Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 10 - Hoàn

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Không phải! Bà có biết Lục Hòa Trung là loại súc sinh gì không?"


"Ông ta căn bản chưa từng yêu bà, sau này cũng không thể yêu bà, bà đang nghĩ cái gì thế?"


Nào ngờ câu nói này càng khiến bà ta phẫn nộ hơn.


"Cái con quái vật này! Mày có tư cách gì mà nói tao?"


"Cho dù có người yêu mày thì sao? Điều đó cũng không thay đổi được sự thật xấu xí rằng mày là do bố và con gái sinh ra?"


Quái vật.


Dường như từ này một khi được thốt ra, luôn có thể đâm chuẩn xác vào dây thần kinh đau đớn nhất của tôi.


Tôi có chút hoảng hốt, liền nghe thấy giọng nói của Thiệu Từ Lễ cách đó không xa.


"Cô ấy có là quái vật hay không thì tôi vẫn sẽ yêu cô ấy."


"Huống hồ cô ấy không phải, trước giờ đều không phải."


...?


Người phụ nữ cười khẩy, tỏ vẻ không quan tâm.


"Hả? Mày đang nói cái gì..."


"Lần này tôi đi tỉnh ngoài, cũng là để đến cơ quan giám định chuyên nghiệp lấy báo cáo."


"Lục Hòa Trung là tử tù, lấy DNA của ông ta quả thực tốn không ít thời gian, sau đó tôi đã đối chiếu DNA của ông ta với DNA tìm thấy trên thi thể người chị gái đã tự sát của Nguyễn Nguyễn."


"Kết quả cho thấy..."


"Hai người họ không tồn tại quan hệ cha con."


Câu nói này, quả thực như sét đánh giữa trời quang, giáng thẳng xuống người phụ nữ bên cạnh tôi.


Còn người đàn ông đang dựa vào bàn thì nhướng mày.


"Xem ra, bà Trịnh, trước đây bà cũng phóng túng gớm nhỉ?"


"Tình yêu của bà, thực sự đủ lớn để bà cứu Lục Hòa Trung ra sao?"


Người phụ nữ lảo đảo, miệng lẩm bẩm không ngừng làm sao có thể, làm sao có thể.


Bà ta đột nhiên kích động, khua khoắng con dao đang kề cổ tôi loạn xạ.


Cũng ngay trong khoảnh khắc đó...


Một viên đạn bắn chính xác vào vai phải của bà ta.


Bà ta đau đớn hét lên, ngã xuống đất.


Cảnh sát vũ trang cầm súng phá cửa xông vào, bao vây lấy chúng tôi.


...


Tôi nhìn chằm chằm vào ánh đèn cảnh sát đủ màu sắc đang dần sáng lên ngoài cửa sổ.


Tiếng còi hú inh ỏi dường như xé toạc thế giới xám xịt.


Có phải ánh sáng đã giáng lâm rồi không?


Nhưng cả một mảng ký ức tan vỡ, đẫm máu kia, lại một lần nữa ập về phía tôi.


Tôi lảo đảo đứng dậy, đi về phía người đàn ông vừa nãy còn đứng vững, giờ đây đã quỳ trên mặt đất ôm lấy bàn tay.


Từ bao giờ mà máu của anh, đã chảy nhiều đến thế.


Tôi ôm chầm lấy anh.


Anh giơ tay, xoa xoa đầu tôi.


16


"Em quyết định sẽ kiên cường một chút, không buông xuôi nữa."


Trong hành lang bệnh viện, tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay đã được băng bó của anh.


Hôm nay bệnh viện khá đông người, vết thương kia của anh nói sao nhỉ, không cần thiết phải nằm giường bệnh.


Mà ghế ngồi lại chật kín hết rồi.


Nên bây giờ tôi đang ngồi xổm trước mặt anh.


Anh rất hưởng thụ mà xoa đầu tôi.


Tôi đấm cho anh một cái.


"Haizzz, Nguyễn Nguyễn à."


Ngón tay anh không an phận thuận thế nắm lấy cổ tay tôi, vuốt ve một chút.


"Sau này tôi đã suy nghĩ rất lâu, thực ra tôi không bận tâm việc em có quên tôi hay không."


"Nếu em muốn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, thì cứ đắm chìm mãi cũng được."


"Không có gì quan trọng hơn việc khiến em cảm thấy thoải mái."


"..."


Anh tìm đến đầu ngón tay tôi, rồi mười ngón tay đan chặt vào nhau.


"Tôi cái gì cũng không sợ."


"Công ty là do một tay tôi dựng lên, tôi cho nổ tung nó làm pháo hoa cho em chơi cũng được."


"Nhưng mà, lần đó bác sĩ tâm lý của em nói với tôi."


"Mặc dù sau khi tiếp nhận trị liệu MECT nhiều lần, trạng thái của em có xu hướng ổn định, nhưng ham muốn sinh tồn của em lại giảm đi rất nhiều."


"Tôi chỉ có thể không ngừng kích thích em, thử thách giới hạn của em."


"Tôi rất sợ, rất sợ, tôi sợ em cứ thế mơ mơ hồ hồ mà ra đi."


"Nếu có ngày em thực sự không chịu nổi nữa, nếu có ngày em thực sự không sống tiếp được nữa."


"Nói cho tôi biết trước được không? Ít nhất."


"Tôi muốn nói lời tạm biệt tử tế với em."


"..."


Mặc dù tôi rất sợ, nhưng tôi càng không muốn em phải sống trong đau khổ.


Ngày hôm đó, anh ôm tôi, lẩm bẩm nói ra chính là câu này.


Thật ra tôi và Thiệu Từ Lễ, đều không phải là những người trọn vẹn.


Nhưng, ít nhất những con người rách nát tả tơi, lại duy chỉ có thể hòa vào cơ thể của một người rách nát tả tơi khác.


Trong hành lang bệnh viện luôn có người vội vã qua lại.


Tôi cảm nhận hơi ấm thuộc về anh truyền đến từ đầu ngón tay.


"Thiệu Từ Lễ."


"Lỡ em lại quên anh lần nữa thì làm sao?"


"Thế thì có sao đâu?"


Anh cười, xoa xoa đầu tôi.


"Những gì em không nhớ được, tôi đều sẽ giúp em nhớ kỹ."


17


"Nhưng mà cái vụ gọi em là cún con gì đó, hoàn toàn là xuất phát từ sở thích cá nhân của anh đúng không Thiệu Từ Lễ?!"


"À, cái đó hả, chẳng phải đã nói là để kích thích ham muốn sinh tồn của em sao..."


"Không tin."


"Hửm? Vậy em muốn làm gì?"


"Vậy anh cũng làm cún con của em một lần đi, thế nào?"


"Được thôi."


"Tối nay luôn cũng được."


(Hết)

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo