Chuyện tình trớ trêu - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nếu lúc này có một người qua đường, hắn có thể hiểu được ta có ngôn ngữ chướng ngại như thế nào.

“A, ha ha…”

Kỷ Tự Hoài lại nhìn chằm chằm tôi cười.

“Vừa nãy còn muốn tôi ngồi trên người, hiện tại sao lại lạnh lùng như thế?”

Con người này, tim vẫn đen như vậy.

Người bình thường làm gì có ai bám lấy không tha như vậy chứ!

Tôi run rẩy nói: “Chỉ là đùa một chút…”

Đường Hân nhận ra được tín hiệu của tôi, giải thích: “Kỷ tổng, Gia Gia hai ngày nữa đi phỏng vấn xin việc, bọn mình đang giúp cô ấy mô phỏng.”

“Phỏng vấn?”

“Có thể trực tiếp hỏi tôi.”

Nói xong, Kỷ Tự Hoài dù bận vẫn ung dung đánh giá tôi.

Tôi biết hắn là tổng tài, nhưng không phải vừa nãy hắn còn chưa tới à?

Dù cho hiện tại hắn đến đây thật rồi, nhưng mà trong hoàn cảnh này rất là xấu hổ.

Tôi vội vội vẫy vẫy tay: “Không cần không cần, cảm ơn ý tốt của Kỷ Tổng.”

Đường Hân chủ động nói: “Kỷ tổng có gợi ý nào hướng dẫn cho Gia Gia không?”

Kỷ Tự Hoài sau đó xem ánh mắt của ta, có chút ý vị thâm trường (4) trong ánh mắt.

“Cứ giữ vững phong độ là tốt rồi!”

Đường  Hân vô cùng kinh ngạc: “Thật vậy sao? Nói như lúc nãy cũng được chứ?”

Ngón tay thon dài của Kỷ Tự Hoài gõ gõ nhẹ lên bàn, đuôi mắt mỉm cười: “Được!”

3.

Lúc ấy tôi cũng không để trong lòng những lời này của hắn.

Hai ngày sau, tôi hối hận rồi.

Tôi ngồi ở trong phòng hội nghị của tập đoàn Chính Mậu.

Kỷ Tự Hoài ngồi ở phía đối diện tôi.

Nhân viên phỏng vấn vừa mới nhường chỗ cho hắn, khom lưng đứng bên cạnh hắn nói chuyện.

Trời ơi cứu tôi

Tôi thật sự phỏng vấn xin việc ở công ty của Kỷ Tự Hoài!

Điểm chết người chính là, tôi nghe thấy bọn họ đang nói về câu hỏi phỏng vấn!

Nhớ tới lời nói của Kỷ Tự Hoài ngày hôm đó, cuối cùng tôi cũng có một dự cảm xấu.

Quả nhiên là thế,

Sau một phút đồng hồ, tôi nghe thấy câu hỏi kia

Miệng của nhân viên phỏng vấn mở ra rồi đóng lại:

“Nếu ở đây có năm vị lãnh đạo, mà chỉ có bốn cái ghế, phải làm sao?”

Kỷ Tự Hoài ngồi đó, hai tay giao nhau trước người, ánh mắt chờ mong nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi muốn kêu meo meo, không thể nói như vậy chứ!

Tôi cẩn thận thử nói: “Nhất định phải là câu này sao?”

Nhất định phải khó xử tôi như vậy sao, huhuhu…

Nhân viên phỏng vấn không nói chuyện, Kỷ Tự Hoài gật đầu.

“Phải.”

…..

Tôi yếu ớt trả lời: “Ta cảm thấy quý công ty nên đem thêm một cái ghế nữa đến đây…”

Cặp lông mày của Kỷ Tự Hoài nhíu chặt lại.

Chắc chắn là không vừa lòng với câu hỏi của tôi.

Nhân viên phỏng vấn xem sắc mặt hắn, lập tức nghiêm túc nói với tôi: “Không có ghế dư thừa, đây là câu hỏi hạn chế.”

Tôi nhìn Kỷ Tự Hoài, hắn cũng nhìn tôi.

Tôi biết hắn muốn tôi nói gì.

Dù sao trong buổi gặp mặt, hắn đã cố ý nói: “Giữ vững phong độ là tốt rồi.”

Còn không phải là câu nói kia hay sao?

Nếu tôi nói, ghi âm lại là được chứ gì?

Công ty này tôi lại rất thích.

Nói thì sẽ có khả năng trúng tuyển, không nói sẽ bị loại.

Sau khi đã đấu tranh tư tưởng khá lâu, tôi một lần nữa xuất khẩu cuồng ngôn.

“Nếu là vị lãnh đạo ở giữa này, vậy thì trực tiếp ngồi lên người tôi đi!”

Nói xong, tôi còn chỉ vào Kỷ Tự Hoài, sợ bọn họ không biết ý tôi là vị lãnh đạo ngồi ở giữa.

A… Tôi cũng nghĩ mình sắp xong đời rồi.

Quả nhiên, sau lời cuồng ngôn của tôi, tôi nhận được những ánh mắt khiếp sợ từ khắp phòng.

Nhân viên phỏng vấn vừa mới hỏi ta câu hỏi vừa rồi cũng choáng váng, run rẩy giải thích với Kỷ Tự Hoài: “Kỷ Tổng, thật… xin lỗi, có thể khi HR kiểm tra lý lịch sơ lược không chú ý…

Tôi đoán là hắn ta muốn nói: không chú ý là nhận vào một đồ ngốc.

Kỷ Tự Hoài lại nở một nụ cười.

Tiếp theo, tiếng vỗ tay rõ to vang cả phòng họp.

Kỷ Tự Hoài vừa vỗ tay, vừa liên tục gật đầu: “Tốt, vô cùng tốt! Công ty cần một nhân viên như cô!”

“Em trúng tuyển rồi!”

Nhân viên phỏng vấn lại choáng váng tiếp, nhìn tôi, lại nhìn Kỷ Tự  Hoài, ánh mắt hoang mang không thể tin nổi.

Tôi: Chanh kiu! (5)


____

 

(4) Ý vị thâm trường: Ý nghĩa ở sâu bên trong, có vẻ có ý nghĩa sâu xa nào đó. Mình chưa tìm được nghĩa thuần việt nào hợp lý hay ho hơn.

(5) Trong nguyên tác, tác giả dùng tiếng lóng trên mạng, nguyên văn là ”栓 Q”, nghĩa là “Thank you” (đọc trại đi một chút), mình tra google thì giải thích khá là dài, và tùy văn cảnh. Và tùy vào văn cảnh này thì mình có thể hiểu là nhân vật tôi cảm ơn nhưng là kiểu rất khó chịu, muốn chửi, muốn im lặng chửi nhưng vì thực sự được nhận vào công ty nên nói lời cảm ơn cho phải phép ấy. Câu dịch “Chanh kiu” này mình mượn của trang giới thiệu văn án là nhà bạn Quýt Đậu vì thấy khá hay.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo