Búp Bê Cộng Cảm Của BOSS Kinh Dị - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

08


Đúng mười hai giờ, tôi bước đi lảo đảo quay về biệt thự.


Trong sảnh phụ, tất cả mọi người tụ tập lại, sắc mặt nghiêm trọng.


Sau khi thấy tôi bước vào, trong mắt anh Vương và Tiểu Dung đều lóe lên vẻ ngạc nhiên.


Sao thế? Cho rằng đáng lẽ tôi phải chết dưới tay boss à?


“Thấy chưa, tôi đã nói mỗi ngày boss chỉ có thể giết hai người, thông tin không có vấn đề gì.”


“He he.” Tôi cười gượng hai tiếng: “Còn mấy người thì sao? Cơ hội là do tôi liều mạng giành được, vậy mấy người có tìm được đồ không?”


Tôi vừa nói xong, mọi người im lặng nhìn về phía anh Vương.


Sắc mặt anh Vương rất tệ: “Chúng tôi đã lật tung phòng của boss lên rồi, không tìm thấy.”


Chắc chắn không tìm được.


Bây giờ, nó vẫn đang ở trong quần bảo hộ của tôi đây này.


“Cô thì sao? Cô có thu hoạch gì không?”


“Thu hoạch của tôi à…” Tôi cố tình úp mở, mỉm cười: “Boss cũng khá mạnh đấy.”


Mọi người: “…”


Hừ.


Biết rồi còn hỏi.


Không khí lại rơi vào im lặng, tôi có thể cảm nhận được, sau khi không tìm thấy đồ, dường như đội ngũ “đoàn kết” này đã xuất hiện rạn nứt.


“Tôi đi vệ sinh một lát.”


Người đàn ông đầu đinh vừa đứng dậy, người nam đồng hành bên cạnh anh ta cũng đứng lên theo.


“Tôi cũng đi.”


Hai người cùng nhau đi vệ sinh, còn lại anh Vương và ba người phụ nữ chúng tôi ở lại.


Tiểu Dung nép sát bên cạnh anh Vương, xem ra vẫn còn rất tin tưởng anh ta.


“Anh Vương, tiếp theo chúng ta phải làm sao đây? Đã qua 12 giờ, lại bắt đầu một ngày mới, boss sắp giết người nữa rồi…”


Anh Vương nhíu chặt mày, suy nghĩ hồi lâu, mới nặng nề lên tiếng: “Rất có thể điểm yếu chí mạng mà tin tức đề cập tới đã bị boss giấu đi từ lâu, vì thế nên chúng ta mới không thể tìm ra nó.”


“Vậy chúng ta chỉ có thể không yên chờ chết à?”


Anh Vương còn chưa kịp trả lời, trong nhà vệ sinh bất ngờ có hai tiếng hét thê thảm vang lên!


“Hỏng rồi! Họ gặp chuyện rồi!”


Tôi đi theo anh Vương và những người khác cùng xông vào nhà vệ sinh.


“A a a a a a a a a a!” Tiểu Dung kinh hãi hét lên: “Họ, họ đều bị chém chết rồi!”


Tôi nén nỗi sợ hãi và khó chịu, ló đầu ra nhìn.


Hai người, bốn mảnh cơ thể, thân trên và thân dưới đã tách rời.


“Hệ thống, chân tôi hơi run.”


Hệ thống nặng nề nói: “Đã nói với cô từ trước rồi mà, đừng chọc vào boss, cô cứ nhất quyết tự tìm đường chết!”


Bây giờ nó nói những lời này thì đã quá muộn.


Tôi đã từng cởi quần của búp bê cộng cảm, vỗ mông nó, sờ…


Còn nhét búp bê cộng cảm vào ngực, vào quần bảo hộ…


Thậm chí còn vùi đầu boss vào bộ ngực hùng vĩ của mình, kéo tay hắn cởi quần bảo hộ ra…


Tôi nhớ lại cảnh tượng sau khi rời khỏi vườn…


Chàng trai xinh đẹp nhìn chằm chằm vào con búp bê cộng cảm trên mặt đất, tức giận đến mức đột nhiên bật cười, chỉ là nụ cười của hắn vô cùng đáng sợ.


“Được, rất tốt.”


Hắn không đi nhặt rìu, cũng không nhặt búp bê cộng cảm lên, chỉ lẳng lặng nhìn tôi, như thể đang nhìn một người chết.


“Bây giờ ta sẽ không giết cô. Ta sẽ để cô sống đến ngày cuối cùng. Ngược lại, ta muốn xem thử, đợi đến khi chỉ còn lại một con kiến hôi là cô, cô sẽ còn to gan đến cỡ nào!”


Hồi ức kết thúc, tôi nhìn vũng máu sắp chảy đến chân mình, bỗng nhiên hiểu ra ý đồ hiểm độc của boss.


Hắn muốn từ từ hành hạ tôi.


09


“Cứ tiếp tục thế này, chúng ta chỉ có thể chờ chết!”


Lúc quay lại sảnh phụ, dường như anh Vương đã hạ quyết tâm.


“Nếu boss không có điểm yếu chí mạng, vậy chúng ta chỉ có thể đối đầu trực diện với hắn.”


Tiểu Dung giơ tay: “Đối đầu thế nào?”


“Dùng thẻ kỹ năng.”


Đội chỉ còn lại anh Vương là nam giới, nếu boss muốn tiếp tục chém người, anh ta sẽ là mục tiêu đầu tiên.


Cái chết cận kề, anh ta không thể không lôi tất cả thẻ kỹ năng của mình ra.


Tôi ghé mắt nhìn sang.


Thẻ Sức Mạnh Vô Song.


Thẻ Mê Hoặc.


Thẻ Tốc Độ.


Thẻ Gương Vỡ Lại Lành.



Đây đều là những thẻ kỹ năng cơ bản, nếu đối đầu với boss thì sẽ có phần khó khăn.


“Hôm nay boss đã giết hai người, không thể giết thêm nữa. Đây chính là cơ hội tốt nhất, chúng ta có thể thừa cơ phản sát hắn!”


Anh Vương nhìn ba người sống sót nữ chúng tôi, thẳng thắn yêu cầu: “Đưa hết tất cả thẻ kỹ năng của các cô cho tôi.”


Tiểu Dung lập tức lấy thẻ kỹ năng của mình ra, đưa hết cho anh ta.


Cô gái còn lại không tình nguyện: “Tại sao? Không phải chính anh cũng có thẻ kỹ năng à?”


“Tôi chia sẻ thông tin miễn phí với các cô, trong trận chiến ác liệt sắp tới, tôi lại phải một mình chống đỡ các đòn tấn công của boss.” Anh Vương cười lạnh một tiếng: “Cô ngay cả chút thù lao này cũng không muốn đưa ra, đây là muốn dùng tôi làm bia đỡ đạn à?”


Cô gái đành phải lấy ra thẻ kỹ năng.


Không đợi anh Vương nhìn qua, tôi chủ động đưa thẻ kỹ năng cho anh ta.


“Đây là thế giới đầu tiên của tôi, tôi chỉ có một thẻ kỹ năng.”


Sau khi nhìn rõ mặt thẻ, anh Vương ngạc nhiên: “Thẻ vũ khí? Còn là một chiếc rìu vô cùng sắc bén?”


“Lúc mới vào đây, tôi nhặt nó được trong biệt thự.”


Thực ra, tôi có thể âm thầm giấu nó đi, dù sao tôi cũng là người mới, trong tay không có thẻ kỹ năng vốn là chuyện rất bình thường.


Nhưng thẻ vũ khí này quá vô dụng, tôi là một cô gái chân yếu tay mềm, vừa không thể đối đầu với boss, lại dễ bị những người sống sót nam có sức mạnh hơn cướp mất vũ khí. Thà đưa nó cho anh Vương còn hơn.


Sau khi nhận được tất cả thẻ kỹ năng, anh Vương liếm môi, cất mấy tấm thẻ vô dụng đi, sử dụng tất cả các thẻ có tính công kích.


Một luồng sáng trắng lóe lên. Anh Vương đã được tăng cường sức mạnh, tốc độ và thân pháp, sau đó, anh ta cầm chiếc rìu sắc bén lên, sắc mặt trầm xuống, đi ra ngoài.


Trước phòng ngủ của boss, chàng trai đẹp đến không giống người thật đang dựa vào cửa, như đã đoán ra từ trước, nhìn thẳng vào chúng tôi.


“Ta đã… đợi mấy người rất lâu rồi.”


Trận chiến sắp nổ ra.


Anh Vương hét lớn một tiếng, giơ rìu xông về phía boss.


“Chết đi!”


Anh Vương được cộng thêm tất cả các buff kỹ năng, tốc độ tăng lên đến một mức độ kinh khủng, tôi thậm chí còn không nhìn rõ anh ta xông về phía boss như thế nào.


Chỉ nghe thấy một tiếng “keng”. Hai chiếc rìu va vào nhau, dưới sự chứng kiến của mọi người, chiếc rìu trong tay anh Vương bị đánh vỡ tan tành.


“Thứ anh cầm trong tay chẳng qua chỉ là bản sao của chiếc rìu trong tay ta.”


Sau khi chế nhạo xong, boss nhẹ nhàng vung rìu, anh Vương không kịp rút lui, lập tức thân trên thân dưới tách rời, trợn mắt ngã xuống vũng máu.


Trước khi chết, anh ta vẫn còn gào thét: “Sao có thể? Không thể nào! Rõ ràng một ngày, anh chỉ có thể giết hai người!”


“Ai nói với anh, một ngày ta chỉ có thể giết hai người?”


Trên mặt chàng trai xinh đẹp còn vương máu tươi ấm nóng, hắn thờ ơ dùng tay lau đi, lau ra một vệt máu kinh dị.


“Mỗi ngày, ta có thể giết nhiều hơn ngày hôm trước một người.”


Boss nhẹ nhàng bước qua xác chết trên mặt đất, mỉm cười đi về phía chúng tôi.


Tiểu Dung sợ hãi nắm cánh tay tôi: “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”


Tôi cũng không có cách nào, chỉ đành trơ mắt nhìn boss từng bước tiến về phía chúng tôi.


“Hệ thống, tôi sợ quá.”


Hệ thống cũng run rẩy: “Tôi cũng sợ, boss của thế giới này thật sự rất đáng sợ!”


Cuối cùng, chàng trai xinh đẹp đứng lại trước mặt tôi, đưa tay ra… để lại một vệt máu đỏ tươi trên má tôi.


Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, không muốn bỏ lỡ bất kỳ phản ứng nào của tôi.


“Sợ không?”


“Vẫn chưa xong đâu.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo