Boss Mèo Lại Lẻn Lên Giường Tôi - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
17
 
Sau bữa ăn, U Văn Bá đi mua sắm cho tôi mấy bộ đồ nữ.
 
Quản gia và người giúp việc trong nhà nhìn thấy tôi đều vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, ai nấy đều cười rạng rỡ. Dù sao U Văn Bá cũng là “chó độc thân vạn năm”, bao nhiêu năm nay chưa từng dẫn cô gái nào về nhà.
 
Chỉ có U Văn Bá dường như không vui lắm, giọng hơi trầm xuống: “Sau này em có kế hoạch gì không, còn đi tìm mẹ nữa không?”
 
“Không có kế hoạch gì. Tôi rất thích chỗ này. Mẹ tôi bảo nếu tìm không được bà thì chắc chắn tốt hơn.” Tôi trả lời qua loa.
 
Dù U Văn Bá rất tốt, nhưng ở với mẹ vẫn hơn.
 
“Ừ… em có manh mối gì không? Tôi giúp em tìm cùng.” U Văn Bá suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói.
 
“Thật hả! Tôi bị lạc ở trường đua ngựa.”
 
“Trường đua Bạch Yển? Tôi nhặt được em ở đó à?”
 
“Ừ ừ.” Tôi gật đầu lia lịa.
 
U Văn Bá cười xoa đầu tôi: “Được, vậy bắt đầu tra từ đó.”
 
Chiều hôm đó U Văn Bá dẫn tôi đến trường đua hỏi thăm. Lần này hóa thành người tiện lợi hơn nhiều.
 
Hỏi qua một vòng nhân viên, ai cũng có ấn tượng với chiếc Rolls-Royce, nhưng không ai nhớ có con mèo.
 
Muốn hỏi thông tin chủ xe Rolls-Royce, mọi người đều im thin thít, chỉ nói đó là thông tin riêng tư của khách hàng.
 
Tôi đang cúi đầu thất vọng.
 
U Văn Bá lại không biết dùng cách gì thuyết phục nhân viên cho chúng tôi xem camera ngày hôm đó.
 
Trời không tuyệt đường mèo!
 
Trong camera, cuối cùng tôi cũng thấy bóng dáng mẹ tôi. Con mèo tam hoa xinh đẹp đi cùng một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa bạc, lên một chiếc Ferrari vàng chói mắt, rồi rời khỏi trường đua.
 
Thông tin hơi nhiều.
 
“Chỗ đỗ xe của anh ta không mở cho công chúng, chắc là khách quen ở đây, nhưng tôi thấy lạ thật, từ trước đến nay chưa từng thấy anh ta.” 
 
U Văn Bá nghiêm túc phân tích.
 
Tôi lại nhớ lời con ngựa nói.
 
Nữ thần?
 
Nó nhìn thấy Ferrari thì nghĩ là xe của “nữ thần” sao?
 
Làm nửa ngày hóa ra từ đầu đã hiểu lầm?
 
“Đa Đa?”
 
“Ừ?”
 
U Văn Bá xoa đầu tôi, cắt ngang dòng suy nghĩ: “Không sao, em đừng lo. Tôi cũng là khách quen của trường đua này, chắc chắn sẽ hỏi được.”
 
Đưa tôi về nhà xong, U Văn Bá liền đóng mình trong thư phòng, suốt ngày gọi điện hỏi thăm người đàn ông tóc bạc.
 
18
 
Mấy ngày gần đây U Văn Bá luôn sớm ra tối về.
 
Nhưng chuyện vẫn chẳng tiến triển gì. Anh đã dùng hết mọi mối quan hệ, nhưng người đàn ông tóc bạc kia như biến mất khỏi không khí, không một chút thông tin.
 
Đêm khuya, U Văn Bá lén lút bước vào phòng tôi, lặng lẽ ngồi xổm bên giường.
 
Từ sau khi biết sự thật, anh đã đuổi tôi sang phòng bên cạnh, không cho chúng tôi ngủ chung, thậm chí không cho tôi vào phòng anh ban đêm. Đây là lần đầu tiên sau mấy ngày chúng tôi ở chung một phòng vào ban đêm.
 
U Văn Bá mệt mỏi ngồi xuống mép giường, vùi mặt vào chăn.
 
Cảm nhận được anh đang chán nản, tôi không biết nên tỉnh hay tiếp tục giả ngủ.
 
Đang lúc tôi do dự, U Văn Bá khẽ ngẩng đầu, tay nhẹ nhàng chạm vào bàn tay tôi đang thò ra ngoài. Tay anh hơi lạnh. Tôi nhịn không động đậy. Anh lại thử dò xét, cẩn thận nắm lấy tay tôi, rồi như thỏa mãn, khẽ thở dài một tiếng thoải mái.
 
Tôi cảm nhận bàn tay bị anh nắm, từ ban đầu mang theo chút se lạnh ngoài trời, dần chuyển sang ấm áp. Nhiệt độ ấy theo cánh tay lan thẳng lên tim.
 
Trong đêm tối tĩnh mịch, tôi không kiềm được tim đập như sấm. Tôi còn đang trong kỳ động tình nữa chứ, anh làm gì vậy, tôi đâu phải Liễu Hạ Huệ mà.
 
Ngọn lửa từ cánh tay truyền đến tim, rồi từ tim lan ra toàn thân, đốt nóng ran người tôi.
 
Tôi lại không phải người, làm gì có Liễu Hạ Huệ!
 
Phản ứng cơ thể nhanh hơn suy nghĩ, tôi trở tay nắm chặt tay anh.
 
U Văn Bá giật mình ngẩng đầu, mặt đỏ bừng: “Tôi… làm em tỉnh à?”
 
Tôi đâu có tâm tư quan tâm chuyện khác, cúi xuống hôn ngay đôi môi mỏng mà tôi thèm thuồng mấy ngày nay.
 
Nhiệt độ trong phòng tăng vọt, chỉ còn tiếng môi răng quấn quýt. Tay tôi sờ đến thắt lưng anh, nhưng U Văn Bá đột nhiên như bị dọa, đẩy tôi ra một cái, che chặt quần mình: “Không được!”
 
“Làm gì vậy!”
 
Tôi không hiểu, hung hăng trừng mắt nhìn anh. Anh rõ ràng cũng động tình rồi, dù không bật đèn, nhưng tôi là họ mèo, trong đêm tối tôi vẫn nhìn rõ hơi thở rối loạn và gương mặt ửng đỏ của anh.
 
U Văn Bá lắp bắp nói không ra lời, quay người định chạy ra cửa.
 
Đồ đàn ông chó ch ết, châm lửa xong lại muốn chạy! Tôi đuổi theo quấn lấy anh. Anh cao to hơn tôi, nhưng không cưỡng nổi, đành ôm chặt tôi vào lòng không cho tôi động đậy. U Văn Bá dựa lưng vào cửa, một tay kìm chặt eo tôi, một tay ấn đầu tôi.
 
Tôi trong lòng anh không nhúc nhích được, tai áp sát ngực anh, cả thế giới chỉ còn tiếng tim anh đập như trống.
 
Hồi lâu sau, U Văn Bá hít sâu mấy lần mới tìm lại giọng: “Đa Đa… anh thích em, anh hy vọng em cũng vì anh mà thích anh.”
 
Thích?
 
U Văn Bá thấy tôi bình tĩnh lại thì buông ra. Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Hiển nhiên mấy ngày nay anh giúp tôi tìm mẹ đã rất vất vả, dưới mắt đầy mệt mỏi, nhưng đôi mắt trong đêm đen lại sáng như sao.
 
Trong lòng tôi đột nhiên hoảng loạn, giãy ra khỏi anh, quay lưng lại ôm ngực che trái tim đang mất kiểm soát: “Tôi không biết.”
 
Tôi không biết cái gì gọi là thích, mẹ tôi chưa từng dạy.
 
Sau lưng, cánh cửa khẽ đóng lại.
 
Tôi vội quay người, muốn đuổi theo, nhưng tay nắm chặt tay nắm cửa mà không có sức vặn ra. Dù có đuổi theo thì biết nói gì đây.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo