Nhóm dịch: Du Dã Kỳ Lân
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 22/12/2025
Lượt xem: 1,008
Lượt theo dõi: 0
"Có những bông tuyết, rơi trong tim, mười năm không tan."
Mùa đông năm mười ba tuổi, Lâm Chiêu đã đèo Tống Văn Viễn một đoạn đường sau lễ tuyên dương.
Tuyết rơi lặng lẽ, yên xe đạp phía sau hơi lún xuống, hơi thở của anh ở ngay bên tai cô.
Cô tưởng đó là sự khởi đầu, nhưng không biết số phận đã định sẵn kết cục.
Mười năm, cô nhìn anh…
Từ đứng đầu khối đến công khai yêu đương,
Từ cùng nhau nhận giải đến xa lạ như người dưng.
Cô thu thập tất cả những mảnh ghép về anh, giống như cố chấp ôm một ngọn đèn giữa gió tuyết,
Nhưng lại quên mất, có những ánh sáng, chưa bao giờ vì cô mà tỏa sáng.
"Thì ra cuộc tình thầm kín dài nhất, không phải là không chờ được hồi đáp, mà là không nỡ tỉnh giấc."