Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn bị què chân, một mình tập tễnh trở về phòng chứa củi, ngủ vài ngày liền.
Mỗi ngày tôi đều qua đó để kiểm tra xem hắn có còn thở hay không, xem hắn có còn sống hay không.
Lê Âm lại đây thăm hắn, còn mang thuốc cho hắn, Lê Âm vừa rớt nước mắt vừa bôi thuốc cho hắn.
Chị ấy ôm chặt Lục Chấp, bảo hắn khỏe nhanh lên.
Tôi càng nhìn càng cảm thấy hai người bọn họ giống như vở kịch uyên ương mệnh khổ, mà anh trai tôi là người xấu chia rẽ uyên ương.
Lục Chấp nằm bao nhiêu ngày, thì bấy nhiêu ngày tôi không thèm nói chuyện với anh trai tôi.
Ngày nào anh ấy cũng dỗ dành tôi, mua cho tôi đồ ăn ngon, mua cho tôi quần áo đẹp, tôi cũng không thèm để ý.
Sau đó, tôi nhìn thấy anh tôi ban đêm uống rượu một mình để giải sầu, uống say khóc lóc gọi Lê Âm, cảm thấy trong lòng anh ấy cũng chua xót, nên lại cố gắng tha thứ.
6.
Sau khi Lục Chấp có thể đi lại, lại bị anh trai tôi tra tấn.
Còn trước mặt Lê Âm đạp hắn dưới lòng bàn chân, giễu võ giương oai mà khoe khoang với Lê Âm: “Loại người này chỉ xứng lau giày cho đại thiếu gia ta đây!”
Lê Âm tiến lên đẩy anh ấy ra, đỡ Lục Chấp lên, khóc lóc nhào vào lòng ngực hắn.
“Chúng ta đi thôi, Lục Chấp, anh lại không phải ký khế ước bán mình, chúng ta rời khỏi nơi này đi!”
Biểu cảm của Lục Chấp vẫn rất lạnh nhạt, hắn giống như một cái xác không hồn, không có tình cảm, không có cảm xúc, trận tuyết năm ấy đã đông cứng cả trái tim lẫn thân thể của hắn, hắn hiện tại chỉ là bị giật dây mà hoạt động thôi.
7.
Lê Âm vào nhà không bằng của chính Tống gia, chị ấy toàn chui qua lỗ chó ở hậu viện.
Lần nào chui vào xong cũng đều rất bẩn.
Chị ấy và Lục Chấp đứng ở dưới cây lê đường hẹn hò, tôi rất nhiều lần đến đó và nhìn thấy bọn họ ôm nhau ở đó.
Tôi thì ngồi ở bậc thang chỗ Lục Chấp thường hay làm việc, ngồi đến tê chân, xem bọn họ tình chàng ý thiếp.
Thật ra cũng không có nhiều tình ý lắm, mặt mũi Lục Chấp vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng Lê Âm lại cười nói vô cùng vui vẻ.
Vui vẻ hơn là khi ở cùng với anh trai tôi nhiều.
8.
Lục Chấp chuẩn bị bỏ trốn.
Hắn nói với tôi, hắn sẽ trở về, trở về tìm nhà chúng tôi để báo thù.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn đến đôi mắt tái nhợt của hắn sáng lên, cho dù trong đó đều là thù hận.
Thật đáng tiếc, khi đó tuổi của tôi còn quá nhỏ, không hiểu hắn nói báo thù có nghĩa là gì.
Chỉ cảm thấy hắn sắp phải đi, nên hơi buồn một chút.
Vừa lúc đó, tôi mới học được cách viết bút lông, cha cầm tay tôi viết tên của mình: Bình yên vô sự.
Tống Bình Yên, bình yên trong bình yên vô sự.
Tôi đưa cho hắn bốn chữ bình yên vô sự, tuy chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo.
Lục Chấp vẫn nhận lấy.
Trước khi hắn đi còn quay đầu lại để ôm tôi một chút.
Nhưng mà lúc đó tay tôi quá ngắn, không ôm nổi hắn.
9.
Chớp mắt đã mười hai năm.
Lục Chấp từ một thiếu niên đầu cũng không ngẩng lên nổi trở thành Lục Đốc Quân ai ai cũng phải ngước nhìn.
Lê Âm danh chính ngôn thuận trở thành chị dâu của tôi.
Tôi cũng trở thành một thiếu nữ mặc âu phục rồi.
Lục Chấp chỉ là ký ức tồn tại hồi tôi mới bốn năm tuổi, sau khi hắn đi một hai năm tôi cũng quên gần hết về hắn.
Lúc sau này nhắc tới người này tôi đều phải nghĩ đến nửa ngày.
Chỉ có chị dâu mỗi khi nhìn đến cây lê đường ở hậu viện nở rộ, sẽ nhìn ngây ngốc.
10.
Khi cha tôi đưa ra ý muốn gả tôi cho Lục Chấp, tôi trở nên suy sụp.
Bởi vì cuối cùng tôi cũng hiểu Lục Chấp năm đó nói báo thù là có ý gì.
Khi hắn mới đến Thượng Hải ba tháng đã cướp đi một nửa sản nghiệp của Tống gia.
Mấy bến tàu lớn và nhà xưởng đều mất.
Cha tôi thấy vị trí hội trưởng thương hội khó mà giữ được, nghĩ ra phương pháp đàm phán là kết thân.
Dùng tôi đổi lấy một bến tàu lớn trong số đó.
9.
Chớp mắt đã mười hai năm.
Lục Chấp từ một thiếu niên đầu cũng không nâng lên nổi trở thành Lục Đốc Quân ai ai cũng phải ngước nhìn.
Lê Âm danh chính ngôn thuận trở thành chị dâu của tôi.
Tôi cũng trở thành một thiếu nữ mặc âu phục rồi.
Lục Chấp chỉ là ký ức tồn tại hồi tôi mới bốn năm tuổi, sau khi hắn đi một hai năm tôi cũng quên gần hết về hắn.
Lúc sau này nhắc tới người này tôi đều phải nghĩ đến nửa ngày.
Chỉ có chị dâu mỗi khi nhìn đến cây lê đường ở hậu viện nở rộ, sẽ nhìn ngây ngốc.
10.
Khi cha tôi đưa ra ý muốn gả tôi cho Lục Chấp, tôi trở nên suy sụp.
Bởi vì cuối cùng tôi cũng hiểu Lục Chấp năm đó nói báo thù là có ý gì.
Khi hắn mới đến Thượng Hải ba tháng đã cướp đi một nửa sản nghiệp của Tống gia.
Mấy bến tàu lớn và nhà xưởng đều mất.
Cha tôi thấy vị trí hội trưởng thương hội khó mà giữ được, nghĩ ra phương pháp đàm phán là kết thân.
Dùng tôi đổi lấy một bến tàu lớn trong số đó.