05
Búp bê cộng cảm lại bị tôi nhét vào ngực.
Lúc tôi quay lại, anh Vương vẫn đang ân cần dặn dò: “Quy tắc của thế giới này đã hạn chế boss, khiến hắn mỗi ngày chỉ có thể chém hai người, vì vậy hôm nay, chúng ta tạm thời an toàn.”
Tiểu Dung lại giơ tay: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ ngồi yên chờ chết đến ngày mai à? Nhưng ở lại thêm một ngày, đám đàn ông các anh sẽ càng nguy hiểm…”
“Vì vậy chúng ta phải chủ động tấn công!”
Ánh mắt anh Vương lướt qua tất cả mọi người, tính cả anh ta, ở đây có tổng cộng ba nam ba nữ.
“Tối nay chúng ta sẽ hành động, một nhóm chịu trách nhiệm dụ boss đi, một nhóm đến phòng ngủ của boss trộm đồ!”
Tiểu Dung hỏi tiếp: “Vậy làm thế nào để dụ boss đi?”
Anh Vương không nói gì, sau đó ánh mắt anh ta đột nhiên xuyên qua đám đông, rơi thẳng vào người tôi.
Tôi: “???”
Tôi có một dự cảm không lành.
Quả nhiên, anh Vương lại nói tiếp: “Boss của thế giới này háo sắc, chúng ta có thể cử một người ra dụ hắn đi.”
Anh ta vừa nói dứt câu, tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Phụ nữ nhìn mặt tôi, đàn ông nhìn dáng tôi, đều tỏ vẻ “không phải cô thì còn ai”.
Tôi: “… Lỡ như đại boss hoàn toàn không háo sắc thì sao?”
Anh Vương: “Không thể nào! Tin tức đã chỉ rõ, boss rất háo sắc, nếu không tại sao hắn lại chém đàn ông trước, để phụ nữ lại sau cùng mới chém?”
“Nhưng…”
Anh Vương ngắt lời tôi, cất giọng cứng rắn: “Chúng ta là một đội, mỗi người đều cần được phân công công việc rõ ràng, tình hình hiện giờ cần cô đi quyến rũ boss, cho dù cô không muốn, cũng không nên phủ nhận thông tin của tôi.”
Tôi quay sang nhìn, phát hiện trên mặt mọi người đều tỏ vẻ tin phục.
Cứ như vậy, tôi bị ép làm mồi nhử quyến rũ boss.
Dự kiến vào mười giờ tối nay, tôi sẽ mặc váy ngủ hở ngực, gõ cửa phòng boss, dụ dỗ hắn ra ngoài biệt thự…
Chơi một vài trò hoang dã.
06
Tôi muốn từ chối, nhưng anh Vương sở hữu cả đống thẻ kỹ năng, có thể dễ dàng loại bỏ một người mới như tôi.
“Hệ thống, tôi phải làm sao bây giờ?”
Tôi nằm trong căn phòng được phân tạm, buồn rầu kéo quần của con búp bê cộng cảm xuống, thậm chí còn tiện tay vỗ lên mông nó.
“Tôi mà đi quyến rũ boss thì sẽ bị hắn bóp chết mất thôi!”
“…”
Hệ thống im lặng nhìn hành vi tự tìm chết của tôi, bất ngờ lên tiếng: “Thực ra cô không cần quá lo lắng, mỗi ngày, boss chỉ có thể giết hai người, trước mười hai giờ đêm nay, hắn không có mối đe dọa chết người đối với cô.”
Ánh mắt tôi sáng lên, hào hứng vỗ mông con búp bê thêm lần nữa: “Thật không?”
“… Cô mà còn vỗ như vậy nữa, tôi không dám đảm bảo đâu.”
Thôi được, vì sự an toàn của mình, tôi miễn cưỡng mặc lại quần cho con búp bê.
Còn mười phút nữa sẽ đến mười giờ, tôi bèn mặc lên người chiếc váy ngủ hở ngực mà anh Vương đưa cho.
Nghe nói, chiếc váy ngủ này còn là một đạo cụ đặc biệt, phụ nữ càng đẹp mặc vào, hiệu quả mê hoặc sẽ càng lớn.
Chỉ là… nó không có túi.
Tôi do dự hai giây, quyết đoán nhét con búp bê cộng cảm vào trong quần bảo hộ.
Vật phẩm quan trọng thế này, không mang theo bên người sao được!
Hệ thống: “Cô… Thôi bỏ đi…”
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, dưới sự quan sát của những người khác, tôi gõ cửa phòng boss.
Két.
Cửa mở.
Chàng trai xinh đẹp âm u nhìn chằm chằm vào tôi, vừa mở miệng đã cất tiếng hỏi: “Cô để nó ở đâu rồi?”
Tôi chột dạ nói bừa: “Trong chăn ở phòng.”
Dường như boss đã tin lời tôi, cười lạnh với tôi: “Sao? Ta không đi tìm cô, cô lại vội vàng tự tìm đến nộp mạng à?”
Thấy tử khí quanh người hắn ngày càng nồng nặc, tôi cắn răng, trực tiếp nắm tay hắn.
“Đi ra ngoài ngắm trăng không?”
Tôi tung ra một gợi ý mập mờ, chàng trai xinh đẹp chỉ sững sờ hai giây, rồi nắm chặt tay tôi.
Chỉ thấy hắn cười một cách đáng sợ, hở cả hàm răng trắng bóng: “Được thôi.”
Tôi dám chắc, tôi nói là “ngắm trăng”, còn hắn nghe thành “chém cô nhé”.
Rốt cuộc người tốt nhà ai đi ra ngoài ngắm trăng mà còn phải mang theo cả rìu chứ!
07
Boss trong game kinh dị dắt tay tôi, đi xuống ba tầng cầu thang, ra khỏi biệt thự, đến khu vườn yên tĩnh hẻo lánh ở phía sau.
Nếu bỏ qua chiếc rìu sắc bén trong tay hắn, cảnh tượng lúc này thật sự khá thơ mộng.
Nhưng không thể bỏ qua được!
Chàng trai xinh đẹp đã nhấc rìu lên, quay đầu về phía tôi, nở một nụ cười quyến rũ: “Nơi này vừa hay giúp ta tiết kiệm công lau sàn… biết đâu còn có thể bón phân cho hoa cỏ.”
Toang rồi, hắn thật sự định chém tôi!
Trong lúc cấp bách, tôi không còn để ý đến lời nhắc của hệ thống rằng “trước 12 giờ, boss sẽ không thể giết người nữa”, tôi không suy nghĩ gì, lập tức nắm lấy cổ tay boss.
Vừa kéo, vừa giật, vừa ấn.
Đầu của boss bị ép vào ngực tôi, chiếc rìu rơi xuống đất cái cộp.
Tôi ôm đầu hắn, bắt đầu nói năng lộn xộn: “Thực ra tôi không muốn hẹn anh đi ngắm trăng! Tôi chỉ muốn hẹn anh… hẹn anh dã chiến! Anh biết đấy, áp lực của đám người sống sót chúng tôi thật sự quá lớn, rất cần một nơi để giải tỏa!”
“Anh đẹp trai như vậy, tôi cũng không kém, hay là…”
Tôi còn chưa nói xong, chàng trai xinh đẹp đã đỏ bừng mặt giãy ra khỏi lòng tôi, đôi mắt như muốn tóe lửa: “Cô muốn chết! Có tin ta… ưm!”
Tôi lại ôm đầu hắn. Boss bị vùi đến sắp không thở nổi.
Chàng trai xinh đẹp mười tám tuổi, mang tai ẩn dưới mái tóc đen đỏ bừng, những ngón tay thon dài trắng nõn đang véo vào cánh tay tôi, véo ra mấy vết đỏ.
“Đủ rồi!”
Cuối cùng boss cũng giãy ra được, nhanh chóng lùi lại cách xa tôi 3 mét, khuôn mặt tuấn tú lúc xanh lúc tím lúc trắng.
Hắn quay đầu định đi nhặt rìu. Vẫn muốn chém tôi à!
Tôi sợ đến mức vội vàng kéo hắn lại, vén váy lên để kéo quần bảo hộ xuống.
“Tôi không lừa anh, tôi thật sự muốn phát triển một mối quan hệ ngắn ngủi với anh!”
“Buông ra!”
“Tôi không buông! Buông ra anh sẽ chém chết tôi!”
Có lẽ vì quá ngạc nhiên, hoặc cũng có lẽ bị hành động táo bạo của tôi doạ cho choáng váng, boss không nhận ra rằng thực ra hắn có thể trực tiếp hất tôi bay ra ngoài, mà lại tức giận xấu hổ kéo qua kéo lại với tôi.
Cho đến khi “cạch” một tiếng, thứ gì đó rơi xuống bãi cỏ.
Boss cúi đầu nhìn, tôi cũng cúi đầu nhìn.
Là con búp bê cộng cảm được giấu trong quần bảo hộ của tôi.
Nó, đã rơi ra.
Chàng trai xinh đẹp lúc đầu thì sững sờ, sau đó sắc mặt tối sầm lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, gằn từng chữ một: “Cô, giấu, nó, trong, chăn, ở, phòng?”