Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta lập tức vỗ tay, vui vẻ nói:
"Vậy là chúng ta thật sự nghĩ đến cùng một chuyện rồi! Nói thật, ta và Vô Dạng cũng đã sớm tình đầu ý hợp!"
Hứa Quân An cũng cười rạng rỡ như gió xuân:
"Nếu hai vị cũng đã như vậy, thì chuyện này không khó giải quyết nữa rồi."
Nhìn hai người đối diện không nhịn được cười, ta cũng thấy vui lây.
Ta gả cho ai cũng không thành vấn đề. Hứa Quân An thì không muốn cưới ai cả. Quân tử có lòng giúp người khác thành toàn. Mạc Hoài Quân và Huệ Nương đã tâm ý tương thông, chúng ta hà cớ gì không thuận nước đẩy thuyền?
Vị tiểu Thế tử này cũng là người lương thiện như ta. Xứng đáng là phu quân của ta.
Hôm nay cũng là một ngày giúp người làm niềm vui!
9
Rời khỏi quán trà, trời hãy còn sớm.
Hứa Quân An hỏi ta có muốn đi đâu không, có thể đi dạo thêm. Trên mặt chàng thoáng vẻ tiều tụy, nhưng đôi mắt lại sáng ngời.
Trong lòng ta còn chất chứa chuyện, do dự một chút, cuối cùng cắn răng.
"Ta muốn đến Lê Thủy thôn."
"A Nương ta bệnh tật yếu ớt, nhiều đại phu xem đều nói không chữa được. Sau này uống thuốc của một vị lang y chân trần, vậy mà dần dần có thể xuống giường được. Ta muốn đưa chàng đến xem thử."
Bàn tay chàng đang phe phẩy quạt giấy khựng lại, mím môi nói:
"A Mãn, ta biết ý tốt của nàng. Nàng cũng biết ta vừa từ Hộ Quốc Tự về, Huyền Đăng Đại Sư còn nói ta..."
"Cảm ơn nàng, ta đã không còn bận tâm nữa. Nghe nói trang sức ở Đa Bảo Các rất đẹp, ta dẫn nàng đi mua vài món được không?"
Ta không đồng ý, nắm lấy cổ tay chàng kéo đi.
"Ngươi này, nói ngươi không tốt đi, ngươi lại luôn nghĩ đến người khác."
"Nói ngươi tốt đi, bản thân bị bệnh lại không chịu đi khám."
Ta nhìn chàng: "Ngươi dù có khám qua một ngàn vị đại phu, làm sao biết được vị đại phu thứ một nghìn lẻ một có thể chữa khỏi cho ngươi không?"
Ta đây là người không bao giờ tin vào số mệnh.
Chàng nhìn ta chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng cười bất lực, rốt cuộc vẫn không thắng được ta.
Vị lang y chân trần đó họ Triệu, tự xưng từng là Ngự Y. Mấy năm trước đến Lê Thủy thôn, sống trong một căn nhà tranh tồi tàn sắp đổ. Ông ấy chỉ khám bệnh kê đơn, không bao giờ tự sắc thuốc, lúc không khám bệnh thì ngồi trong nhà chơi với chó. Có khi cả ngày, con chó cũng chán đến nỗi trợn trắng cả mắt.
Triệu đại phu thấy ta đến, vội vàng đặt con A Hoàng xuống, hỏi ta có phải đến mời khám bệnh cho A Nương không. Ta lắc đầu, không giải thích nhiều, chỉ tay vào Hứa Quân An bên cạnh.
"Một người bạn của ta không khỏe, ta đặc biệt đưa chàng đến tìm ông."
"Triệu đại phu, ông cũng xem như là nửa sư phụ của ta, đừng để ta mất mặt nhé!"
Ông ấy cười đến nỗi không thấy mắt đâu, vội vàng nói nhất định rồi.
Nhưng tay vừa đặt lên mạch đập của Hứa Quân An, sắc mặt ông ấy liền căng thẳng, nhìn chằm chằm Hứa Quân An từ trên xuống dưới mấy lượt.
Hứa Quân An nháy mắt với ta, khuôn mặt tuấn tú có vẻ nghịch ngợm, như thể nghĩ đến điều gì đó.
"Nhiều đại phu khám bệnh cho ta, sau khi bắt mạch xong, đều sẽ giống như ông bây giờ, mặt mày ủ dột."
Ta chợt nhận ra điều kỳ diệu, nhớ lại lời chàng từng nói với ta.
Quả nhiên, Triệu đại phu bắt mạch tay trái xong bắt mạch tay phải, bắt mạch tay phải xong lại xem lưỡi. Vọng, Văn, Vấn, Thiết (Nhìn, Nghe, Hỏi, Bắt mạch) không sót một bước.
Cuối cùng, ông ấy nhíu chặt mày: “Ngươi thể hư này là từ nhỏ đã có?"
Hứa Quân An nói phải.
Triệu đại phu nhìn ta, hỏi ta có phải đã khám cho chàng rồi. Ta cũng nói phải.
Ánh mắt ông ấy trở nên sâu thẳm, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy.
"Ta kê cho chàng một phương thuốc, nàng bảo A Mãn đi lấy, để nàng tự tay sắc thuốc cho chàng, một tháng sau quay lại tái khám."
Ông ấy dường như chợt nghĩ ra điều gì đó.
"Phải rồi, thuốc của ta dược tính rất mạnh, chàng uống nó tuyệt đối không được uống bất kỳ loại thuốc nào khác."
Phương thuốc tốt đến mấy cũng không thể dùng chung với thuốc độc được.
10
Hứa Quân An nghiêng đầu.
"Ta đã khám qua không dưới hàng trăm, hàng ngàn đại phu, nhưng ít ai như ông, đối với bệnh nhân lại giấu tiệt nguyên nhân bệnh, trực tiếp kê đơn thuốc."
Triệu đại phu liếc mắt nhìn chàng, bảo chàng không tin thì cút đi, rồi nhìn ta, ánh mắt tối tăm khó dò.
Tim ta đập mạnh, ánh mắt giao nhau với ông ấy.
"Lời ta vừa nói ngươi nghe rõ chưa, thuốc phải do ngươi 'tự tay' sắc mới có dược hiệu."
Chỉ một câu này thôi, ta đã hiểu.
Hóa ra ông ấy cũng nhìn ra rồi.
Hứa Quân An căn bản không phải thể chất yếu ớt, mà là trúng độc. Hơn nữa, nghe ý ông ấy, thuốc độc được bỏ vào trong loại thuốc mà chàng uống thường niên.
Ta quay sang nhìn Hứa Quân An.
Chàng khoác chiếc áo gấm đen kim tuyến, tóc búi cao, trừ khuôn mặt bệnh tật, ai nhìn thấy cũng phải khen một câu thiếu niên anh tài.
Vậy rốt cuộc là sinh bệnh trước, sau đó bị người ta tìm cơ hội hạ độc, khiến bệnh tình không khỏi? Hay là căn bản không bệnh, cái "bệnh" hiện tại chỉ là do trúng độc mà ra?
Người có thể hạ độc vào thuốc của chàng, hoặc là người thân cận, hoặc là người đã mua chuộc được người thân cận của chàng. Cả hai khả năng này đều không hay ho gì...
Thảo nào Hứa Quân An nói nhiều đại phu sau khi khám mạch xong đều sầu não. Bọn họ đâu phải sầu vì bệnh không chữa được, mà là sầu vì không dám nói, sợ rước họa vào thân!