Chuyện tình trớ trêu - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lại có người bạn nhìn chằm chằm phía bên đó: “Nữ sinh kia có phải là thổ lộ với Kỷ Tự Hoài hay không?”

Bạn thân của Kỷ Tự Hoài xua xua tay: “Thổ lộ cũng không ích gì, Kỷ Tự Hoài kia còn chướng mắt cả hoa khôi đấy.”

“Tên này chính miệng nói với tớ, hắn căn bản không thích mấy cô gái đó.Thật tiếc các cô gái nhỏ, lúc bị từ chối khóc rất thương tâm”

Tôi yên lặng rũ mắt nghe bọn họ tán chuyện với nhau.

Cho nên, người như Kỷ Tự Hoài sẽ thích con gái kiểu gì?

Tôi không xinh đẹp bằng hoa khôi, gia thế cũng không hiển hách bằng nhà nàng.

Một cô gái tốt như vậy còn bị từ chối, tôi… lấy đâu ra dũng cảm để thử một lần?

Chỉ sợ bạn bè cũng không làm được. 

Bạn bè bỗng nhiên nhìn qua chỗ tôi, thấy thần sắc không bình thường, cười nói: “Tư Gia, cậu có phải là cũng thích Kỷ Tự Hoài không?”

Thấy có mấy người đều nhìn về phía tôi, tôi lập tức thấy sợ, thề thốt phủ nhận.

Tôi cố ý nói thật to thật rõ ràng: “Làm sao có thể như thế? Làm sao tôi có thể thích người như Kỷ Tự Hoài?”

Ai biết được là Kỷ Tự Hoài nghe được toàn bộ.

Lúc tôi quay người lại, hắn cười cười gõ đầu tôi

“Nói bừa cái gì thế? Ca ca như vậy cũng không thiếu người thích.”

Sau đó chụp ảnh xong, hắn ném bó hoa hồng mà hắn vẫn ôm trên tay ném vào thùng rác.

Tôi có chút đau lòng bó hoa xinh đẹp đáng yêu ấy.

Hắn chỉ nhún vai: “Người khác tặng, cũng chả làm gì.”

Buổi tối hôm đó trời rất tối, nhưng đôi mắt Kỷ Tự Hoài vẫn sáng lấp lánh. Ánh đèn sân khấu chiếu vào.

Tôi chỉ nghĩ, đôi mắt của hắn vốn là sáng như sao

8

Sau khi tạm biệt Đường Hân, tôi mới phát hiện ra chìa khóa của mình để quên ở công ty.

Không có cách nào khác, chỉ đành phải trở lại công ty thôi. May mắn là buổi tối ở đây cũng có bảo vệ.

Lên lầu, tôi mới phát hiện là trong công ty cũng không phải là tối đen như mực. Văn phòng của Kỷ Tự Hoài vẫn còn có ánh đèn sáng.

Thật là một tổng tài chăm chỉ, đến giờ này mà vẫn còn tăng ca.

Tôi đến chỗ ngồi của mình để lấy chìa khóa, sau đó vào WC sau đó về nhà.

Cũng không chào hỏi gì Kỷ Tự Hoài, miễn ảnh hưởng đến công việc của hắn.

Chỉ là, không biết là xui xẻo thế nào, khi tôi chuẩn bị rời WC thì phát hiện ra cửa không mở được. 

Cửa WC này không phải là loại khóa xoay tròn bình thường, mà là một loại tương đối cao cấp. Cái này…

Sau khi tôi cố gắng lôi kéo mấy lần, rốt cuộc cũng xác định được, tôi đã tự khóa bản thân mình trong WC rồi, hahaa.

Cánh cửa bị tôi loay hoay mở, tạo ra tiếng vang không nhỏ, nhưng cũng không kinh động đến người trong văn phòng. 

Lần đầu tiên tôi vì cửa WC quá cao cấp mà buồn bã.

Sau khi thử thêm vài lần nữa, tôi cũng lựa chọn bỏ cuộc. Bây giờ tôi chỉ có thể nhờ người khác giúp đỡ… mà dường như cũng không có lựa chọn khác ngoài Kỷ Tự Hoài.

Tôi đành nhận mệnh, lấy điện thoại ra, gọi điện cho hắn. Chỉ hai tiếng vang, hắn đã trả lời.

Nếu không phải tôi biết hắn đang tăng ca, sẽ nghĩ rằng hắn rất rảnh rỗi. 

Tiếng nói trầm thấp của Kỷ Tự Hoài, hơi khàn khàn, lại càng có vẻ gợi cảm dễ nghe. 

“Có việc gì không?”

Tôi cắn răng một cái, nhắm mắt.

“Anh có thể tới WC của công ty không?”

Hắn nghi hoặc: “Làm sao thế?”

Tôi ảo não: “Tôi khóa chính mình ở bên trong rồi…”

Đầu bên kia trầm mặc một chút.

Hắn sẽ không cảm thấy tôi là đồ ngốc chứ…

Ngay sau đó là tiếng điện thoại bận, cùng với tiếng bước chân lộc cộc vang lên.

Kỷ Tự Hoài nhanh chóng đến phía bên ngoài cửa WC: “Hình Tư Gia? Em ở bên trong phải không?”

“Tôi đây…” Tôi yếu ớt đáp lại.

Tiếng trầm ổn của hắn truyền đến: “Đừng sợ, tôi tới đây.”

Thật ra tôi không sợ, chỉ là cảm thấy thật sự xấu hổ.

Kỷ Tự Hoài ở ngoài cửa xem xét trong chốc lát, vừa xem xét vừa nói chuyện với tôi, hỏi tôi vì sao đi vào.

Tôi xấu hổ trả lời: “Trở về lấy chìa khóa, tiện đường vào WC.”

Bên ngoài truyền đến một tiếng cười khẽ

…Huhu…

Nhưng Kỷ Tự Hoài cũng không xem xét gì nữa. Cuối cùng hắn hít sâu một hơi: “Em lùi về phía sau, tôi sẽ đá cửa.”

Cả người tôi dán vào két nước, sợ bị đập vào.

“Phanh” một tiếng, cửa mở ra.

Kỷ Tự Hoài đứng ở cửa WC, thở phì phò.

“Để tôi đưa em về nhà.”

Tôi vốn là muốn từ chối, nhưng nghĩ lại một chút, cơ hội này hiếm có nha.

Vì thế tôi gật đầu: “Vậy phiền Kỷ tổng.”

Kỷ Tự Hoài nhìn tôi chằm chằm, nửa ngày không động tĩnh. Đang lúc tôi cảm thấy là lạ, thì nghe tiếng hắn nhỏ nhẹ nói. “Trước kia, không phải em gọi thẳng tên tôi hay sao?”

Ách.. Không thích hợp lắm nhỉ.

Tôi giải thích nói: “Bởi vì dù sao thì hiện tại chúng ta cũng là cấp trên cấp dưới…”

Hắn ngắt lời tôi: “Nếu là ngoài giờ làm việc, chúng ta không phải còn có quan hệ khác hay sao?”

Thôi được rồi.

Vì hắn yêu cầu mãnh liệt, tôi đành thỏa hiệp. 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo