Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
130.
Đại ca đã chết rồi ư?
Tôi bừng tỉnh từ trong ác mộng, không phân biệt được cảnh trong mơ và hiện thực.
Tôi suốt đêm trở về Tống gia, để hồi lại trái tim đã chết của bản thân mình.
Mấy ngày nay tôi đều như vậy, cứ hoài nghi hắn không chết, tìm các loại phương pháp đi chứng minh, rồi bản thân mình lần lượt thất vọng, rồi lặp đi lặp lại, giống như một cách tra tấn mới.
Tôi nghiện cách tra tấn này, dùng để giảm bớt nỗi đau đớn do tiếc nuối để lại.
131.
Lê Âm tìm được việc, nhưng chị ấy luôn phân biệt rõ ràng chuyện công chuyện tư.
Hỏi gì chị ấy cũng không nói.
Nhưng chị ấy có thêm một thói quen, cũng đặt ở trên ngực bức ảnh chụp chung mà anh trai thường xuyên đặt trên ngực, lần nào đi công tác cũng mang theo.
Chị ấy nói, chị ấy phải từng thời khắc nhắc nhở mình đã mất đi cái gì, đến lúc đó mới có thể cầu xin được sự tha thứ của anh trai.
Tôi nói với chị ấy, anh trai chưa từng trách chị.
Chị ấy chảy nước mắt rồi nói, chị biết.
132.
Nhớ anh trai quá!
Làm sao bây giờ?
133.
Thượng Hải lại xảy ra bạo loạn một lần nữa, chiến tranh mang đến ảnh hưởng tiêu cực là kinh tế suy sụp, giá hàng hóa tăng vọt, cửa hàng đóng cửa, ngân hàng mà tôi làm việc cũng đóng cửa.
Cuộc sống vốn chẳng tốt đẹp gì lại càng trở nên tồi tệ.
134.
Mẹ vẫn luôn khóc.
Đôi mắt của mẹ vốn đã không tốt, hiện tại nhìn mọi thứ lại càng mơ hồ, cha oán giận mà nắm tay mẹ ở đình hóng mát.
“Đã bảo bà đừng khóc rồi, vậy mà bà cứ khóc làm gì, vì sao bà lại thích khóc như thế!”
“Tại vì tôi cảm thấy khổ sở, haizz”
Mẹ than nhẹ, bà ấy vẫn nói gieo nhân gặt quả, thế sự vô thường, mỗi người đều có số phận, nhưng mẹ ghét ly biệt, huống chi người mất đi lại là con trai của bà ấy.
“Nếu khổ sở thì đừng nghĩ đến những chuyện khổ sở đó nữa.” Cha oán giận, nắm tay mẹ thật chặt.
Có đôi khi cha giống như là một người hồ đồ, nhưng có đôi khi ông ấy lại giống như người tỉnh táo nhất.
Nhưng tôi hiểu rõ, đôi vợ chồng bọn họ cũng giống với vô số người trong loạn thế này, đang tồn tại để kéo dài hơi tàn.
Tôi cũng vậy.
135.
Thật sự không biết mình còn có thể làm được gì nữa!
Nhìn những đám đông học sinh và công nhân xúc động phẫn nộ, nhìn đội ngũ kháng Nhật không ngừng lớn mạnh.
Lấy sức lực nhỏ bé của tôi, lại muốn thay anh trai khởi động lại nhà họ Tống, cũng muốn gia nhập đội ngũ kháng Nhật.
Nhưng tôi lại không có cách nào rời cha mẹ tôi, bên cạnh bọn họ chỉ có tôi thôi, mà bên người tôi cũng chỉ có bọn họ
Càng buồn thảm chính là, chúng ta đều trở thành hy vọng và chống đỡ cuối cùng của đối phương.
136.
Đêm dần dần dài ra.
Bởi vì không mấy khi ra ngoài, tôi thường xuyên ngẩn người.
Ghé vào cạnh cửa sổ, nhìn cái chuông gió Lục Chấp sai người đưa tới, gió thổi thì kêu lên, vừa nhìn đã hết ngày.
137.
Tôi muốn tìm việc một lần nữa.
Mã phó quan nói ta có thể dạy học cho con trai của hắn tại nhà, nói đứa trẻ kia thích giơ dao múa kiếm, không biết được mấy chữ.
Tôi đúng là rất cần tiền, cũng rõ ràng ý của Mã phó quan là muốn giúp tôi, vì thế không giả vờ giả tảng mà nhận luôn rồi.
Kể từ lúc này, sinh hoạt của tôi từ ngẩn ngơ ngắm hoa, lại thêm một nhiệm vụ gian khổ, dạy người khác đọc sách.
Nếu Hứa Quân Sơ ở đây, anh ấy sẽ nói tôi dạy hỏng con nhà người ta mất.
138.
May là tiểu Mã là một đứa trẻ ngoan ngoãn dễ bảo, hắn không giống cha hắn, tính cách cũng không giống, thanh tú giống như một bé gái.
Mỗi lần Lục Chấp trở về hắn đều giật mình đứng dậy, vội vàng mà chào theo lễ nhà binh, không hề hỗn hào giống như Mã phó quan vẫn nói.
Viết chữ hay đọc sách đều rất nghiêm túc, nhưng mà đứa trẻ này lại câu nệ.
Chỉ có đến khi tôi hỏi hắn về sau muốn làm gì.
Hắn mới ngồi thẳng lên, thần thanh khí sảng mà nói với tôi, muốn mang quân đi đánh đám quỷ Nhật Bản, giết hết bọn họ.
Chỉ là một khuôn mặt trẻ con búng ra sữa, khi nói ra lời này, tôi còn cảm thấy hổ thẹn không bằng.
Tôi hỏi hắn, nếu em lên chiến trường, cha mẹ trong nhà phải làm sao bây giờ.
Đứa nhỏ này lại ngẩng đầu nói với tôi: “Cô giáo Tống, có chiến đấu sẽ có hy sinh, nhưng cô không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái khác. Hơn nữa em tin là cha mẹ có thể hiểu được em. Cha đã nói, bảo vệ quốc gia của chính mình là một nghĩa vụ không thể chối từ của mỗi người dân trong nước. Huống chi không có nước thì làm gì còn nhà?”
Tôi thật sự không biết, tôi có thể dạy đứa trẻ này cái gì nữa!
139.
Tôi thật sự không thể mặt dày vô sỉ mà tiếp tục dạy dỗ tiểu Mã.
Giải thích với Mã phó quan nửa ngày là không phải do tiểu Mã tôi mới có thể từ chối được.
140.
Dạo gần đây mẹ kiếm được ít tiền, nghe nói là có một lão tiên sinh rất thích sản phẩm thêu của mẹ, thường xuyên phái người mua đồ thêu của mẹ, mười lượng một bộ.
Tôi nhớ không nổi đã bao lâu không nhìn thấy mẹ cười.
Mẹ nói cho tôi, nhất định là đổi vận rồi, những gì nhà họ Tống nên chịu đều đã chịu xong rồi.
Nhưng hiện thực lại nói cho chúng tôi biết, vẫn chưa xong.