Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đêm khuya tĩnh mịch của Thành phố A, tội ác và bóng tối âm thầm sinh sôi.
Khương Ly bước đi trên con hẻm vắng vẻ, hiếm người qua lại. Vài cột đèn đường lẻ loi đứng thẳng, đổ xuống thứ ánh sáng vàng vọt, u ám.
Hôm nay cô có uống chút rượu, gương mặt ửng hồng. Chiếc váy dài màu xanh nhạt ôm lấy thân hình chưa phát triển hoàn toàn, mái tóc đen dài xõa tùy ý trên vai, tạo nên vẻ ngoài vừa ngây thơ lại vừa gợi cảm đến khó tả.
Vừa đến khúc quanh, một đôi bàn tay thô ráp bất ngờ thò ra từ bóng đêm. Miệng cô đột ngột bị bịt kín không kịp phản ứng, cả người bị kéo mạnh vào một góc tối.
“Cô bé, ăn mặc thế này… là chuẩn bị đi câu dẫn ai đây?”
Mắt Khương Ly vẫn chưa thích ứng kịp với bóng tối, chỉ mơ hồ thấy hai hình dáng cao lớn trước mặt.
Một tên đứng phía sau, hai tên đứng phía trước. Cả ba đều là những gã đàn ông vạm vỡ.
Lông mi Khương Ly run rẩy, má bị tên đàn ông siết đến biến dạng. Dường như có nước mắt đang dâng lên trong mắt cô, càng khiến vẻ mặt thêm phần đáng thương, dễ khơi gợi lòng trắc ẩn.
Nhưng chính tình trạng yếu đuối này của cô lại càng kích thích dục vọng hành hạ của bọn chúng.
“Khóc nhìn đẹp thật, đúng là hàng ngon.”
“Ha ha ha, cô bé, để đại ca đây nếm thử xem, nước mắt của em có ngọt không nào?”
Một khuôn mặt dâm đãng kề sát lại, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cảnh tượng cường bạo phụ nữ sắp sửa xảy ra.
Khương Ly có thể ngửi thấy mùi hôi thối từ miệng tên đó, cô nói với hệ thống: “Tôi cảm thấy không ổn chút nào.”
Hệ thống vẫn cổ vũ nhiệt tình: “Cố nhịn một chút, cố lên!”
Khương Ly: …
Bọn đàn ông đang chìm đắm trong sự phấn khích cho chuyện sắp tới, hoàn toàn không hề phát hiện ra, một bóng dáng thấp bé đã lặng lẽ tiếp cận từ phía sau.
“Rầm!” một tiếng vang trầm đục. Một tên đàn ông la lên rồi ngã gục, sau đó là tiếng kính vỡ loảng xoảng.
Khương Ly thở phào nhẹ nhõm.
Hệ thống tính toán thời gian hoàn hảo. Nếu chậm thêm vài giây nữa, cô đã bị tên lưu manh này chiếm tiện nghi rồi.
“Ai!?”
Đám côn đồ khựng lại một thoáng, rồi như chim sợ cành cong nhìn quanh bốn phía. Khương Ly cũng bị chúng xô đẩy sang một bên, không kịp bận tâm.
Bóng dáng kia không hề ham chiến. Lợi dụng màn đêm che chắn, nó luồn lách như một con lươn, tránh né đám côn đồ. Sau đó, nó túm lấy tay Khương Ly, kéo cô chạy về phía đầu kia của con hẻm.
Cả hai nhanh chóng thoát ra khỏi góc tối. Dưới ánh đèn đường, đám lưu manh mới nhìn rõ: bóng lưng đang chạy trốn kia rõ ràng là của một cô bé gầy yếu!
“M* nó! Bị lừa rồi!!”
Tức giận đến nghiến răng, tên lưu manh bị đánh đầu vừa rồi phun ra một tiếng chửi thề, cất bước đuổi theo.
Nhưng không ngờ, cô bé kia dường như quá quen thuộc với khu vực này. Rẽ trái, rẽ phải, chỉ trong chớp mắt, bóng dáng đó đã biến mất khỏi tầm mắt hắn, chỉ còn lại những góc cua chằng chịt như mê cung đứng sừng sững.
Rốt cuộc là chạy vào đâu rồi?
Tên lưu manh mắng vài câu, đành phải ấm ức bỏ cuộc.