Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A... Sâu quá, sâu quá đi mất...”
“Thôi đi, em không, không chịu nổi nữa... A!”
Trong một căn phòng ngủ kiểu Âu châu xa hoa rộng rãi không bật đèn. Cơn gió ngoài trời nhẹ nhàng thổi bay rèm cửa, để cho ánh mặt trời có cơ hội lọt vào. Trên chiếc giường lớn, có thể lờ mờ nhìn thấy hai thân hình trắng nõn đang quấn quýt bên nhau.
Giường lay động dữ dội, trong không khí liên tiếp vang lên tiếng “bạch bạch”, thỉnh thoảng còn truyền ra tiếng rên rỉ như mèo con, hòa lẫn với tiếng thở dốc trầm thấp gợi cảm, tất cả đều cho thấy tình hình chiến đấu trong căn phòng kịch liệt đến mức nào.
Lại là một cú thúc sâu, quy đầu tròn và cứng rắn hung hăng đẩy vào hoa tâm mềm mại. Quý Minh Yên sướng đến cứng đờ cả người, những ngón tay nắm chặt lấy chiếc chăn, bờ mông đang nhếch cao đang run rẩy, cả người cô chẳng còn chút sức lực mà đổ ập xuống giường.
“Hu hu hu... Thôi mà, em xin đấy...”
Đuôi mắt Quý Minh Yên nhuốm màu đỏ hồng. Thứ đồ bên trong cơ thể cô vẫn còn đang hào hứng làm công việc của nó, không hề có chút mệt mỏi nào. Nhưng chính cô đã sớm bị làm cho mất hồn, eo nhỏ bị một đôi tay ấm áp nắm lấy. Chủ nhân đôi tay đó rất "tâm lý" mà đỡ lấy cô. Quý Minh Yên trốn thoát không được, chỉ đành bất lực úp mặt xuống giường, rồi để đối phương muốn làm gì thì làm.
Chỉ vài khắc ngắn ngủi sau đó, tiểu huyệt của cô đã run rẩy cao trào một cách mãnh liệt. Đã vậy, người ở đằng sau lưng Quý Minh Yên còn cố ý thôi vào vành tai đang đỏ bừng của cô, không màng những tiếng thút thít và van xin, bụng dưới như một động cơ vĩnh cửu không biết mệt mỏi mà liên tục phát lực, mỗi cú thúc lại nặng hơn cú trước.
“Bạch bạch”
“Bạch bạch bạch”
Vốn đã bị đẩy tới cao trào, lại bị làm thêm hơn một trăm nhịp như vậy, Quý Minh Yên rốt cuộc không chịu nổi. Ngay khoảnh khắc côn thịt rút ra, cô thét lên một tiếng rồi cho một lượng lớn dâm thủy tuôn trào ra ngoài.
Dịch lỏng trong suốt phun ra như suối, làm ướt hết phần khăn trải giường. Một luồng dịch nhầy lớn khác chảy theo côn thịt xuống vùng lông thưa thớt của Quý Minh Yên. Bị làm đến cao trào, sắc mặt Quý Minh Yên ửng hồng, trong vô thức nhấc mông lên cọ xát vào bụng dưới có đường cơ bụng gợi cảm của Chử Cảnh.
Vừa hư hỏng vừa ngoan ngoãn.
Chử Cảnh dừng lại một chút, một bàn tay xoa nắn chiếc mông mật đào đầy đặn gợi cảm kia. Xúc cảm thật tốt, cô yêu thích không buông tay mà sờ tới sờ lui.
“Sao vẫn cứ yếu ớt thế này?”
Rốt cuộc là không đành lòng dày vò Quý Minh Yên đang còn mơ màng thất thần, Chử Cảnh cúi đầu, hôn lên bờ vai tròn trịa của cô. Tay phải cô lặng lẽ trượt xuống vùng kín sạch sẽ, không có lông của Quý Minh Yên. Quả nhiên, cô sờ được một hang động trơn tuột. Chử Cảnh cong môi, ngón tay ôn nhu lướt nhẹ vòng quanh môi âm hộ, kích thích âm vật đang cương cứng một cách dâm đãng và dịu dàng, kéo dài khoái cảm cho đối phương.
Vài phút sau, người bị làm đến khóc thút thít bất ngờ quay đầu lại, đôi hồng chợt cất tiếng nũng nịu: “A Cảnh, muốn ôm một cái...”
“Đồ thích làm nũng.” Chử Cảnh phì cười trêu ghẹo, nhưng vẫn làm theo lời cô ấy, nằm xuống bên cạnh, đưa tay kéo Quý Minh Yên vào lòng. Cô đem mặt chôn ở cổ Chử Cảnh, cọ cọ, thỏa mãn thở nhẹ một tiếng.
Trong lời đồn, vị Chử tổng nhỏ tàn nhẫn độc ác của Hoa Diệu Ảnh Nghiệp, thật ra lại vừa ôn nhu chu đáo, vừa phong lưu đa tình. Rõ ràng chính cô còn cương cứng, nhưng vẫn ôn nhu chờ đối phương bình tĩnh trở lại.
Chẳng sợ ban đầu chỉ là vì muốn có tài nguyên tốt hơn mà dâng hiến thân thể, nhưng sự chu đáo mọi mặt của Chử Cảnh đã khiến Quý Minh Yên nhanh chóng sa vào lưới tình. Trước khi ký hợp đồng bao nuôi, Quý Minh Yên đã biết, một người như Chử Cảnh không bao giờ thiếu phụ nữ, đặc biệt là những nữ minh tinh trẻ đẹp như cô ấy.
Ôn nhu và chu đáo, xinh đẹp lại giàu có — một vị kim chủ đại nhân như vậy, dù ở giới nào cũng được mọi người săn đón.
Quý Minh Yên biết mình chỉ là một trong những chim hoàng yến được Chử Cảnh bao dưỡng. Tuy rằng mỗi lần Chử Cảnh tới tìm, trên người cô đều sạch sẽ, không có dấu vết của người phụ nữ nào khác lưu lại, nhưng Quý Minh Yên vẫn có chút không thoải mái.
“A Cảnh.”
“Ừm?”
Giọng Chử Cảnh không mềm mại như phụ nữ bình thường, ngược lại có chút trầm thấp. Vì cô hút thuốc, nên giọng nói lúc nói chuyện mang theo vài phần khàn khàn. Khi làm tình, chỉ cần cô cố ý thả chậm giọng nói trêu chọc bên tai Quý Minh Yên, chân cô ấy liền mềm nhũn, như thuyền dân thời xưa bị giao nhân dụ dỗ, cam tâm tình nguyện mở rộng chân để mặc người muốn làm gì thì làm.
Ngay như lúc này, Chử Cảnh ngay cả mí mắt cũng chưa hề nhấc lên, chỉ lười nhác lên tiếng, Quý Minh Yên liền phát hiện tiểu huyệt của mình lại có nước chảy ra.
Thật dâm đãng, Quý Minh Yên thật sự rất dâm đãng.
Làm sao lại có người nỡ lòng nào đẩy một người hoàn mỹ như vậy ra chứ?
Quý Minh Yên nhớ tới tin đồn trước đây nghe được về Chử Cảnh, ánh mắt hơi buồn bã. Khi ngước mắt lên lại là bộ dáng dịu ngoan với ý cười rạng rỡ.