Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cả nhà ơi, chiếc quần này giờ đã trở thành chiếc duy nhất từng 'tọa lạc' trên đầu Bùi tổng, càng thêm đặc biệt! Tôi tin chắc bây giờ rất nhiều người muốn sở hữu nó."
"Hàng hiếm khó tìm, mọi người mau nhiệt tình trả giá đi nào!"
"Giang Tư Ninh, cô đủ rồi đấy!"
Gân xanh trên trán Bùi Huyền Duật nhảy dựng lên, anh ta đưa tay ra định cướp. Tôi nhướn mày:
"Tôi còn hai thùng to nữa cơ, được để ở những nơi khác nhau rồi. Bùi tổng định đi cướp từng cái một sao?"
Anh ta trầm mặt:
"Rốt cuộc cô muốn gì?"
"Cô muốn bao nhiêu tiền, tôi có thể đưa cho cô."
Tôi vẫy vẫy chiếc quần đỏ, giọng bình thản:
"Tôi không cần tiền, tôi đâu có thiếu tiền. Tôi chỉ đơn giản là đang xử lý tài sản chung của vợ chồng thôi."
"Cả nhà ơi, hiện tại giá cao nhất đã đạt tới 66 nghìn tệ, còn ai trả cao hơn không?"
Bùi Huyền Duật cắn răng:
"Đừng bán nữa! Cùng lắm thì... chúng ta không ly hôn nữa, được chưa?"
Tôi chưa kịp nói gì, Tần Nguyệt đứng sau lưng Bùi Huyền Duật đã tủi thân khóc nấc lên, lúc này tôi mới phát hiện cô ta cũng đi theo.
"Chị ơi, đều là lỗi của em, chị đừng bán quần lót của Huyền Duật nữa."
"Em có thể không cần danh phận, chỉ cần hai người hạnh phúc là được."
Tôi nhướn mày:
"Tôi không bán quần lót của Bùi Huyền Duật chẳng lẽ lại đi bán quần lót của cô? À, đúng rồi, quần lót của cô có phải mua bằng tài sản chung của vợ chồng tôi không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mông cô ta, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng:
"Nếu tôi nhớ không nhầm, tài sản chung của vợ chồng có thể đòi lại được, cái quần lót này..."
Tần Nguyệt hoảng sợ lùi lại hai bước.
"Cô dừng tay lại!"
Dường như sợ tôi lột quần lót của Tần Nguyệt thật, Bùi Huyền Duật vội vàng chắn trước mặt cô ta. Tôi lại nhìn sang mẹ chồng, bà ta cũng hoảng hốt lùi lại một bước.
"Đừng, đừng nhìn tao, cái này là tao tự mua, không phải tài sản chung của tụi mày."
Tôi cảm thấy hơi tiếc nuối. Tần Nguyệt lấy lại bình tĩnh một lúc lâu mới bày ra được vẻ mặt đáng thương.
"Em biết chị hận em đã cướp mất trái tim của Huyền Duật, nhưng tình cảm vốn là thứ không thể kiểm soát được."
"Hơn nữa em đã mang thai rồi, hy vọng chị có thể cho mẹ con em một con đường sống."
Cô ta nhìn tôi đầy vẻ cầu khẩn.
Tôi kinh ngạc vô cùng, vội vàng nhảy dựng lên:
"Không phải của tôi đâu nhé, cô đừng có đổ thừa!"
Tần Nguyệt không ngờ tôi lại có phản ứng này, mặt cô ta hơi sượng:
"Là của Huyền Duật, hy vọng chị buông tha cho anh ấy, em chỉ muốn cho đứa trẻ một mái ấm."
Mẹ chồng đầy vui mừng, Bùi Huyền Duật rõ ràng đã biết từ trước, anh ta gật đầu:
"Giang Tư Ninh, chúng ta có thể chia tay trong êm đẹp, nhưng tôi buộc phải cho Tần Nguyệt và đứa trẻ một danh phận."
Tôi đại khái đã hiểu bài vở của Tần Nguyệt, cố tình hỏi:
"Vậy nếu tôi không đồng ý thì sao? Dù sao tôi cũng yêu Huyền Duật mà, tôi không muốn ly hôn."
Cô ta nhìn tôi một cái, như thể hạ quyết tâm gì đó, bỗng nhiên bước về phía tôi. Sau đó, "rầm" một tiếng quỳ xuống sàn đá cẩm thạch.
"Chị ơi..."
Tôi vừa định đưa camera ra xa để chụp toàn cảnh cô ta quỳ, thì bỗng nhiên dưới thân cô ta bắt đầu chảy rất nhiều máu. Tôi sợ đến mức suýt đánh rơi điện thoại.
Hay thật đấy, đứa bé mới nói đó mà muốn sảy là sảy ngay được.
Bùi Huyền Duật vội vàng bế cô ta lên, lạnh lùng nhìn tôi:
"Cô tốt nhất nên cầu nguyện cho mẹ con A Nguyệt bình an, nếu cô ấy có mệnh hệ gì thì chuyện không đơn giản là ly hôn đâu."
Mẹ chồng cũng nhìn tôi đầy căm phẫn.
Tôi không hề giận dữ hay hoảng loạn, mà cực kỳ nhiệt tình chặn anh ta lại:
"Ông xã anh nói đúng, đứa bé của cô ấy rất quan trọng, tôi đã liên hệ với bệnh viện tư gần đây nhất rồi."
Tôi dặn dò quản gia:
"Mau, lái xe của tôi đưa cô Tần đến bệnh viện!"
Tần Nguyệt đang nằm trong lòng Bùi Huyền Duật hoảng hốt mở mắt:
"Em không đi xe của chị ta, em không đến bệnh viện của chị ta, chị ta chắc chắn muốn hại em và bảo bảo!"
"Nhưng bệnh viện này gần nhất, đi chỉ mất 10 phút. Huyền Duật và mẹ cũng ở đó, tôi hại cô thế nào được?"
Bùi Huyền Duật vốn luôn chiều chuộng cô ta, lúc này trầm tư một lát rồi không nghe lời cô ta nữa, đi theo quản gia chạy xuống lầu.
"A Nguyệt, đừng nhậm tính, em yên tâm anh nhất định sẽ bảo vệ tốt cho em và bảo bảo."
Đến bệnh viện, Tần Nguyệt được đưa vào phòng kiểm tra. Bác sĩ nhìn tờ kết quả với vẻ mặt nghiêm nghị: "Thưa cô, theo kết quả kiểm tra, tôi rất tiếc phải thông báo rằng cô đã bị sảy thai."
Bùi Huyền Duật lộ rõ vẻ đau lòng, còn mẹ chồng thì lao tới định đánh tôi: "Đồ sao chổi! Mày đúng là đồ sao chổi!"
Nhưng trên mặt Tần Nguyệt không có lấy một nét thương tâm, chỉ có sự bàng hoàng. Cô ta kinh hãi ngẩng đầu: "Làm sao có thể? Không thể nào! Chắc chắn là các ông nhầm rồi!"
Bác sĩ nhìn vết máu trên váy cô ta: "Không nói gì khác, chỉ riêng lượng máu chảy ra thế này ở giai đoạn đầu thai kỳ thì đứa trẻ không thể nào giữ được."
Bùi Huyền Duật ôm lấy người đang kích động vào lòng an ủi: "A Nguyệt, em đừng kích động, mất đứa này thì sau này sẽ có đứa khác."
Tôi vừa né tránh sự tấn công của mẹ chồng vừa bồi thêm: "Đúng đó cô Tần, như vậy cũng tốt. Đứa bé mất rồi cô cũng khỏi phải lo lắng nó không có danh phận nữa, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?"
"Các người nói bậy bạ gì đó! Tôi rõ ràng là dùng túi máu giả mà, làm sao có thể vì chảy máu quá nhiều mà mất con được?" Tần Nguyệt phẫn nộ, từ dưới váy rút ra một túi máu bằng nhựa ném xuống đất: "Đây căn bản không phải là máu của tôi!"
Cả phòng kiểm tra bỗng chốc im phăng phắc. Tần Nguyệt bịt miệng lại, biết mình lỡ lời, liền nhắm mắt giả vờ ngất xỉu.