Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Sau khi ly hôn, con gái đã từng thắc mắc về sự biến mất của bố và bà. Tôi đã thuê gia sư với mức lương cao để luôn ở bên con bé, bình thường cũng cố gắng sắp xếp thời gian để ở bên con nhiều hơn. Ban đầu, con bé còn lén lút khóc vì nhớ bố và bà.
Nhưng, thời gian sẽ làm lành mọi vết thương. Tôi thích giải quyết mọi chuyện dứt khoát.
Đợi con bé lớn hơn một chút, tôi sẽ nói cho con bé biết bố nó đã làm gì.
Và, lỗi lầm mà bố nó đã gây ra không liên quan gì đến con bé, tôi sẽ mãi mãi yêu thương con bé.
Dù không có bố, con bé cũng sẽ không thiếu thốn tình yêu, phải không?
Ngoại truyện: Lý Phàm Thành.
Hàng vạn đêm sau này, tôi luôn hối hận về những lời nói đã thốt ra trong lúc nóng giận lúc đó.
Sau khi tốt nghiệp đại học, khi gặp khó khăn khắp nơi trong việc tìm việc làm, tôi tình cờ gặp Trì Thanh Sơn.
Cô ấy quả thực là một người như núi xanh (Thanh Sơn), chính trực, kiên cường, mạnh mẽ, nhưng cũng không thiếu sự dịu dàng.
Tôi cắn răng chịu đựng sự sỉ nhục, cẩn thận từng li từng tí lấy lòng cô ấy.
Lúc đó, tôi nghĩ là, tạm thời ở bên cô ấy, đợi tìm được việc làm, tôi sẽ tìm cơ hội rời đi.
Nhưng con người có tính ỳ. Sau khi đã quen với cuộc sống xa hoa trụy lạc, tôi không còn xem trọng những công việc bình thường và mệt mỏi nữa. Sau vài lần kén chọn, tôi dứt khoát ngoan ngoãn ở bên cạnh Trì Thanh Sơn.
Lúc này, tôi nghĩ là, kiếm thêm chút tiền từ cô ấy, sau đó dựa vào mối quan hệ của cô ấy, tự mình kinh doanh một chút, biết đâu cũng có thể làm ông chủ.
Sau này nữa, cuộc sống quá thoải mái, tôi quên mất chuyện đó.
Rồi, cô ấy đề nghị kết hôn. Điều này khiến tôi mừng rỡ khôn xiết.
Tôi không ngờ cô ấy thực sự sẽ kết hôn với tôi, tôi luôn nghĩ cô ấy chỉ chơi đùa với tôi mà thôi.
Cuộc sống giàu sang cứ thế dễ dàng thuộc về tôi. Lúc này, tôi nghĩ là, sống an ổn hết quãng đời giàu sang này.
Nhưng, lòng người không đáy như rắn nuốt voi. Khi con gái ra đời, tôi thất vọng.
Khi Trì Thanh Sơn nói ra tên con gái, dù tôi đã dự liệu trước, tôi vẫn cảm thấy vô cùng mất mát.
Tôi cố gắnggượng, phụ giúp chăm sóc con gái.
Nhưng, bố tôi biết chuyện này. Ông ấy giận tím mặt, gọi điện mắng tôi và mẹ tôi một trận. Mẹ tôi vốn đã không vui, sau khi bị bố tôi mắng, bà ấy tức nghẹn họng, nói năng lung tung khiến Trì Thanh Sơn lạnh mặt.
Tôi không còn cách nào, đành phải đưa bà ấy về quê, mặc dù tôi biết bà ấy sẽ bị bố tôi đánh.
Một loại tham vọng nào đó trong lòng đang âm thầm nảy nở—không, có lẽ nó đã tồn tại từ lâu, chỉ bị sự giàu sang an nhàn và thực tế kìm hãm, không có cơ hội phát triển.
...
Lần thứ không đếm xuể nhận quà từ Trì Thanh Sơn, tôi cười vui vẻ, nhưng trong lòng lại một lần nữa nảy ra một suy nghĩ.
Nếu, là tôi tặng quà cho Trì Thanh Sơn, thì tốt biết mấy? Mọi thứ này, nếu vốn dĩ là của tôi, thì tốt biết mấy?
Trì Thanh Sơn chỉ là một người phụ nữ thôi, nếu tôi vào công ty, chưa chắc đã kém hơn cô ấy.
Đúng rồi, phụ nữ vốn dĩ nên chăm sóc chồng con, lấy chồng làm trời, giống như mẹ tôi vậy…
Thế là, tôi nhất thời bốc đồng, nhân lúc Trì Thanh Sơn không có nhà, đón mẹ tôi về.
Mẹ tôi kể lể về những trận đòn bà ấy phải chịu, tôi nhìn những vết thương trên người bà ấy, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Nếu, những vết thương này trên người Trì Thanh Sơn…
Cô ấy sinh ra đã trắng trẻo, không như mẹ tôi già xấu, da đen sạm và thô ráp. Trì Thanh Sơn toàn thân đầy vết thương, khuôn mặt đầy đau khổ, buồn bã nhìn tôi…
Khi hoàn hồn lại, tôi đã ly hôn. Cuộc hôn nhân này như giấc mộng vàng, nhưng trong tay tôi thực sự có một khoản tài sản lớn.
Tôi đột nhiên tức giận. Trì Thanh Sơn dựa vào cái gì mà luôn giữ thái độ cao ngạo như vậy!
Nếu tôi cũng có tiền trong tay, cô ấy còn dám đối xử với tôi như thế không?!
Tôi quyết định khởi nghiệp. Tôi muốn chứng minh cho Trì Thanh Sơn thấy tôi không hề kém hơn cô ấy.
Còn về đứa con trai kia, tôi đã đưa cho người phụ nữ một khoản tiền, bảo cô ta phá bỏ.
Có thể lấy lòng Trì Thanh Sơn lâu như vậy, tôi không phải là kẻ ngốc.
Mặc dù Trì Thanh Sơn đã đuổi tôi đi, nhưng Miểu Miểu dù sao cũng là con gái tôi. Nếu thực sự có con trai, chắc chắn họ sẽ hoàn toàn không tha thứ cho tôi nữa. Giữ tình trạng độc thân, biết đâu sau này Miểu Miểu sẽ giúp đỡ tôi, biết đâu còn có thể giúp tôi và Trì Thanh Sơn tái hôn.
Trì Thanh Sơn luôn rất yêu Miểu Miểu.
Còn về con trai, đàn ông sáu bảy mươi tuổi vẫn có thể sinh con, không cần vội vàng lúc này.
Tôi khởi nghiệp thất bại. Trì Thanh Sơn nói, trước khi Miểu Miểu trưởng thành, tôi không được phép xuất hiện trước mặt con bé. Nhưng tôi đã hết đường xoay xở.
Để khởi nghiệp, cộng thêm việc tôi đã quen với cuộc sống xa hoa, tôi đã vay rất nhiều tín dụng đen, giờ đã không thể trả nổi.
Và khởi nghiệp, hoàn toàn khác so với những gì tôi tưởng tượng.
Gần bốn mươi tuổi, tôi chẳng làm nên trò trống gì, lại còn gánh trên mình một đống nợ nần. Để giúp tôi trả nợ, mẹ tôi làm việc quần quật ngày đêm, còn bố tôi vẫn chỉ câu cá uống rượu.
Tôi thực sự hết tiền rồi, nhưng Miểu Miểu và Trì Thanh Sơn thì có mà.
Chỉ cần gặp được Miểu Miểu một lần, ép Trì Thanh Sơn đưa cho tôi một ít tiền, tôi sẽ có cơ hội làm lại từ đầu.
Tôi quay lại khu biệt thự từng ở, theo dõi bên ngoài—không còn cách nào, khu biệt thự cao cấp không cho người lạ vào.
Theo dõi rất nhiều ngày, tôi không gặp được họ. Sau này tôi mới biết, không lâu sau khi chúng tôi ly hôn, họ đã chuyển đi rồi.
Tôi đành đến theo dõi trước cổng vài trường học cao cấp và tập đoàn Thanh Trì.
Tôi lại nhìn thấy Trì Thanh Sơn. Cô ấy vẫn xinh đẹp, táo bạo và khí chất mạnh mẽ. Nhưng tôi hoàn toàn không thể tiếp cận cô ấy.
Tôi biết cô ấy sẽ không mềm lòng, chỉ muốn theo dõi cô ấy để tìm ra Miểu Miểu. Miểu Miểu yêu bố như vậy, tôi đưa con bé đi trò chuyện một chút, con bé nhất định sẽ sẵn lòng giúp bố.
Nhưng tôi đã không thành công. Tôi bị tài xế của Trì Thanh Sơn phát hiện. Rất nhanh, tôi bị cảnh sát bắt đi.
Trong thời gian khởi nghiệp, tôi đã làm một số chuyện không hợp pháp. Điều tôi không ngờ là, Trì Thanh Sơn lại âm hiểm độc ác đến vậy.
Rất lâu rất lâu sau, tôi được biết, Trì Thanh Sơn đã từng cảm thán một câu: "May mà con gái tôi không cần thi công chức (thi vào cơ quan nhà nước)."