Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn lá thư kia, đúng là do Noãn Ngọc Sinh Yên viết, hơn nữa, chính là cố ý viết cho Thương Quan đọc.
Đầu thư là nhờ Thương Quan giúp hai người ở Nam Phong Quán hỏi thăm sức khỏe của môn chủ Vạn Cương Môn.
Là người quen của cha hắn sao?
Ta giật mình, nói với Thương Quan: “Vậy cũng coi như hắn cứu ngươi, giết bọn bắt cóc để ngươi hả giận rồi!”
Quan trọng là, còn để lại một rương vàng, lắm tiền nhiều của như vậy.
“Có ai bảo vàng này để lại cho ta đâu!”
“Vậy sao ngươi còn trở về?”
Thương Quan là ai, là thiếu gia nhà giàu.
Mà ta chỉ là một bé gái nghèo kiết xác.
“Tiền này ngươi thật sự không cần ư?
“Không cần!”
Hắn trả lời vô cùng chắc chắn.
“Ngươi không trả lại, cũng không thu, chẳng lẽ ngươi ném đi à?”
Ta tức giận, rương vàng này có thể mua rượu, ít nhất có thể đủ cho ta uống mười năm đó.
Thương Quan do dự trong chốc lát lại nói: “Để cho ngươi!”
Hả? Ta mở to hai mắt nhìn: “Ngươi thật sự muốn để ta nuôi ngươi à?”
7.
Đáng tiếc, Thương Quan đã quá quen thuộc với ta thường xuyên xuất khẩu cuồng ngôn.
Hắn lạnh mặt nói: “Thuê ngươi hộ tống ta về Vạn Cương Môn, ngươi có bằng lòng không?”
Hắn chỉ vào rương vàng sáng lấp lánh nói: “Đây là tiền thù lao.”
Mượn hoa hiến phật à?
Nghĩ hay lắm!
Nhưng mà, vì sao Noãn Ngọc Sinh Yên lại lấy ngàn vàng ra để tặng nhỉ?
Giao tình từ đâu ra thế?
Có vẻ như nhìn thấy nghi hoặc của ta, hắn nói: “Gia phụ từng mời Noãn Ngọc Sinh Yên gia nhập Vạn Cương Môn, nhưng vì tính hắn thích tự do không thích bị gò bó nên đã từ chối khéo. Tuy không phải là người trong Vạn Cương Môn, nhưng vẫn tương đối tôn sùng cha ta. Vì thế, khi ta bị đưa tới… nam phong quán, hắn phát hiện thấy ngươi ở bên cạnh, nên không có đuổi theo.”
Thì ra là thế, hại ta cõng hắn chạy rõ ra!
“Nhưng mà vì sao hắn lại biết được ta tới cứu ngươi mà không phải tới giết ngươi?”
Ta kinh ngạc nhướng mày.
Thời gian này, chỉ cần quan tâm đến giang hồ một chút đều biết thiếu chủ Vạn Cương Môn đang đuổi giết một nữ tử.
Là thù một mất một còn.
Thương Quan cười lạnh một tiếng: “Hắn phát hiện cổ bản mệnh của ta có vấn đề.”
Cái này mà cũng có thể nhìn ra sao?
“Hơn nữa, vấn đề lại nằm trên người ngươi.
Giọng hắn nhàn nhạt, lại khiến cho ta cảm thấy sốt ruột, cảm thấy dày vò, “Việc này, làm sao có thể thấy được?”
Ta nghi ngờ.
“Đều là người tu hành cổ độc, khi phát hiện ra đan điền của ta khác thường, sẽ không khó đoán chuyện gì đã xảy ra.”
Thương Quan thở dài, ánh mắt nhìn ta không thân thiện chút nào.
Ta mặt dày hỏi: “Vậy thì người bị mất đi cổ bản mệnh đều sẽ bị giống như ngươi hay sao?”
“Không” Ánh mắt hắn lạnh lẽo như viên đạn: “Nếu không có ngoại lệ, nội lực sẽ biến mất, tu vi đều mất hết.”
Nghiêm trọng như vậy hay sao?
Vậy thì, vì sao Thương Quan lại là ngoại lệ?
“Việc này cũng một phần là nhờ có.. cổ nhân duyên, là cổ nhân duyên.”
Một câu vô nghĩa.
Chi tiết như thế nào, hắn không muốn nói thêm nữa.
Nhưng dựa vào hiểu biết của ta đối với cổ độc, cũng có thể đoán được tám chín phần mười.
Người bình thường tu hành cổ thuật, công pháp nội lực cùng một nhịp thở với cổ bản mệnh, các loại thuật pháp đều dựa vào cổ bản mệnh mà thi triển.
Cổ độc bản mệnh có độc tính càng mạnh mẽ, càng cường đại, thì người nuôi cổ cũng được lợi rất nhiều.
Nhưng điều này cũng tạo ra sự dựa dẫm chí mạng.
Khi cổ bản mệnh bị hao tổn, thậm chí là chết, người luyện cổ sẽ bị phản phệ, nhẹ thì công lực giảm đi, nặng thì tu vi bị hủy hết, ảnh hưởng đến tính mạng.
Mà cổ bản mệnh của Thương Quan vừa phúc hậu vừa vô hại, tất nhiên sẽ không trở thành vật cản của hắn.
Ít nhất là cổ nhân duyên không có độc.
Nếu không thì ta cũng không nhảy nhót tung tăng được hai năm trời.
Không thể không nói, Thương Quan không cần có một con cổ bản mệnh mạnh mẽ cũng có thể trở thành thanh niên nhân tài kiệt xuất của Miêu Cương.
Hắn thật sự có bản lĩnh.Chỉ là, hiện giờ vì sao kinh mạch của hắn lại hỗn loạn? Vì sao Noãn Ngọc Sinh Yên lại nhìn thấy nguyên nhân từ trên người ta?
“Thư của hắn còn nói gì?”
Thương Quan dừng một chút, nói: “Hắn hỏi ta vì sao cổ nhân duyên lại chết.”
“...”
Có thể chết như thế nào được? Bị ta chiên dầu chứ còn sao nữa.
Ồ, đúng rồi.
Lúc trước vị sư phó kể chuyện kia có nói, cổ nhân duyên trước khi gặp được nhân duyên của chính chủ sẽ không chết. Nếu chết rồi…
Vì thế, ta hỏi chính chủ về nghi hoặc này: “Nhân duyên cổ đã chết rồi thì làm sao?”
Ánh mắt của Thương Quan lóe lên, dường như còn rất kinh ngạc đối với câu hỏi của ta.
Việc này có cái gì để nghi hoặc đâu, ta lại chưa từng tu hành cổ thuật bao giờ, ta không hiểu không phải là chuyện rất bình thường sao?
Nhưng Thương Quan lại từ khả nghi chuyển sang ậm ừ, chần chừ nói: “Cũng không có gì, cùng lắm thì…”
Phải không?
“Nhưng ta nghe nói, nhân duyên cổ trước khi tìm được ký chủ nhân duyên sẽ không chết.”
Cho nên… Cho nên?