BỊ TRÁO KIỆU HOA, ĐƯỢC CHỒNG NHƯ Ý - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Sau tám ngày bị ép thành thân, cuối cùng ta cũng được thấy mặt phu quân.

Vị tiểu công tử cao quý, phong trần mệt mỏi trở về, nhìn thấy trong phòng ngủ có thêm một người là ta, khuôn mặt lập tức đỏ bừng vì tức giận.

Rõ ràng là chàng cực kỳ bất mãn với việc cưới một cô nương mà bản thân hoàn toàn không hề hay biết.

"Sớm biết thế này, thà ta bệnh chết ở nhà còn hơn là ra ngoài dưỡng bệnh."

"Chưa từng gặp mặt đã thành thân, một cô nương lớn như vậy, ta biết trả lại cho nhà người ta bằng cách nào đây."

"Nhà họ Lưu đúng là không đáng tin, một cô con gái xinh đẹp như vậy sao lại nỡ gả cho kẻ ốm yếu như ta chứ."

Khoan đã.

Ta đang gặm đùi gà nghe chàng đi đi lại lại lẩm bẩm thì chợt sững sờ.

Cái gì mà nhà họ Lưu?

Ta họ Trúc mà!

Cả nhà ta đều họ Trúc!

1

"Nàng nói lại lần nữa xem, nàng họ gì?!"

"Khụ khụ khụ..."

Người đối diện khẽ mở đôi mắt phượng, trong đáy mắt đọng lại hơi nước. Vì bệnh tật, khuôn mặt tái nhợt cũng ửng lên màu hồng nhạt.

Đây là lần thứ ba rồi.

Nhưng xét thấy dáng vẻ ốm yếu, ho khan không ngừng vì quá xúc động của chàng, ta vẫn ôn hòa trả lời:

"Ta họ Trúc, tên là Trúc Vạn Mãn, không họ Lưu."

"Vậy người nàng gả có phải là Thế tử Thận Vương, Hứa Quân An không?"

Ta nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi thành thật đáp.

"Quên rồi."

"Sao lại có thể quên được chứ!"

Hứa Quân An có vẻ phát điên. Lại bắt đầu đi đi lại lại trong phòng.

"Sao lại còn là một người đầu óc không được tốt nữa chứ?"

"Chẳng lẽ nhà họ Lưu đột nhiên đổi ý, tùy tiện bắt cóc một cô gái ngốc đưa lên kiệu hoa cho cha mẹ ta?"

"Thế này càng không được! Bọn người này quá không đáng tin, ta phải đi hỏi thăm cho rõ mới được."

Ta có chút cạn lời, người này sao lại dám nói thẳng trước mặt người ta là người ta đầu óc không tốt. Ngươi mới đầu óc không tốt ấy!

Nhìn dáng vẻ kích động của chàng, ta bỗng nhiên nghĩ đến một câu nói, liền đứng dậy vỗ vai chàng:

"Đã đến rồi thì cứ an phận. Ta, người gả nhầm còn không gấp, ngươi, người cưới nhầm, gấp cái gì?"

Chàng nhìn ta, có chút muốn khóc không ra nước mắt. Trên khuôn mặt gầy gò trắng bệch mang theo sự nôn nóng.

"Rốt cuộc nàng từ đâu tới vậy?"

Từ đâu tới? Đây đúng là một câu hỏi hay.

2

Ba tháng trước, nhà ta vẫn còn ở Lê Thủy thôn.

Cha mẹ ta yêu thương nhau, trên ta còn một huynh trưởng, cuộc sống tuy vậy cũng coi như tạm ổn.

Bỗng nhiên, có mấy người ăn mặc sang trọng, châu báu đầy mình, dẫn theo một đám tráng hán vây kín nhà ta.

Người phụ nữ quý phái đi đầu tiên ôm chầm lấy ta, miệng gọi "Con gái của ta".

Nàng ta nói, ta không phải con ruột của cha mẹ ta.

Nói bậy!

Nhìn thấy đội hình lớn như vậy, ta liền vùng khỏi vòng tay của người phụ nữ quý phái kia. Ta che chắn cho A Nương đang cố gượng dậy từ giường bệnh ở phía sau.

"Ngươi mới không phải con ruột của cha mẹ ngươi ấy!"

"Cái nào là con của ngươi? Bà cô này sao lại gọi người lung tung?"

"Mau đi đi, không đi ta báo quan bây giờ."

Lúc ấy, ta chỉ nghĩ bọn họ là bọn buôn người, chỉ sợ ban ngày ban mặt chúng sẽ cướp ta đi. Dù sao ta cũng có chút nhan sắc. Nghe nói con gái mười bảy, mười tám tuổi bán đi là đắt nhất, A Đạt ta thường dặn ta phải luôn tự bảo vệ mình.

Thế rồi, người phụ nữ quý phái kia bắt đầu ỉ ôi rơi nước mắt.

Một người mặt đen bên cạnh liền tiếp lời:

"Không cần báo quan, bản quan quen biết với huyện lệnh chỗ các ngươi, ông ấy đã cho người đi mời Lý Chính đến nhà để làm chứng rồi."

"Mười tám năm trước, vợ chồng họ Trúc nhặt được ngươi ở đâu, Lý Chính biết rõ ràng mồn một."

“Ngươi xem kỹ đây, người bên cạnh ta đây mới chính là mẫu thân ruột của ngươi."

Ta "phì" một tiếng, cười lạnh.

"Ngươi nói là là, ta còn nói ta là mẹ ngươi đấy?"

Người phụ nữ quý phái kia nghe ta nói vậy, dáng vẻ lung lay sắp đổ, mặt đầy vẻ không thể tin được.

"Sao con lại có thể thô tục đến thế?"

Ta càng thấy kỳ lạ, không hiểu hỏi lại:

"Ngươi vừa nãy còn ôm ta gọi con, giờ lại chê ta thô tục? Dưới gầm trời này nào có người mẹ nào như ngươi."

"Với lại, lúc nãy ngươi bước vào mặt đầy vẻ khinh miệt, sao giờ lại bắt đầu rơi nước mắt rồi, ngươi là người hát tuồng hay sao?"

3

Ta đang định mở miệng đuổi bọn họ đi, thì Lý Chính thật sự đã đến.

Lý Chính nói, ta quả thật không phải con ruột.

Nhưng người phụ nữ quý phái kia cũng không phải mẹ ruột của ta, mà là Phu nhân được nâng lên từ thân phận Thiếp thất. Mẹ ruột của ta sinh ta ra liền qua đời.

Sau đó, lúc ta ba tháng tuổi không cẩn thận bị lạc, nên mới được vợ chồng họ Trúc nhặt về nuôi.

"Không cẩn thận bị lạc" ư? Thật là một cái cớ hay ho.

Thì ra ta thiên phú dị bẩm, mới ba tháng tuổi đã biết đi, chạy lung tung rồi tự mình chạy lạc mất.

Ta phì một tiếng.

"Mẹ ruột ta đã mất, ta sẽ lập bài vị Trường Sinh cho người, sớm tối dập đầu, tạ ơn người đã ban cho ta xương thịt."

"Nhưng ta sẽ không đi theo các ngươi."

"Cha mẹ hiện tại đã nuôi ta mười tám năm, nơi này chính là nhà của ta."

Thế nhưng bọn họ căn bản không thèm nghe, kéo ta đi thẳng ra ngoài.

Họ nói rằng cha ruột của ta vẫn còn, bảo ta mau đi tìm cha ruột.

Nghe lời này, ta càng thêm nổi giận, ta "ào" một tiếng.

"Hắn là cha ruột của ai? Cha ruột tìm thấy con gái ruột rồi, sao lại không tự mình đến xem một chút!"

 

"Xem ra cũng chẳng thân thiết gì, không thân thiết thì ta nhận hắn làm gì!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo