Chương trình goá phụ phát sóng trực tiếp - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đầu tôi trống rỗng, tôi vội nhảy xuống giường, chạy đến chỗ anh, ôm cổ Thời Dự.


"Sao anh về rồi? Không phải nói tuần sau mới về sao?"


Thời Dự nhìn tôi một cái, trong mắt anh thoáng hiện lên một ý cười, anh bế tôi lên, đặt tôi lên giường, giúp tôi đi dép.


Sau khi làm xong tất cả, anh mới ho nhẹ một cái: "Có vài chuyện gấp trong nước cần giải quyết, nên anh về sớm."


Tôi không quan tâm đến chuyện công ty, không tiếp tục hỏi.


Ba tháng trước, sự cố ầm ĩ, tôi và Thời Dự đều rất ăn ý khi không đề cập đến chuyện đó nữa.


Ngày hôm sau, Thời Dự ra ngoài sớm, tôi định ngủ thêm thì Thời Ninh kéo tôi dậy.


"Chị chưa biết à?" Thời Ninh như thể đang đối mặt với một trận chiến lớn: "Bạch Chỉ Âm về rồi!"


Nghe được ba chữ Bạch Chỉ Âm, tôi lập tức tỉnh táo lại.


"Khi nào?"


"Chính là ngày hôm qua." Thời Ninh nói.


Tim tôi đập thình thịch, đột nhiên tôi nghĩ đến Thời Dự.


Bạch Chỉ Âm về rồi, mà lại đúng vào hôm qua.


Thời Dự nói tuần sau mới về, vậy mà lại đột ngột trở về sớm một tuần.


Tôi hít một hơi sâu, hỏi Thời Ninh: "Thời Ninh, gần đây công ty có chuyện gì gấp không? Chuyện mà cần Thời Dự."


Thời Ninh sửng sốt, lắc đầu nói: "Không có."


Quả thật là như vậy.


Thời Dự không phải về công vì việc công ty, mà là vì Bạch Chỉ Âm.


Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng, tôi như chìm vào một biển chanh, thở không nổi, ngay cả mũi cũng thấy chua.


Thời Ninh vỗ mạnh lên vai tôi.


"Chị phải tỉnh táo lên! Bạch Chỉ Âm không phải người tốt đâu!"


Tim tôi nghẹn lại: "Trước đây em cũng nói chị không phải người tốt đấy thôi."


"Chuyện đó không giống!" Ánh mắt Thời Ninh lóe lên: "Chị… chị cũng tạm được, nhưng Bạch Chỉ Âm thì không phải thứ tốt lành gì đâu! Chị phải để ý anh em đấy!"


Tinh thần tôi trở nên phấn chấn hơn rất nhiều, lấy điện thoại ra và tìm kiếm Weibo của Bạch Chỉ Âm.


Mở Weibo, chuyển sang tài khoản phụ, nhập vào tài khoản Weibo của Bạch Chỉ Âm.


Động tác của tôi như nước chảy mây trôi, làm một mạch không ngừng, Thời Ninh trợn tròn mắt: “Lâm Thiển, chị đã lén xem bao nhiêu lần vậy?”


"Không nhiều đâu, chắc cũng vài trăm lần." Tôi cười hì hì.


Lần đầu tiên khi biết đến sự tồn tại của Bạch Chỉ Âm, tôi đã vô cùng hoảng hốt.


Người như Thời Dự, một chàng trai độc thân hoàn hảo, chắc chắn là do tôi làm nhiều việc thiện ở kiếp trước mới có được.


Khi ấy, tôi điên cuồng bắt chước Bạch Chỉ Âm từ từng lời nói đến hành động.


Cô ta là kiểu điển hình của mối tình đầu, tóc dài đen thẳng, rất thích mặc đồ màu sáng, trang điểm nhẹ nhàng, như hoa sen nở từ nước trong.


Tôi với cô ta là hai thái cực khác nhau. 


Theo lời của Thời Ninh nói, đó là tôi có một khuôn mặt quyến rũ và kiêu kỳ.


Nhưng khi tôi biến mình thành phiên bản Bạch Chỉ Âm 2.0, Thời Dự lại không mấy vui vẻ.


Anh tự tay uốn tóc cho tôi, liên lạc với SA quen thuộc của tôi, đưa tôi trở lại phong cách tôi yêu thích.


Thời Dự muốn tôi là chính mình.


Tôi cũng đã làm theo.


Nhưng anh lại về nước vì Bạch Chỉ Âm.


Tôi bĩu môi, mở Weibo của Bạch Chỉ Âm một cách vô thức.


"Chết tiệt! Em biết ngay mà! Cô ta lại đi tìm anh em!" Thời Ninh chỉ vào bài Weibo đầu tiên của Bạch Chỉ Âm, nổi trận lôi đình.


"Chết tiệt! Chị biết ngay mà! Cô ta lại muốn giật chồng chị!"  Tôi cũng nổi trận lôi đình.


Bài viết Weibo này chỉ có bốn chữ, kèm theo hình ảnh Bạch Chỉ Âm mỉm cười ngại ngùng:


“Đến gặp anh rồi.”


Vị trí định vị là công ty của Thời Dự.


Tôi tức giận đến mức lửa bốc lên tận ba trượng, Thời Ninh cũng tức giận đến mức lửa bốc lên tận ba trượng.


Kết hôn ba năm, tôi và Thời Ninh đều chưa bao giờ hợp nhau, nhưng giờ lại cùng đứng chung một chiến tuyến.


"Em phải xé xác cô ta ra!" 


Thời Ninh kéo thẳng tôi đi thẳng đến công ty của Thời Dự.


Bạch Chỉ Âm đang đứng trong phòng làm việc của Thời Dự, hai người cách nhau chỉ một mét. Qua lớp kính thủy tinh, tôi thấy Thời Dự hơi mỉm cười.


Còn cười!

 

Lửa giận trong lòng tôi vẫn chưa nguôi, chỉ hận không thể xông vào khâu miệng Thời Dự lại.

 

Thời Ninh một cước đá văng cửa, đẩy tôi cho bên Thời Dự, liếc nhìn Bạch Chỉ Âm.

 

"Ơ, tôi cứ tưởng ai, đây không phải là hoa khôi Bạch của chúng ta sao?" Cô ấymở miệng với giọng điệu mỉa mai khó chịu, còn không quên nhát mắt tôi một cái.

 

Tôi lập tức khoác lên cánh tay Thời Dự, khẳng định quyền sở hữu.

 

"Ninh Ninh, lâu quá không gặp." Bạch Chỉ Âm cắn môi, dịu dàng nói.

 

Thời Ninh cười lạnh: "Thôi đi, cô lại đến làm gì? Còn chưa từ bỏ à?" 

 

Cô ấy vừa nói, vừa chỉ vào tôi: 

 

“Thấy không? Đây là vợ anh tôi! Với nhan sắc này mà vào giới giải trí thì cũng đủ để trở thành ảnh hậu. Cô thử đ.. rồi soi thử mình đi?”

 

"Mặt thì như cá bơn, mắt trái cách mắt phải xa đến mức đi taxi chắc cũng mất trăm nghìn."

 

"Người như thế mà đòi so sánh được với chị dâu tôi?" 

 

Tôi thật sự sốc nặng.

 

Miệng lưỡi của Thời Ninh lợi hại vậy sao?

 

Vậy mấy lần cãi nhau với cô ấy mà tôi chiếm được thế thượng phong, chẳng phải là do cô ấy cố tình nhường tôi à?

 

Khen thế này làm tôi ngại quá đi.

 

Tôi cười hì hì: "Cảm ơn, cảm ơn."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo