Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Thời Chu tự biết mình đuối lý, miễn cưỡng nói với Trần Yêu, "Cùng đi ăn một bữa, tôi có chuyện muốn nói với cô ấy."
"Không cần đâu ạ." Trần Yêu rất hiểu chuyện nói với tôi, "Dì ơi, con về nhà trước đây."
Tôi kéo cô bé lại, "Về gì mà về? Quên mất chúng ta đã hẹn đi ăn lẩu xiên que rồi à?"
"Con cứ đi dạo trước đi, dì nói chuyện xong sẽ đến tìm con."
Thời Tiểu Húc rốt cuộc đã sốt ruột, "Sao mẹ keo kiệt thế, ngay cả một bữa cơm cũng không chịu mời!"
Trần Yêu nhíu mày nhìn Thời Tiểu Húc.
Cô bé luôn không hiểu, một người tốt như tôi, tại sao lại có đứa con như Thời Tiểu Húc.
Nếu không phải cô bé là một đứa trẻ có chừng mực, e rằng lúc này đã ra tay "thấy chuyện bất bình" giúp tôi dạy dỗ Thời Tiểu Húc rồi.
Tôi không để ý đến nó, quay sang nói với Trần Yêu, "Đi đi, đợi dì ở trung tâm thương mại mà chúng ta đã hẹn."
Trần Yêu gật đầu, ngập ngừng rời đi.
Tôi biết, cô bé sợ tôi bị bắt nạt, còn sợ tôi mềm lòng, quay về cái nhà đó.
Chỉ cần ở nhà tôi nửa ngày, Trần Yêu đã hiểu rõ cặp cha con này tệ bạc với tôi đến mức nào.
Cô bé rất thương tôi, đã rất tế nhị nhắc nhở tôi.
Nhưng không ngờ cặp cha con kia không những không tự vấn, mà còn giận chó chém thớt...
Bởi vì Trần Yêu đã vạch trần thái độ tồi tệ của họ đối với tôi, khiến họ mất mặt.
Tôi thản nhiên đứng bên lề đường, hất cằm về phía Thời Chu, "Có gì thì nói ở đây đi."
Nhìn thấy họ là tôi đã thấy khó chịu, làm sao có thể nuốt trôi bữa cơm.
Thời Chu nhận ra thái độ kiên quyết của tôi, miễn cưỡng mở lời.
"Việc gặp cô kia chỉ là hiểu lầm..."
Tôi ngắt lời anh ta, "Anh lừa tôi là đi du lịch gia đình, kết quả là ra nước ngoài cũng là hiểu lầm?"
Thời Chu có quá nhiều lời nói dối, trước đây tôi còn tranh cãi với anh ta, sau này thì lười để ý.
Có phải vì thế mà anh ta lầm tưởng rằng tôi rất dễ lừa?
"Mẹ tin hay không tùy, việc đi xem Olympic là do con đề xuất, bố con sợ mẹ không đồng ý nên mới không nói với mẹ. Việc gặp cô Tô Tĩnh là ngẫu nhiên."
Mặc dù sau khi ly hôn, Thời Tiểu Húc bắt đầu than phiền bố nó trên mạng xã hội.
Nhưng đối diện với tôi, nó vẫn luôn đứng cùng chiến tuyến với bố nó.
Bởi vì một khi xác định Thời Chu sai, thì nó cũng sai.
Trước đây tôi lười để ý đến Thời Chu, còn với Thời Tiểu Húc là không muốn so đo quá nhiều.
Tôi luôn cảm thấy chuyện ân oán của người lớn, lôi nó vào thì không hay.
Nhưng bây giờ tôi không nghĩ vậy nữa.
Tôi quay sang nhìn Thời Tiểu Húc, hỏi ngược lại, "Vậy, áo phông gia đình là do các con tự mua riêng, trùng hợp mua giống nhau?"
Thời Tiểu Húc nghẹn lời.
Tôi lại nói: "Nhìn mức độ thân thiết giữa con và Tô Tĩnh, không phải lần đầu tiên gặp cô ta đúng không? Trùng hợp đến mức các con dễ dàng gặp nhau như vậy à?"
Mặt Thời Tiểu Húc đỏ bừng, nhưng vẫn không nói nên lời.
Thực ra những điều này chỉ là suy đoán của tôi, nhưng sự im lặng của con trai ruột đã chứng minh những gì tôi nghĩ là đúng.
Tôi tưởng mình đã sớm chai sạn rồi, nhưng vẫn không kìm được nước mắt, bật khóc trước mặt cặp cha con khốn nạn này.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hai người, tôi lau mạnh nước mắt, bước nhanh rời đi.
Phía sau truyền đến giọng nói bất lực của Thời Chu, "Anh và Tô Tĩnh thực sự không có gì."
7
Cuối cùng thì tôi cũng đã bị cặp cha con này làm tổn thương nhiều lần, nên tôi không quá đau buồn.
Tôi chỉ khóc chưa đầy một phút thì nước mắt đã cạn.
Khi gặp Trần Yêu, tôi đã không còn vẻ gì là có chuyện xảy ra.
Cô bé nhìn thấy tôi, mắt sáng rực, rồi như một người lớn nhỏ tuổi, dẫn tôi đi lấy số xếp hàng ăn uống.
Khi đi chơi với cặp cha con kia, tôi chưa bao giờ được đối xử như vậy, lúc nào cũng là tôi phải lo lắng.
Tôi không định từ chối sự chăm sóc của Trần Yêu.
Chỉ như vậy, cô bé mới "thanh thản" sống ở nhà tôi.
Ăn uống no nê, trên đường về nhà, Thời Tiểu Húc gửi cho tôi một bài văn nhỏ.
Tôi lướt qua, không thấy lời xin lỗi nào, chỉ thấy nó nhấn mạnh với tôi rằng cô Tô Tĩnh và bố nó thực sự không có gì.
Tôi trả lời: [Dài quá, lười đọc.]
Rồi chặn nó.
Vài ngày sau, Thời Chu đến nhà cũ tìm tôi.
Căn nhà cũ không có mắt mèo, tôi tưởng là người giao hàng, nên mở cửa luôn.
Thấy là anh ta, khi tôi định đóng cửa thì đã quá muộn.
"Nói chuyện chút đi."
Tôi nhìn Thời Chu đã chen vào được, cảm thấy cạn lời.
"Anh và Tô Tĩnh thực sự không có gì."
Mở miệng ra lại là chuyện cũ rích.
Tôi không nói gì, chăm chú vào máy tính phóng to hình ảnh tìm lỗi.
"Nhưng anh quả thật thường xuyên gặp Tô Tĩnh riêng tư."
Mặt trời mọc đằng Tây rồi, Thời Chu lại thẳng thắn thừa nhận như vậy... khiến tôi không khỏi liếc nhìn anh ta một cái.
Chỉ một cái liếc đó, anh ta đã nghĩ tôi sẵn lòng giao tiếp, liền vội vàng xích lại gần.
"Em có biết tại sao anh thường xuyên gặp Tô Tĩnh không?"
Tôi: ...
Thời Chu tự mình nói: "Bởi vì anh muốn tìm ra vấn đề giữa chúng ta."
"Em có biết không, kể từ lần đầu tiên em hiểu lầm anh và Tô Tĩnh, cô ấy đã luôn rất quan tâm đến tình cảm của chúng ta."
"Cô ấy rất tự trách, thường xuyên mua đồ tốt, bảo anh lấy danh nghĩa của mình để tặng cho em."
Tôi gật đầu, "Thảo nào..."
Thời Chu thấy tôi tiếp lời, trở nên kích động, "Vậy là em thực sự đã hiểu lầm bọn anh rồi!"
"...Thảo nào chiếc khăn lụa anh tặng tôi lại có vết son môi, và hộp bánh anh tặng lại có sợi tóc dài."