Bình yên vô sự - Chương 38

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

188.

Mỗi ngày tự nhiên trôi nhanh lên, cũng hoặc là tại vì tôi đã phí hoài thời gian năm tháng.

Tôi không hay cười, cũng không hay khóc.

Các cô gái mới đến làm ở hiệu buôn Tây nói, tôi giống như là một người phụ nữ thời đại mới tuyên bố độc thân cả đời trong phim điện ảnh, vừa tinh xảo vừa ưu nhã, bọn họ gọi là thời thượng.

189.

Mùa xuân năm 1941, mẹ tôi qua đời.

Trước khi mẹ chết, tôi mang mẹ về nhà họ Tống một chuyến, nơi đó đã sớm hoang tàn vắng vẻ lắm rồi.

Mẹ nói là kể từ khi gả vào nhà họ Tống vẫn là một cô gái nhỏ, hiện giờ đã là đến lúc rồi.

Rõ ràng mẹ nói là mẹ thương tôi, không muốn để tôi lẻ loi một mình, nhưng cuối cùng vẫn buông tay rời khỏi nhân gian.

190.

Có quá nhiều chuyện về thê ly tử tán.

Tôi đã từng nhìn thấy người được chiến hữu mang tro cốt về nhà, cũng nhìn đến những người được chiến hữu mang tin đã hy sinh, cũng có những người giống như Hứa quân Sơ, tin tức gì cũng không có.

Tiên sinh dạy học bên cạnh nhà luôn thở dài nói đây là luyện ngục nhân gian.

Tôi ngồi ở trước cửa sổ, máy quay đĩa phát ra âm nhạc uyển chuyển xinh đẹp.

Tôi thường xuyên như vậy, một ngày ngồi xuống, muốn rời xa đau khổ một chút, để mình có cơ hội thở một hơi.

191.

Tháng 9 năm 1945, Nhật Bản chính thức ký thư đầu hàng, chiến tranh kháng Nhật kết thúc toàn diện.

Đấu tranh cách mạng trong nước bắt đầu.

192.

Ban đầu ngõ nhỏ bị hủy, tôi đã dùng tất cả tiền tiết kiệm để thuê gian cửa hàng có gác mái, mở cửa hàng bán hoa.

Buôn bán rất ảm đạm, không có ai để ý.

Chị gái bán hạch đào ở bên cạnh nói, hiện tại ai nấy đều cơm ăn không đủ no, làm gì có ai muốn mua hoa chứ, thật ngu xuẩn.

Tôi ngẫm lại cũng thấy đúng, nhưng tôi thích trồng hoa, thích ngắm hoa, đã quen rồi, giống như là món ăn tinh thần.

193.

Dạo này bị bệnh hay quên, vốn là muốn pha cốc cà phê uống cho tỉnh táo, trong nháy mắt lại phát hiện trên tay mình bưng nước trà.

Sau khi phản ứng lại, tôi dở khóc dở cười, cầm chén trà đứng ở gác mái nhìn mọi thứ trên đường phố, cho đến khi tiếng chuông vang lên, trà lạnh rồi mới chậm rãi uống.

Nhanh kết thúc đi thôi, luyện ngục nhân gian.

194.

Ngày 1 tháng 10 năm 1949, ở thủ đô Bắc Kinh cử hành lễ quốc khánh, chính thức tuyên bố thành lập nước cộng hòa dân chủ nhân dân Trung Hoa. 

Kể từ lúc này là một màu đỏ tươi đẹp, quốc kỳ màu đỏ với năm sao vàng, màu máu vô số nhiệt huyết tiên phong cách mạng, vĩnh viễn tung bay ở quảng trường Thiên An Môn, bảo vệ bao thế hệ Nhân Dân Trung Quốc.

195.

Bởi vì tôi quá mức tùy ý, cửa hàng bán hoa mới mở chưa đến một năm đã sụp đổ rồi, tôi dọn vào một ngõ nhỏ mới, tên là hẻm Phúc An.

Tình cờ, hàng xóm vẫn là tiên sinh dạy học kia, vợ của hắn mới sinh cho hắn một đứa con trai, đặt tên là Kiến Quốc.

Đứa nhỏ kia nhanh nhẹn ngoan ngoãn, chỉ là thích khóc.

Lớn lên một chút, khi biết nói thì luôn ghé vào chân tôi gọi “Dì Tống, dì Tống.” rồi kêu tôi dẫn nó đi mua kẹo ăn.

196.

Ngày hôm đó tôi đọc một bài văn, đầu đề tên là Cuộc đời là gì, tôi giống như gặp phải tri kỷ, cảm thấy đồng cảm với bản thân, kết quả là quảng cáo bột ngọt.

Thật sự phụ lòng tôi.

Tôi nằm ở trên ghế mây, ngủ một giấc tỉnh lại.

Lại đang hỏi bản thân, cuộc đời là gì, mày có đáp án hay không?

197.

Năm 1951, ngày Đông Chí, chị dâu cũng đi rồi.

Chị ấy vẫn giống như lúc trước, goi tôi là Nhiên Nhiên, khóc lóc nói với tôi chị ấy muốn đi tìm anh trai.

 

Hiện tại, tôi thật sự chỉ còn một mình thôi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo