CHẠM ĐẾN CHÂN TÂM - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi thấy Từ Kính Ly bị trói bằng dây nằm trên giường, quần áo rách nát không thể tả, trên người đều là những vết tích kỳ lạ.

Tôi gần như quỳ xuống cầu xin.

Ngoài cửa, Sư phụ gõ cửa.

Tôi mở cửa.

Bà ấy ánh mắt phức tạp nói: "Đây là thuốc ta kê cho Công tử, con bảo cậu ấy uống để bồi bổ."

Tôi bưng thuốc đến cho Từ Kính Ly.

Ân hận cởi dây trói cho cậu ấy, đút thuốc cho cậu ấy uống.

Hạ quyết tâm, nhất định phải cai rượu!

Nhưng thực sự rất kỳ lạ!

Tôi sợ mình uống say, nên sau đó đều đã đổi thành nước lọc.

Không biết tại sao lại say nữa.

Tôi nhớ ra rồi!

Là Từ Kính Ly ngậm rượu, muốn hôn tôi!

Rõ ràng cậu ấy cố ý chuốc say tôi.

Nói về lợi ích khi làm vợ Từ Kính Ly.

Tôi mới biết, hóa ra luyện tập Âm Dương Hợp Hoan Công Pháp với cậu ấy, có thể hút nội lực của cậu ấy!

Cứ đà này, Sư phụ nói, tôi có thể trở thành cao thủ võ lâm.

Tuy nhiên, tôi không quan tâm có trở thành cao thủ hay không.

Tôi chăm chỉ luyện công pháp, chỉ hy vọng có lợi cho sức khỏe của Từ Kính Ly.

Về điều này, Từ Kính Ly nói: "Đừng luyện tập quá chăm, ta chịu không nổi."

Tôi nghe ra đây là lời trêu chọc tôi! Lườm cậu ấy một cái.

Tôi giận dỗi cậu ấy vài ngày.

Cậu ấy thì hay rồi, ngược lại nửa đêm mò vào phòng tôi.

Tôi đẩy cậu ấy: "Sư phụ nói, trước khi thành hôn chúng ta không thể ngủ chung."

Từ Kính Ly ôm tôi: "Nửa đêm ta sẽ đi."

Tôi cũng nói: "Được, ngươi nửa đêm đi."

Nhưng cậu ấy không đi, tôi cũng không nói gì.

Trong lòng chúng tôi thực ra không hề quan tâm đến những quy tắc đó.

Rốt cuộc, chúng tôi đều không phải lớn lên trong quy tắc.

15 (Ngoại truyện)

Năm thứ ba tôi và Từ Kính Ly thành hôn, chúng tôi gặp phải khủng hoảng lớn.

Tiệm thư họa, tiệm son phấn mà chúng tôi mở đều đóng cửa hết.

Tôi nhìn những sổ sách đó, cố gắng nghiền ngẫm.

Từ Kính Ly tắm xong, đi tới hỏi: "Ngươi đọc hiểu không?"

Thôi được rồi, tôi căn bản không hiểu.

Tôi mới học đọc được ba năm, còn lâu mới có khả năng xem sổ sách.

Tôi thắc mắc: "Người nói xem, tại sao chúng ta mở tiệm gì thì tiệm đó thất bại chứ."

Rõ ràng chúng tôi cũng thật lòng thật dạ, kinh doanh hàng hóa chất lượng, giá cả phải chăng mà.

Từ Kính Ly ôm tôi, phân tích: "Sóng cả không qua khỏi sông (ám chỉ người ngoài khó làm ăn), chúng ta vừa mở đã thuê khu đất tốt nhất. Bán thư họa của danh gia đương triều, bán son phấn thịnh hành nhất Giang Nam. Các thương nhân địa phương, sẽ không khoanh tay đứng nhìn chúng ta làm ăn phát đạt."

Lời này tôi hiểu rồi.

Giống như hồi nhỏ tôi lăn lộn kiếm ăn trong làng, tuy người làng đánh mắng ghét bỏ tôi, nhưng cũng sẽ bố thí cho tôi một miếng cơm.

Nhưng nếu có người ăn xin khác đến, tôi cũng sẽ không để cho người ăn xin khác chiếm chỗ của tôi, vì cơm chỉ có bấy nhiêu thôi.

Tôi suy nghĩ một chút, chợt nảy ra ý kiến: "Vậy chúng ta làm kinh doanh nhỏ đi! Mở một quán ăn nhỏ! Người làm kế toán, tôi làm nhân viên phục vụ, Sư phụ và Sư công làm bếp sau!"

Từ Kính Ly rất ủng hộ tôi.

Nhưng quán ăn mở được hai tháng, cũng lỗ tiền!

Bốn chúng tôi sau khi đóng cửa, ngồi lại trong tiệm bàn bạc.

Ối chà! Nguyên liệu dùng quá nhiều, thịt cho quá dư, giá cả lại rẻ.

Thế thì chẳng lỗ mới lạ!

Nhắc đến chuyện lỗ tiền.

Tôi tò mò hỏi Từ Kính Ly: "Rốt cuộc Người có bao nhiêu tiền vậy? Sao chúng ta cứ lỗ mãi, mà Người vẫn luôn có tiền."

Từ Kính Ly bị tôi hỏi đến sững sờ: "Ta thật sự chưa đếm bao giờ."

Sư phụ ra hiệu bà ấy biết.

Tôi nhìn những ngân phiếu đó, rơi vào trầm tư.

Từ Kính Ly thở phào một hơi: "Hóa ra ta giàu có đến thế, Phu nhân, chúng ta có thể yên tâm mở tiệm rồi, có thể lỗ đến tận kiếp sau luôn."

Tôi suy nghĩ một chút, chân thành nói với Từ Kính Ly: "Từ Kính Ly, tôi có tiếng chó con muốn nói cho Người nghe."

Sư phụ và Sư công nhìn nhau, đồng loạt chuồn đi.

Từ Kính Ly hai mắt chứa chan tình cảm nhìn tôi: "Nói đi."

Tôi thành khẩn nói:

(Giấu trong lòng rồi, hôm nay quên luôn.)

Nói xong, tôi cười ha hả chạy đi.

Nghe thấy Từ Kính Ly ở phía sau gọi: "Quý Gia Hòa! Ta sẽ mách Bồ Tát của ngươi, ngươi là kẻ vong ân bội nghĩa!"

Tôi nghĩ thầm.

Bồ Tát của tôi mới không thèm để ý đến cậu ấy đâu!

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo