnh đầu lại.
Bạn thân thở phào nhẹ nhõm: "Giáo sư Tạ, Đình Nguyệt cậu ấy không khỏe—"
"Phản ứng bình thường của hóa trị thôi, nếu cô ấy không chịu nổi..."
Phía sau Tạ Sơ Ngôn nói gì với bạn thân tôi không nghe rõ nữa. Bởi vì trong đầu tôi chỉ toàn là:
Mấy lời vừa nãy, không lẽ anh ấy nghe thấy hết rồi chứ?
3
Buổi tối, y tá đến tiêm thuốc chống nôn cho tôi, lời nói có chút dò xét: "Cô quen Giáo sư Tạ à?"
Tôi nằm vật ra giường đầy mệt mỏi: "Không quen, sao chị hỏi vậy?"
"Giáo sư Tạ chưa bao giờ quản mấy việc này đâu. Lần này anh ấy đặc biệt đến văn phòng dặn dò bác sĩ điều trị của cô kê thêm thuốc chống nôn đấy."
Tôi nhìn mình trong gương—
Gầy đi rất nhiều, vì bị bệnh tật hành hạ nên sắc mặt chẳng chút hồng hào. So với mười năm trước quả thực khác một trời một vực.
Chắc là không đâu... Tạ Sơ Ngôn trí nhớ có tốt đến mấy thì cũng...
Đúng rồi, anh ấy trí nhớ cực kỳ tốt.
Vạn nhất, anh ấy vẫn luôn thù ghét tôi thì sao?
Ba chữ "Mạnh Đình Nguyệt" rõ rành rành treo ở đầu giường, sao tôi lại có thể nghĩ rằng anh ấy không nhận ra mình chứ?
Cô bạn thân xen vào một câu: "Giáo sư Tạ nhà các chị mới 28 tuổi nhỉ, trẻ thế đã làm giáo sư rồi sao?"
"Ơ, cô biết rõ thế! Giáo sư Tạ học liên thông từ cử nhân lên thạc sĩ, tiến sĩ y khoa luôn mà. Hình như lúc tốt nghiệp tiến sĩ mới tầm hai sáu, hai bảy tuổi gì đó thôi. Lý lịch này đúng là hiếm có khó tìm, người thường không so được đâu."
Thấy bạn tôi có vẻ quan tâm đến Tạ Sơ Ngôn, y tá cười nói: "Cô muốn theo đuổi Giáo sư Tạ nhà chúng tôi hả? Khuyên cô nên dẹp ý định đi, người ta có người trong mộng rồi."
Bạn thân nháy mắt với tôi.
Lại nghe y tá nói tiếp: "Con gái của Viện trưởng đấy, cũng là tiến sĩ từ nước ngoài về, không biết chừng sắp kết hôn rồi cũng nên."
Nụ cười trên môi bạn tôi cứng đờ.
Tôi bóp bóp vạt áo bệnh nhân rộng thênh thang, đột nhiên cảm thấy vô cùng hứng thú với mấy sợi chỉ thừa trên áo.
Sau khi y tá rời đi, bạn thân không nhịn được: "Đình Nguyệt, xin lỗi nhé..."
"Hì, có gì mà phải xin lỗi."
"Năm nay tớ 28 rồi, chứ không phải 18."
Mấy giấc mộng đẹp về việc đại nam thần lạnh lùng yêu tôi, từ mười năm trước tôi đã không còn mơ nữa rồi.
4
Sau ngày hôm đó, tôi không gặp lại Tạ Sơ Ngôn nữa.
Dù không thấy mặt, nhưng vẫn thường nghe loáng thoáng vài mẩu chuyện từ lời bàn tán của người khác. Khi thì đi tham gia hội nghị học thuật, khi thì ở căn cứ thí nghiệm làm nghiên cứu. Một tuần anh chỉ đến đi buồng một lần để hướng dẫn phác đồ dùng thuốc.
Trong giai đoạn nghỉ giữa các đợt hóa trị, bệnh nhân có thể xuất viện về nhà. Thế nên cho tới tận lúc ra viện, tôi vẫn không gặp lại anh.
Trên đường về, tôi nhận được điện thoại của lớp trưởng thời cấp ba.
"Mạnh Đình Nguyệt! Cậu vẫn ở Bắc Kinh à? Việc điều trị thế nào rồi?"
Đầu dây bên kia ồn ào náo nhiệt lắm. Giọng của lớp phó học tập xen vào: "Cậu bị bệnh sao không nói với bạn bè một tiếng? Nếu không nhờ lớp trưởng nhắc, bọn tớ cũng chẳng biết đâu."
Hồi cấp ba tôi chơi với mọi người cũng khá tốt, những năm qua thỉnh thoảng vẫn giữ liên lạc với lớp trưởng. Tôi cười trừ: "Tớ không muốn làm phiền mọi người thôi."
"Nói thế là không đúng rồi. Vậy đi, cậu ở đâu? Mai bọn tớ qua thăm cậu."
Tôi không từ chối nổi lòng tốt của họ, đành cho địa chỉ.
Những năm này gia đình đã tốn không ít tiền chữa bệnh cho tôi. Nhờ có bạn thân giúp đỡ, tôi thuê được một căn nhà khá rẻ ở thủ đô. Tầng một, phía Nam có cái sân nhỏ, nếu sức khỏe tốt có thể trồng hoa cỏ, nuôi một chú chó.
Phần lớn bạn học cũ đều ở lại quê phát triển, số còn lại tản mác khắp nơi. Thế nên lần này đến không đông lắm, chỉ khoảng năm sáu người.
Mọi người tay xách nách mang nguyên liệu nấu nướng vào: "Định ăn lẩu nhưng trời nóng quá, hay mình xào mấy món nhé."
Tôi đội chiếc mũ len dày, cười bảo: "Không sao đâu, có điều hòa mà, tớ cũng muốn ăn lẩu."
Cả nhóm ồn ào ùa vào bếp. Căn nhà bỗng chốc trở nên náo nhiệt, phảng phất như hồi vừa mới tốt nghiệp.
Lớp trưởng vừa nhặt rau vừa hỏi tôi: "Cậu có liên lạc với Tạ Sơ Ngôn không?"
Tôi ngẩn người một giây: "Cái gì?"
"Chậc, cậu không biết cậu ấy là chuyên gia về bệnh huyết học à? Chuyên trị u lympho đấy, cậu hỏi cậu ấy có phải tốt hơn không?"
"À, tớ—"
Tôi thực lòng không muốn dính dáng quá nhiều đến Tạ Sơ Ngôn. Đúng lúc đó, chuông cửa bỗng reo lên.
Lớp trưởng lau tay vào tạp dề, đứng dậy mở cửa. Ngay sau đó là tiếng reo hò phấn khích của đám bạn học.
"Tạ Sơ Ngôn! Cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
"Ái chà chà, Đại giáo sư, lâu rồi không gặp."
"Vào ngồi đi, Mạnh Đình Nguyệt muốn ăn lẩu, cậu là chuyên gia, cậu nói xem rốt cuộc cậu ấy có ăn được không?"
Tôi đứng sững tại chỗ. Gương mặt không đeo khẩu trang khoảnh khắc đó như bị phơi dưới ánh nắng gay gắt, đầy bồn chồn lo lắng.
Tôi không ngờ họ lại liên lạc được với Tạ Sơ Ngôn. Và càng không ngờ là, trong lúc tôi còn chưa rửa mặt, chưa kịp đeo khẩu trang, lại phải đối mặt với anh như thế này.