Cùng Em Đến Vùng Trời Sao Lấp Lánh - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ánh sáng từ chiếc đèn chùm hình quỹ đạo ngôi sao dần dịu đi, chiếu lên sự dịu dàng chưa tan trong mắt Cố Trầm Chu. Anh lấy nhẫn cưới từ chiếc hộp gỗ cũ, những đường vân bánh răng ở mặt trong khẽ lướt qua đầu ngón tay Hứa Tinh Dao – Đó là chiếc nhẫn được đúc từ bộ máy chiếc đồng hồ bạc gia truyền của anh, mỗi vết khắc đều ẩn chứa mật ngữ "Thời gian làm chứng, tình yêu có hồi đáp".

"Đến lượt em rồi." Giọng nói Cố Trầm Chu tràn ngập ý cười, lúc này Hứa Tinh Dao mới giật mình nhận ra mình đã thất thần. Cô lấy chiếc nhẫn chuẩn bị cho anh ra từ chiếc túi nhung, vòng nhẫn được làm từ vàng nóng chảy của chiếc hộp đựng dung dịch phục chế mà hai người đã làm đổ trong lần đầu gặp gỡ, những vân lồi lõm trên bề mặt giống hệt dấu vết vương vãi trên bản vẽ khi đó. Khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo vào ngón áp út của anh, bên dưới bùng nổ những tiếng cười trêu ghẹo đầy thiện ý – Hóa ra cô đã khắc những dòng chữ rất nhỏ ở mặt trong vòng nhẫn: "Lần sau còn dữ với em, em sẽ làm đổ dung dịch phục chế của anh."

Sáng sớm đầu tiên sau đám cưới, Hứa Tinh Dao tỉnh dậy trên bàn làm việc của phòng Thập Quang. Ánh nắng xuyên qua rèm lá sách, đổ những vệt sáng lốm đốm lên mặt cô, Cố Trầm Chu bên cạnh đang cầm bút máy viết vào nhật ký phục chế, kim đồng hồ bạc trên cổ tay áo anh dừng đúng vào thời khắc họ gặp nhau. "Tỉnh rồi à?" Anh đặt bút xuống, đẩy một ly sữa ấm đến trước mặt cô, mép ly vẽ những bông hồng nhỏ.

Chuyến đi trăng mật của hai người không chọn những địa điểm nổi tiếng, mà lái xe xuyên qua các chợ đồ cổ ở nhiều thành phố khác nhau. Ở khu phố cổ Prague, Hứa Tinh Dao tìm thấy một chiếc hộp nhạc bị hỏng, trên nắp hộp khắc họa tiết quỹ đạo ngôi sao mờ ảo. Cố Trầm Chu đã mất ba đêm để phục chế, khi giai điệu vang lên, thật bất ngờ lại là "Hành khúc đám cưới" được phát trong lễ cưới của bọn họ. "Sao anh làm được vậy?" Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhưng lại thấy băng cá nhân giấu trên đầu ngón tay anh – Là do sơ ý bị bỏng khi hàn.

Ngày trở về phòng làm việc, Lâm Tiểu Mãn ôm một thùng giấy đợi ở cửa, bên trong chứa đầy thư của người hâm mộ gửi đến. "Có người bắt chước thiết kế của hai người làm vòng tay đôi đó!" Cô lật một bức ảnh ra, những sợi dây leo và bánh răng quấn quanh vòng tay được khắc những ngày khác nhau, bên dưới ghi "Mật mã thời gian của chúng ta". Hứa Tinh Dao nhìn bức ảnh, chợt nhớ đến những gì Cố Trầm Chu nói trong buổi họp báo: "Thiết kế thực sự là để mỗi người đều có thể tìm thấy câu chuyện của riêng mình."

Thời tiết cuối thu, mẹ Cố giao toàn bộ bản thảo thiết kế gia truyền cho Hứa Tinh Dao. Giữa những trang giấy ố vàng, một tiêu bản hoa hồng khô rơi xuống đất – Đó là của hồi môn của bà nội Cố Trầm Chu. Hứa Tinh Dao đột nhiên có cảm hứng, cô ép hoa hồng thành tiêu bản, nhúng vào nhựa trong suốt, làm thành bộ sưu tập trâm cài "Tiêu bản thời gian", mỗi một chiếc đều đi kèm với một tấm thiệp trống, để người đeo viết nên câu chuyện của mình.

Góc phòng làm việc dần dần có thêm nhiều dấu vết ấm áp: Sổ phác thảo của Hứa Tinh Dao trải rộng trên bàn, trang mới nhất vẽ khuôn mặt say ngủ của Cố Trầm Chu khi anh phục chế trang sức; Trong tủ dụng cụ của Cố Trầm Chu, ngoài nhíp và kính lúp ra, còn có thêm một bộ sơ cứu màu hồng, bên trong đầy những miếng băng cá nhân hoạt hình mà Hứa Tinh Dao mua; Trong bình sứ xanh trên bậu cửa sổ, luôn có những bông hồng trắng tươi tắn, dưới đáy bình là những đồng xu cổ từ các nước mà bọn họ đã sưu tầm.

Một đêm đông nọ, hai người cuộn tròn trên ghế sofa xem một bộ phim cũ. Hứa Tinh Dao đột nhiên chỉ vào chiếc vòng cổ cổ điển trên màn hình: "Thiết kế móc cài đó giống chiếc trâm cài anh phục chế lần trước ghê!" Cố Trầm Chu ghé sát vào xem kỹ, mũi anh chạm vào đỉnh đầu cô, chợt như nhớ ra điều gì đó, anh nhảy dựng lên, lục tìm một chiếc hộp trong ngăn kéo – Bên trong là tất cả những "tai nạn" liên quan đến cô mà anh đã sưu tầm: Chiếc lọ dung dịch phục chế rỗng lần đầu tiên bị đổ, những mảnh kim cương rơi vãi trong buổi họp báo, viên đá hình quỹ đạo ngôi sao nhặt được trong chuyến đi trăng mật.

"Em xem này." Anh đặt viên đá vào lòng bàn tay cô: "Tất cả những sự trùng hợp, đều là manh mối thời gian dành cho chúng ta." Hứa Tinh Dao nhìn viên đá trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn người đàn ông trước mắt, người sẽ để lẫn lộn dụng cụ phục chế và kẹp tóc của cô vào nhau, đột nhiên bật cười. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi đầu mùa đậu trên kính cửa sổ phòng làm việc, phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp trong nhà, giống hệt những hạt bụi kim cương lấp lánh trong chiếc đèn chùm "quỹ đạo ngôi sao" mà bọn họ cùng thiết kế.

Nhiều năm sau, khi những đứa con của bọn họ nằm sấp trên bàn làm việc vẽ tranh, chúng sẽ luôn chỉ vào chiếc nhẫn cưới thời Dân Quốc trong tủ trưng bày, hỏi: "Bố ơi, tại sao trên chiếc nhẫn này lại có hai cái tên ạ?" Cố Trầm Chu sẽ đặt dụng cụ phục chế xuống, bế đứa trẻ ngồi vào lòng, Hứa Tinh Dao sẽ tựa vào, chỉ những nét khắc bên trong vòng nhẫn và khẽ nói: "Bởi vì, đây là bức thư tình bố mẹ viết cho nhau trong dòng chảy thời gian đó con."

Và lúc này, đèn bàn của studio Thập Quang vẫn sáng, Cố Trầm Chu đang phục chế một chiếc nhẫn đính ước do khách hàng gửi đến, Hứa Tinh Dao ở bên cạnh thiết kế bản thảo mới. Thỉnh thoảng bọn họ ngẩng đầu nhìn nhau cười, ánh mắt dịu dàng hơn bất kỳ món trang sức nào, vĩnh cửu hơn bất kỳ khoảnh khắc nào – Hóa ra sự phục chế tốt nhất, chưa bao giờ là đưa vật phẩm trở về quá khứ, mà là cùng người yêu thương, từ từ mài giũa trong năm tháng, để mỗi khoảnh khắc bình dị đều trở thành bảo vật thời gian đáng trân trọng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo