Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
21
Sự nghiệp đóng thế của tôi chắc phải kết thúc sớm rồi.
Tôi tính toán tiền bạc, bao năm nay kiếm được cũng đủ đền bù cả vốn lẫn lãi cho anh, phần còn lại đủ mua cho mẹ căn hộ nhỏ.
Nhà tài trợ lớn của tôi, Sở Giang Dã, cả đêm không về.
Nhưng dù anh có về, hai người cũng chẳng biết nói gì ngoài ngượng ngùng.
Sáng hôm sau, tôi định thu dọn hành lý về ở tạm với mẹ vài hôm.
Ai ngờ xuống bếp, trên bàn ăn bày đầy bữa sáng, trứng ốp la còn bốc khói.
Nhà không có giúp việc, vậy là Sở Giang Dã về nhà rồi?
Làm bữa sáng xong lại đi?
Kiểu gì vậy trời.
Trên bàn còn để tờ thư mời dự lễ kỷ niệm thành lập trường, tôi vừa định cầm lên xem kỹ, sau lưng vang lên tiếng bước chân, hóa ra Sở Giang Dã vẫn ở nhà!
Tóc anh rối bời, bốn mắt chạm nhau, không khí bối rối tràn ngập giữa hai người chúng tôi.
Tôi cắn răng ngồi vào bàn ăn, anh cũng mặt lạnh ngồi xuống, cắt trứng ốp la với vẻ mặt hung dữ.
Bất ngờ anh hỏi:
"Em xem thư mời chưa?"
Tôi lập tức ngồi nghiêm chỉnh, lắc đầu, đẩy thư mời tới trước mặt anh:
[Đồ riêng của anh, em không dám tự ý xem.]
"Cạch", dao ăn rơi xuống bàn, Sở Giang Dã không nói gì, quay người vào phòng làm việc.
Suốt cả ngày, hai chúng tôi không nói thêm câu nào.
Anh thậm chí nấu cơm trưa, cơm tối, còn dọn khay vệ sinh cho mèo, vậy mà nhất quyết không nói nửa lời.
Anh đang giận?
Đang dỗi?
Tôi rối rắm mãi đến tận nửa đêm mới đặt ly sữa trước cửa phòng cho khách mà Sở Giang Dã ở, không yên lòng về phòng ngủ.
Sau đó không lâu, trong lúc nửa mê nửa tỉnh, một cơ thể nóng rực áp sát từ phía sau, cách chăn ôm chặt lấy tôi, giọng nói ngây thơ như trẻ con:
"Ôm anh đi.”
"Anh đang giận đấy, em nhìn ra rồi đúng không? Em đang dỗ anh đúng không?”
"Vậy thì anh tha thứ cho em."
Tôi không nhịn được bật cười trong chăn.
Đột nhiên đối mặt với ánh mắt của anh, đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào tình cảm mãnh liệt, anh nghiêm túc nói từng chữ với tôi:
"Anh phải nói rõ cho em biết, anh hành hạ Lương Tiêu Tiêu chỉ vì hận cô ta. Não cô ta có vấn đề mới tưởng đó là tình yêu.”
"Sau 18 tuổi, cuộc đời anh chẳng còn liên quan gì đến cô ta. Bây giờ, tất cả cảm xúc của anh đều vì em mà có."
Nói xong, Sở Giang Dã rũ mắt, nhẹ giọng nói tiếp:
"Em cũng thấy thư mời kỷ niệm thành lập trường rồi đúng không? Người ta yêu cầu dẫn theo người nhà, anh kết hôn rồi… đi một mình thì kỳ lắm."
22
Mẹ tôi hỏi có phải tôi đang yêu không.
Tôi hỏi bà, tôi có mắt kém giống bà, đi yêu nhầm kẻ cờ bạc bạo lực không.
Bà lập tức chặn tôi, còn đổi chữ kí thành: "Phụ nữ Versailles làm tôi tự ti quá."
Ngày đó, tôi đi dự lễ kỷ niệm thành lập trường cùng Sở Giang Dã.
Giữa chừng anh bận gặp hiệu trưởng, để tôi vào phòng thí nghiệm chờ.
Tôi học hành không đủ giỏi để vào được trường này, nhưng chẳng hiểu sao lại rất quen thuộc với nơi này, như thể phiên bản song song của tôi từng chăm chỉ học tập ở đây đến sáng.
Tòa nhà này cũ quá rồi, có nên đầu tư cho khoa không nhỉ…
"Bộp."
Một cuốn từ điển dày rơi xuống bên cạnh tôi, giọng nói kiêu ngạo vang lên sau lưng:
"Xem ra Sở Giang Dã thật sự yêu cô, cả phòng thí nghiệm bí mật thế này cũng đưa cô tới."
Lương Tiêu Tiêu từ từ bước ra, dù rơi vào bước đường cùng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh:
"Biết đây là đâu không? Nơi tôi và anh ấy có nụ hôn đầu.”
"Những chuyện này anh ấy sẽ không bao giờ nói với cô đâu. Đàn ông rất để tâm đến 'lần đầu', mà tôi, đã để lại dấu ấn đậm nhất trong tuổi trẻ của anh ấy."
Mụ điên này khiến tôi nổi hết da gà, vội vàng quay người bỏ đi thì phát hiện cửa bị khóa rồi.
Lương Tiêu Tiêu mỉm cười nghịch mấy dụng cụ trên bàn.
Máy móc cũ kỹ nhanh chóng quá tải, bốc khói đen, dây điện chập lại, tia lửa bắn tung tóe.
Chẳng lẽ nhiệm vụ của cô ta là giật điện chết tôi à?
Cơ thể phản ứng nhanh hơn đầu óc, tôi vớ cuốn từ điển nện thẳng vào cô ta, không phòng bị nên cô ta hét toáng lên, ngã lăn ra đất, tay vẫn cầm bút điện.
Đúng lúc đó, cửa mở.
Sắc mặt Lương Tiêu Tiêu biến đổi, cây bút điện vốn định đâm vào tôi lập tức quay ngược lại, cô ta tự đâm mạnh vào bụng mình —
"A! cầu xin cô tha cho tôi Hứa Noãn!”
"Tôi sẽ không giành Sở Giang Dã nữa, tôi thề chỉ làm bạn thôi, tôi sớm không nghe theo hệ thống nữa rồi!”
"Chẳng lẽ tôi chết rồi, cô mới tha cho tôi?!"
23
Giữa ban ngày ban mặt mà mụ điên này còn chưa chịu dừng lại hả?
Tưởng tôi ngu chắc, trong phòng này có camera giám sát đấy!
Tôi tức giận ngẩng đầu tìm kiếm, ai ngờ camera đã bị ai đó đập nát, chỉ còn lại vỏ treo lủng lẳng trên tường.
Tôi hoảng loạn một giây.
Nhưng cũng chỉ một giây, bàn tay của Sở Giang Dã lập tức vòng qua eo tôi, nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng.
"Tìm camera à? Bị cô ta tháo từ lâu rồi, cũng là một phần nhiệm vụ của hệ thống đó.”
"Nhưng mà tháo rồi mới dễ xử lý, đúng không?"
Lương Tiêu Tiêu rên rỉ một tiếng, cả người run rẩy nhìn về phía Sở Giang Dã:
"Là cô nhóc điên sai rồi, không nên có nhiều kỷ niệm với anh như vậy. Sau này em sẽ không làm phiền anh nữa, em không ngờ Hứa Noãn lại muốn em chết, cầu xin Hứa Noãn tha cho em đi…"
Ánh mắt Sở Giang Dã lạnh lẽo, nhanh chóng cắt ngang lời cô ta:
"Vợ tôi tha cho cô, tôi cũng không nói là tôi sẽ tha cho cô."
Anh dùng mũi giày khều khều cây bút điện trên đất, đôi mắt sâu thẳm như vực không thấy đáy:
"Điện 220V mà còn không giật chết nổi cái loại 250(ngu) như cô sao?”
"Nhiệm vụ cuối cùng mà hệ thống giao cho cô là giết tôi hoặc giết Hứa Noãn.”
"Nó có nói cho cô biết còn con đường thứ ba không?”
"Ví dụ như, cô chết?"