Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là phương án cô làm trong một tuần hả? Rải một nắm gạo lên bàn phím, để cho gà còn làm tốt hơn cô.”
Giọng nói thô bạo truyền ra từ văn phòng.
Mặc dù mọi người đã quen với việc Giám đốc Thịnh phát cáu, nhưng vẫn bị giọng nói lạnh lùng đó làm cho giật mình.
Ngay sau đó, tiếng mở cửa vang lên, một cô gái vừa khóc lóc vừa chạy vụt ra khỏi văn phòng.
Lúc này, trong nhóm chat nhỏ của công ty, tin nhắn từ đâu bắt đầu ùa ra tới tấp:
Dâu Tây Pudding: Ha hả, cái tên Thịnh Khốn Nạn ngoài việc đẹp trai ra thì đúng là khốn nạn từ trong ra ngoài. Một tuần mắng khóc năm đồng nghiệp, sao hắn không chết quách đi cho rồi?
Quả Xoài To: +1
Tui Ăn Sương Sáo: +1
Mễ Lộ thấy mọi người gửi tin nhắn, máu nóng trong người cô cũng sôi lên, cầm điện thoại lên và nhắn một tràng:
Cao Lương Lộ: Tôi thấy Thịnh Khốn Nạn chính là kiểu thiếu thốn sinh lý. 30 tuổi còn chưa có bạn gái, bị dồn nén đến phát điên nên mới ngày nào cũng hành hạ chúng ta.
Mễ Lộ vừa gửi tin nhắn xong liền cảm giác được sau lưng truyền đến một luồng khí lạnh lẽo.
Cái cảm giác quen thuộc này...
Mễ Lộ dùng tốc độ nhanh nhất khóa màn hình, sau đó úp điện thoại xuống bàn.
Quả nhiên giây tiếp theo, cô thấy một người đàn ông mặc vest đen, tóc chải chuốt không chút cẩu thả bước đến từ phía sau cô.
Người đàn ông này 30 tuổi, có lẽ do tập gym quanh năm, thời gian dường như không để lại dấu vết gì trên người anh. Thân hình anh cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn làm bộ vest căng ra, tự mang một luồng khí tràng cường đại "người lạ chớ đến."
Nếu không phải đôi mắt đen nhánh của anh lộ mấy tia lạnh lẽo, Mễ Lộ có lẽ đã ngẩn ngơ vì vẻ đẹp trai đó. Nhưng ánh mắt âm trầm ấy lập tức khiến Mễ Lộ tỉnh táo, không còn dám tơ tưởng.
Mễ Lộ chỉnh lại cặp kính đen trên mặt, thái độ cung kính nói: "Tổng giám đốc Thịnh, xin hỏi có chuyện gì ạ?"
Thịnh Mục Dương ném một chồng tài liệu xuống trước mặt Mễ Lộ: "Giao phương án hợp tác với công ty S cho tôi trước khi tan làm. Đây là các trường hợp hợp tác của họ với những công ty khác, cô có thể tham khảo."
Khóe miệng Mễ Lộ co giật: "Không thành vấn đề, Tổng giám đốc."
Thịnh Khốn Nạn, sao anh không chết đi? Phải làm xong trước khi tan tầm sao, ha hả.
Mễ Lộ thầm rủa Thịnh Mục Dương trong lòng, nhưng trên mặt vẫn cố giữ nụ cười tiêu chuẩn.
Thịnh Mục Dương gật đầu, vừa xoay người bước đi, vẻ mặt Mễ Lộ lập tức trở nên dữ tợn, cô cắn một miếng vào không khí phía sau lưng anh.
Kết quả, giây tiếp theo Thịnh Mục Dương đột ngột quay người lại, biểu cảm trên mặt Mễ Lộ lập tức cứng đờ.
Bây giờ cô đào hố chôn mình có được không?
Thịnh Mục Dương lạnh lùng nhìn cô: "Thiếu thốn sinh lý?"
Mễ Lộ cảm thấy đại não trống rỗng, tai ù đi. Cô dường như đã không còn nhìn thấy ánh mặt trời của ngày mai nữa rồi.
"Có thời gian thảo luận đời sống riêng tư của tôi, chắc chắn cũng có thời gian làm tốt công việc, đúng chứ?"
Nói xong, Thịnh Mục Dương xoay người rời đi. Để lại Mễ Lộ đang hóa đá tại chỗ.
Kết quả là Mễ Lộ phải tăng ca liên tục, sửa đi sửa lại đến khi Thịnh Mục Dương vừa lòng mới được rời khỏi công ty.
Về đến nhà đã là 9 giờ tối. Mễ Lộ vốn là người không bao giờ tăng ca ở công ty, đây cũng là một trong những lý do cô có thể chịu đựng được tên Thịnh Khốn Nạn. Đêm nay bị bắt tăng ca đến giờ, rõ ràng là Thịnh Mục Dương trả thù cô.