Cái Tên Khắc Mãi Trong Tim - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Thẩm Diên Tri cúi đầu hôn lên cổ tôi, giọng nói trầm thấp pha lẫn chút khàn khàn của người vừa mới ngủ dậy.


"Đêm qua có ngủ ngon không?"


Người tôi cứng đờ trong giây lát, rồi ngoan ngoãn gật đầu.


Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ còn phản kháng đôi chút nhưng hắn đã dành ra ba tuần để dạy cho tôi hiểu một đạo lý.


Chỉ cần ngoan ngoãn phục tùng là được.


Bàn tay đang đặt bên hông bị hắn nắm lấy, hắn đầy hứng thú luồn những ngón tay mình vào tay tôi, mười ngón tay đan chặt.


Hắn vùi mặt vào tóc tôi, cười khẽ đầy thích thú.


"Lần này không ném chiếc nhẫn tôi tặng đi nữa sao?"


……


Thứ hắn nhắc đến là chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của tôi.


Trước đó còn có hai chiếc nữa, một chiếc bị tôi giấu trong tủ lạnh, một chiếc bị tôi ném xuống hồ cảnh quan trong vườn hoa dưới lầu.


Tôi tạm thời không muốn nhớ đến hậu quả mà hai chiếc nhẫn kia mang lại, còn kết quả của chiếc nhẫn thứ ba này đại khái là:


Tôi và hắn, cái người mà tôi từng sợ hãi tột cùng ấy.


Sắp kết hôn rồi.


2


Tôi thích khoảng thời gian tắm rửa trong phòng tắm.


Vì khi đó, tôi không cần phải đối mặt với hắn, cũng sẽ không nhớ tới những ký ức đáng sợ nào đó.


Nhưng khi tôi ngẩn người nhìn chằm chằm vào tấm gương bán thân trên bồn rửa mặt, làn sương mờ ảo cũng chẳng thể che lấp được những vết tích chói mắt trên cơ thể tôi.


Đôi mắt tôi đỏ hoe, trân trân nhìn chính mình trong gương.


Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa chậm rãi, ung dung của Thẩm Diên Tri.


"Tắm lâu vậy sao?"


"Còn không ra là tôi vào đấy."


"……"


Không phải hắn chưa từng làm cái chuyện xông vào phòng tắm mà chẳng thèm báo trước. Nghe vậy, tôi lập tức tắt vòi hoa sen, quấn khăn tắm lên người.


Bữa sáng vẫn được bày biện chỉnh tề trên bàn như mọi khi nhưng có lẽ Thẩm Diên Tri không có thời gian để thưởng thức.


Tivi đang phát bản tin buổi sáng. Những ngón tay thon dài của hắn đang thắt cà vạt một cách gọn gàng, dứt khoát.


Thấy tôi cứ nhìn hắn chằm chằm, hắn cúi người xuống điểm nhẹ lên mũi tôi.


"Thích ngắm à? Lần sau em thắt cho tôi nhé?"


Tôi quay mặt đi chỗ khác.


Còn hắn chỉ cười khẽ một tiếng ra vẻ chẳng hề để tâm.


Hắn ta lại còn cố tình cầm lấy ly sữa tôi đã uống dở, đặt môi vào đúng dấu son của tôi để uống thêm một ngụm.


"Ngoan, đợi tôi về."


"Tối nay đưa em đi xem váy cưới."


3


Thẩm Diên Tri đi rồi.


Tôi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào tivi một hồi lâu.


Sau đó tôi cầm chiếc ly thủy tinh hắn vừa uống lên, ném mạnh vào màn hình tivi.


Chiếc tivi chỉ  hơi rung lên một cái, nhưng ly thủy tinh thì vỡ tan tành trên sàn nhà.


Tiếng động lớn khiến người làm phải thốt lên kinh hãi.


Còn tôi thì bó gối, ngồi bệt trên sàn mà khóc.


Ngày xưa Thẩm Diên Tri là cơn ác mộng của tôi.


Thời cấp ba, trong cái hội nhóm bắt nạt tôi, kẻ ra tay tàn nhẫn nhất chính là hắn.


Hắn từng cao ngạo ném tất cả sách vở trong cặp tôi xuống lầu.


Hắn cũng từng cầm đầu lôi kéo bạn bè cô lập tôi. Có sự xúi giục của hắn, đám con gái kia liền lôi tôi vào nhà vệ sinh tát vào mặt tôi.


Chỉ cần là hắn dẫn đầu bắt nạt tôi thì sẽ chẳng có ai dám đứng ra giúp đỡ.


Bởi vì Thẩm Diên Tri là con trai của tổng giám đốc một tập đoàn lớn nào đó.


Trường học của chúng tôi có một tòa nhà là do gia đình hắn quyên góp.


Hắn cầm đầu đám đông cười nhạo tôi một cách cợt nhả. Vào thời điểm đó, thậm chí việc bắt nạt tôi cũng trở thành trào lưu trong lớp.


Nghe nói khuôn mặt đó của hắn là giấc mộng của biết bao nữ sinh.


Nhưng đối với tôi, hắn chính là tên ác ma đã tra tấn tôi đến mức hằng đêm trằn trọc không sao ngủ được.


Một kẻ như vậy.


Thế mà bảy năm sau khi tốt nghiệp… Lại nói muốn cưới tôi.


4


Mãi mà tôi vẫn không sửa được thói quen cứ nhìn thấy Thẩm Diên Tri là lại run rẩy.


Cho dù tôi và hắn đã chung chăn gối suốt ba tuần nay.


Không một ai đứng lên giúp tôi cả. Khi biết người có thân phận như Thẩm Diên Tri muốn cưới tôi, mẹ tôi mừng đến mức thắp hương cảm tạ trời đất còn không kịp.


Hình như Thẩm Diên Tri lại đổi xe mới, không gian ghế sau của chiếc xe này rất rộng.


Nhưng tôi không thích những chiếc xe có ghế sau rộng rãi.


Tấm vách ngăn ở giữa xe đã được nâng lên, không ai biết tôi và hắn sẽ làm những gì ở phía sau.


Tuy nhiên Thẩm Diên Tri của ngày hôm nay có vẻ yên tĩnh hơn bình thường.


Có lẽ là do cơ thể tôi cứ run rẩy mãi, dù nhiệt độ trong xe đã tăng lên khá cao rồi mà tôi vẫn còn run.


Hắn mặc kệ phản ứng của tôi, ôm tôi vào lòng.


"Khanh Khanh, em sợ hãi đến thế sao?"


Lời thì thầm của người đàn ông vờn quanh vành tai, hắn biết rõ tôi ra nông nỗi này là vì ai.


"Lát nữa đưa em đi chọn váy cưới, được không?"


Tôi cố gắng kiềm chế cơn run rẩy của mình từng chút một nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười đầy mỉa mai.


Ai có thể ngờ rằng, kẻ từng bước từng bước đẩy tôi xuống vực sâu thẳm.


Giờ phút này lại đang dùng lời lẽ ôn tồn nhỏ nhẹ nói muốn đưa tôi đi chọn váy cưới?

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo