Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta đã viết rất nhiều thư cho nàng.
Một phong thư nàng cũng không chịu mở, tât cả đều thiêu huỷ.
Nàng chỉ trả lời ta duy nhất một phong thư, bên trong chỉ có một tờ giấy trắng.
Nàng trả lại người ta phái đến bảo vệ nàng, rành mạch phân rõ giới hạn với ta.
Sau đó ta cũng rời thượng kinh, đi Đông Kiên Thành, thay thế Thiệu thị, trở thành Tướng thủ thành mới của Đông Kiên Thành.
Đông Kiên Thành cách Đạo Tắc Sơn không xa.
Nghỉ tắm gội, ta phóng ngựa nửa ngày, trộm tới gặp nàng, chỉ dám trốn ở chỗ tối rình xem cuộc sống của nàng, giống như năm đó tránh ở đầu tường nhìn lén nàng.
Người bên cạnh nàng không phát hiện được ta, nàng cũng không biết đến sự tồn tại của ta.
Cho đến ngày hôm ấy, nàng cứu một nam nhân thân bị trọng thương.
Đó là một người trong giang hồ, có được chí bảo lại bị người bao vây giết hại, trốn tránh đến Đạo Tắc Sơn, vào nhầm lãnh địa của nàng, được nàng cứu.
Ta nhìn nàng lo lắng vì hắn, chạy ngược chạy xuôi vì hắn, hao tổn tinh thần vì hắn, vui vẻ vì hắn.
Bọn họ nói chuyện vui vẻ.
Bọn họ giao lưu rất tốt.
Bọn họ ở chung rất hoà hợp.
Ta giống như quái vật ẩn núp trong một góc tối âm u, đau đớn khổ sở mỗi khi nghe thấy tiếng cười nói giữa bọn họ.
Rốt cuộc, ta không chịu đựng nổi, cố ý tạo ra sơ hở, để nam nhân kia phát hiện ra ta.
Ta xuất hiện trước mặt Trường Sinh.
Nam nhân kia thức thời mà cố ý tìm cớ rời đi.
Bên ngoài viện, chỉ còn hai người ta và nàng.
10.
Mấy đứa nhỏ của Thiệu Thị đều vào quân doanh.
Ta dạy bọn họ lãnh binh, dạy bọn họ đánh giặc.
Chờ đến khi bọn họ trưởng thành, ta hồi kinh xin từ chức, mang mẫu phi đến Đạo Tắc Sơn, từ đó quy ẩn, không trở về kinh nữa.
Ta hỏi Trường Sinh: “Như thế được không?”
Nàng nói: “Đừng đến nữa.”
Ánh mắt nàng nhìn ta, lãnh đạm giống như ta chỉ là một cục đá dưới chân nàng.
Cảm xúc của nàng sẽ không vì thấy một cục đá mà thay đổi.
Ta nắm chặt đôi tay thành quyền: “Trường Sinh, có phải là cho dù ta làm thế nào, cũng không thể?”
Nàng nói: “Nếu ngươi không dây dưa, ít nhất ta còn không chán ghét.”
Nàng nhẹ nhàng bâng quơ một câu, dễ dàng đánh nát ta.
Ta dừng lại ở ngoài cửa, nàng đóng cửa lại.
Ta bỗng nhiên có chút hiểu biết phụ hoàng.
Cục đá chặn ở trong lòng ta, không biết khi nào trở nên bén nhọn sắc bén, chuyển động, cắt nơi mềm mại nhất trong đáy lòng đầy thương tích, đầm đìa máu tươi.
Thật muốn ôm nàng bên người.
Thật muốn bầm thây vạn đoạn nam nhân kia.
Thật muốn người nàng nhìn là ta, chỉ có ta.
Thật muốn trở thành người có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh nàng.
Dục vọng giống như lửa cháy, cả ngày lẫn đêm, đốt cháy lòng ta, biến ta thành quỷ.
Nhưng mà, ta không phải phụ hoàng.
Ta không thể thừa nhận cảm giác khi Trường Sinh nhìn ta, trong mắt chỉ còn sự chán ghét và căm hận.
Giữa ta và nàng vốn là không tìm ra được hồi ức nào được coi là tốt đẹp.
Những thứ nàng ghi nhớ lại càng ít hơn.
Nàng từ trước tới giờ đều nhẫn tâm với ta.
Ta không muốn ít ỏi hảo cảm của nàng về ta tích tụ trong lòng nàng bị tiêu hao.
Ta không đi Đạo Tắc Sơn nữa.
Không gặp thì không gặp đi.
Không thấy nàng, sẽ không thấy nàng đối xử tốt với người khác thế nào.
Ta có thể giả vờ câm điếc, không quan tâm.
Mỗi năm hồi kinh thăm mẫu phi, nàng đều muốn thu xếp hôn sự cho ta.
Một xấp hình vẽ các nữ tử đặt trên bàn của ta.
Ta thoái thác: “Lãnh binh đánh giặc lúc nào cũng có thể chết trên chiến trường, tội gì liên luỵ nữ nhi tốt nhà người khác?”
Mẫu phi tất nhiên hiểu ta đang nói dối.
Nàng xoa xoa tay hầm hè, hỏi ta: “Rốt cuộc con thích nữ tử thế nào? Con nói đi, mẫu phi nhất định tìm được cho con.”
Ta thích Dư Trường Sinh.
Không ai có thể tìm được cho ta.
Nàng không cần ta.
Nàng sắp thành thân, với người giang hồ kia.
Ngày ta biết tin tức, ta suốt đêm giục ngựa, phong trần mệt mỏi mà chạy về kinh thành.