Cô Con Gái Giả Yếu Đuối Lại Là Cục Cưng Của Cả Nhà - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Tôi là một cô con gái giả.


Thật ra, ngay từ khi tôi còn nhỏ, người nhà đã có chút nghi ngờ.


Dù sao thì, bố tôi tay trắng gầy dựng nên một đế chế kinh doanh, trong tình huống không biết một câu tiếng Anh nào vẫn mở rộng nghiệp vụ công ty ra nước ngoài.


Mẹ tôi là người phụ nữ hô mưa gọi gió, từng tát ngất một gã đạo diễn định dùng quy tắc ngầm với bà, sau đó chuyển nghề mở thẩm mỹ viện, hiện đã có hàng trăm chi nhánh trên toàn thế giới.


Anh cả là một kẻ cuồng chiến đấu, từng ẩu đả với cướp trên đường phố Paris và cuối cùng đã chiến thắng trở về, hơn nữa anh đã sớm tự do tài chính nhờ vào đầu óc của mình.


Anh hai là chiến tướng Võ Đang, nghe đồn lão đạo trưởng từng muốn truyền lại y bát cho anh, nhưng vì anh từng một mình trong một ngày thách đấu mười sáu võ quán, quá hiếu chiến, nên đạo trưởng đành từ bỏ.


Còn tôi, là một kẻ vô dụng, thậm chí còn là một kẻ hèn nhát.


Tôi là một đứa vô dụng đến mức bị đám anh chị đòi tiền bảo kê mà vẫn phải gật đầu khom lưng, nói "cảm ơn" với người ta.


2


Bọn họ cũng từng định bồi dưỡng tôi, cho tôi đi học Taekwondo.


Ngay ngày đầu tiên tan học, thầy giáo Taekwondo đã đưa tôi về nhà trong bộ dạng mặt mũi bầm dập.


Về đến nhà, mẹ tôi kinh ngạc thốt lên.


"Bảo bối, sao thế?! Đánh nhau thua à? Không sao..."


Chữ "sao" của bà còn chưa kịp nói ra, thầy giáo đã ái ngại lên tiếng.


"Thật ngại quá, mẹ của Như Đường, cháu nó không cẩn thận bị ngã từ trên đệm mềm xuống, đập vào mặt."


Đúng vậy, đó là cái đệm mềm chỉ cao mười centimet.


Tôi biết giây phút đó mẹ tôi chắc chắn đã cạn lời.


Bọn họ còn cố gắng để tôi đối đầu trực diện với đám đàn chị thu tiền bảo kê của tôi.


Tôi biết anh cả và anh hai đang quan sát tôi ở cách đó không xa.


Thế là tôi dùng hai tay nắm chặt quai cặp, lấy hết can đảm hét lớn.


"Các cậu... đừng có quá đáng..."


Sau đó tôi điên cuồng dùng biểu cảm để xin lỗi, rồi nói nhỏ.


"Tiền bảo kê hôm nay tôi nộp gấp đôi, xin các cậu phối hợp một chút, chỉ một chút thôi..."


3


Bọn họ bỏ cuộc rồi.


Để an ủi tôi, mẹ khoác vai tôi cười nói.


"Cả nhà đều là máy bay chiến đấu, xuất hiện một chú gà con mềm mại đáng yêu cũng thật là quý hiếm, bảo bối Như Đường chỉ cần sống mãi dưới vòng tay che chở của chúng ta là được rồi, bố mẹ và các anh sẽ mãi mãi bảo vệ con."


Chỉ là, sự ấm áp mà tôi từng ngỡ là mãi mãi này, lại nhanh chóng bị cắt đứt như vậy.


Không biết anh cả nghe được chủ đề "con gái thật, giả" này từ đâu, anh ấy đã liên tưởng đến nơi mẹ sinh tôi khi đó đúng là ở một huyện thành có hơi hẻo lánh.


Cộng thêm việc tôi thực sự lạc lõng giữa gia đình này, anh cả đã nảy ra ý định đi làm xét nghiệm ADN.


Vừa xét nghiệm xong, tôi đúng thật là con gái giả.


4


Các anh vốn dĩ không định nói cho tôi biết.


Nhưng tôi lại vô tình phát hiện ra tờ giấy xét nghiệm ADN.


Tôi vốn đã yếu đuối, bố mẹ và các anh, những người luôn bao bọc tôi, bỗng chốc đều mất hết.


Trong cơn suy sụp, tôi đã làm một chuyện nổi loạn lần đầu tiên.


Tôi đã không đến trường.


Đợi đến khi tôi lén lút về nhà, tôi phát hiện anh cả và anh hai đều đang ngồi ở nhà.


Thấy tôi trở về, anh hai lập tức kéo tôi vào.


Giọng điệu anh ấy gấp gáp: "Em đi đâu thế?! Gan to bằng trời, dám trốn học à?"


Anh cả cản anh hai lại: "Như Trình, em bình tĩnh chút, đừng dọa Như Đường."


Sau đó, anh cả cố gắng dùng giọng nhẹ nhàng nhất để thăm dò.


"Như Đường, em đã đi đâu vậy?"


Tôi không muốn để hai anh lo lắng, bèn cố kìm nước mắt.


"Hôm nay em ra khỏi nhà muộn, sợ bị giáo viên mắng nên không đến trường."


Nghe lời giải thích của tôi, anh cả và anh hai thở phào nhẹ nhõm.


Dù đã biết tôi không phải em gái ruột, nhưng họ cũng không nỡ nói lời nặng nhẹ với tôi.


Họ chỉ dặn tôi nghỉ ngơi sớm rồi vội rời đi.


Tôi nghĩ, chắc là họ đi tìm em gái ruột của họ rồi.


Nhìn bóng lưng của hai anh, tôi quyết định gọi họ một câu cuối cùng.


"Anh cả, anh hai."


Cả hai anh đồng loạt quay đầu lại.


Tôi nặn ra một nụ cười.


"Hai anh cũng nghỉ sớm nhé."


5


Trời vừa tờ mờ sáng, tôi đã đeo chiếc cặp nhỏ của mình lên đường.


Đã biết mình chỉ là một cô con gái giả.


Tôi đã "chiếm tổ chim khách" hưởng phúc nhiều năm như vậy.


Tôi không thể mặt dày ở lại nhà họ Tô không đi nữa.


Hôm qua tôi đã đi tìm hiểu trước ở khu lân cận.


Tôi biết có mấy cửa hàng đang tuyển nhân viên.


Không phải là tôi không muốn tìm bố mẹ ruột của mình.


Chỉ là thông tin tôi biết được thực sự quá ít, vẫn là phải tự nuôi sống bản thân trước đã.


Tôi đến một quán hoành thánh, ông chủ là một người đàn ông trung niên.


Trông ông ta không dễ đụng vào, nhưng hết cách rồi, chỉ có quán ông ta là bao ăn ở.


Tôi không chỉ phải bưng bê rửa bát, mà còn phải phụ gói hoành thánh.


Dù rất mệt, nhưng mỗi khi nghĩ đến việc mình là cô con gái giả, cuối cùng cũng không cần làm gánh nặng của nhà họ Tô nữa, trong lòng tôi lại thấy vui vẻ.


Chỉ là không ngờ, tối hôm đó, ông chủ bắt đầu giở trò đồi bại với tôi.


6


Hắn ta cười dâm đãng.


"Em còn nhỏ tuổi, ngoài tôi ra không ai dám nhận em đâu, huống chi làm phục vụ mệt mỏi biết bao, hay là đi theo tôi đi, đảm bảo cho em sống sung sướng."


Tôi liều mạng giãy giụa, lớn tiếng kêu cứu.


Nhưng quán hoành thánh đã đóng cửa từ sớm, cho dù có người qua đường nghe thấy tiếng kêu của tôi, thì đa phần cũng giữ thái độ "thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện", không muốn xen vào.


Ngay lúc tôi rơi vào tuyệt vọng, một lực cực mạnh đã đạp tung cửa phòng.


Trong cơn mơ màng, tôi nhìn thấy khuôn mặt đó, gần như buột miệng thốt lên.


"Mẹ ơi..."


7


Không đúng, không phải mẹ, đó là một khuôn mặt trẻ hơn mẹ phải đến hai mươi mấy tuổi.


Vừa sợ hãi vừa vui mừng, tim tôi gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.


Gã ông chủ biến thái đe dọa.


"Cô gái nhỏ, tao khuyên mày đừng nhiều chuyện, nếu không tao 'xử' luôn cả mày đấy."


Chỉ thấy cô ấy hừ lạnh một tiếng.


Sau đó, cô không chút do dự nhấc chiếc ghế bên cạnh ném thẳng vào người ông chủ.


Hắn ta bị ném trúng kêu lên "á" một tiếng.


Tuy tôi yếu đuối, nhưng tôi biết người ta đến cứu mình, lúc này cô ấy đang gặp nguy hiểm, tôi không thể bỏ trốn.


Thế là tôi co rúm ở trong góc, tìm đúng cơ hội ngáng chân gã ông chủ biến thái một cái.


Hắn ta "á" một tiếng, ngã quỵ xuống trước mặt cô gái đã cứu tôi.


Cô gái cũng không chút do dự tát thẳng vào mặt ông chủ.


8


Động tĩnh trong quán đã nhanh chóng thu hút một đám người vây xem.


Tôi nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc rẽ đám đông ra, vội chạy vào trong quán.


Là anh cả, anh hai!


"Anh cả! Anh hai!" Tôi phấn khích kêu lên.


Sau đó, tôi chỉ vào cô gái vẫn đang ra sức đánh người bên cạnh và nói: ”Hình như em tìm thấy em gái ruột của hai anh rồi!"


Quần áo tôi xộc xệch, tóc tai cũng rất rối loạn.


Hốc mắt anh cả ươn ướt, anh cởi áo khoác của mình ra quấn chặt lấy tôi.


Anh hai cũng che chở bên cạnh tôi, quan tâm hỏi.


"Như Đường, đã xảy ra chuyện gì?"

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo