Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào một buổi sáng thứ hai, không khí trong Studio Thập Quang có một dòng điện vi diệu đang lưu động. Lúc Hứa Tinh Dao đẩy cửa kính bước vào, đúng lúc bắt gặp Cố Trầm Chu đang cắm một bó hoa hồng trắng tươi vào chiếc bình gốm sứ xanh bên cạnh bàn làm việc, trên những cánh hoa còn đọng sương mai. Cảm nhận được ánh mắt của cô, vành tai người đàn ông ngay lập tức ửng đỏ, lúc quay người lại đã làm đổ dụng cụ phục chế bên cạnh, tiếng kim loại va chạm trong không gian yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.
“Chào, chào buổi sáng.” Hứa Tinh Dao cố nén cười, đặt bữa sáng bên cạnh tay anh – Là hai phần mì Dương Xuân, còn chu đáo thêm cả trứng lòng đào. Cố Trầm Chu nhìn chằm chằm vào quả trứng trong bát, cổ họng khô khốc: “Sao em biết…” Lời còn chưa dứt đã bị ánh mắt tinh nghịch của cô cắt ngang: “Lần trước ở quán mì, anh đã nhìn chằm chằm vào quả trứng lòng đào của bàn bên cạnh ba lần.”
Suốt cả buổi sáng, studio tràn ngập một bầu không khí ngọt ngào thoang thoảng. Lúc Cố Trầm Chu phục chế trâm cài áo cổ, Hứa Tinh Dao lén lút vẽ những hình vẽ nhỏ lên cuốn sổ tham khảo thiết kế của anh; Lúc cô cúi đầu vẽ, ngẩng đầu lên luôn bắt gặp ánh mắt anh giả vờ xem bản vẽ nhưng lại liên tục liếc về phía mình. Mãi cho đến khi Lâm Tiểu Mãn gửi tin nhắn dồn dập: “Giang Thừa Vũ hôm nay gửi 99 đóa hoa hồng đến công ty, rốt cuộc cậu chọn ai?!”
Ngay khoảnh khắc màn hình sáng lên, chiếc nhíp trong tay Cố Trầm Chu suýt nữa đã đâm vào ngón tay. Anh nhìn Hứa Tinh Dao nhanh chóng trả lời tin nhắn, dáng vẻ cắn môi do dự, trong lồng ngực dâng lên những gợn sóng chua xót. Giờ nghỉ trưa, anh đột nhiên cầm lấy chìa khóa xe: “Đưa em đến một nơi.”
Chiếc xe dừng lại trước một xưởng vải ở khu phố cổ. Đẩy cửa bước vào, cả căn phòng đầy những loại lụa và mẫu thêu khiến người ta hoa mắt. Cố Trầm Chu đi thẳng đến góc phòng, bưng ra một chiếc hộp gỗ tinh xảo: “Lần trước xem bản thiết kế của em có nhắc đến việc muốn thử kết hợp vải và trang sức…” Anh mở hộp ra, bên trong là mấy mảnh lụa có hoa văn cổ điển, trên cùng là một bản vẽ tay – Là bản phác thảo trang sức lụa mà anh đã thiết kế thâu đêm.
Hứa Tinh Dao ôm bản vẽ, vành mắt nóng lên. Ánh bình minh xuyên qua cửa sổ kính của xưởng, rọi lên gương mặt căng thẳng và mong đợi của Cố Trầm Chu, soi rõ sự dịu dàng trong đáy mắt anh. Cô đột nhiên nhớ lại những lời Giang Thừa Vũ nói dưới lầu công ty đêm qua: “Anh có thể cho em cả thế giới hoa hồng, nhưng anh ta có thể cho em một tâm hồn thấu hiểu.”
Trên đường trở về, Hứa Tinh Dao nhẹ nhàng tựa đầu vào cửa sổ xe. Cố Trầm Chu lén nhìn cô qua gương chiếu hậu, nhưng khi bốn mắt nhìn nhau lại hoảng hốt dời đi. Mãi cho đến khi xe dừng lại dưới lầu studio, anh mới gom đủ can đảm mở lời: “Tối nay… Có muốn cùng nhau ngắm sao không? Đài thiên văn có một trận mưa sao băng.”
Vầng sáng cuối ngày của hoàng hôn mạ lên người anh một lớp viền vàng, Hứa Tinh Dao nhìn vành tai ửng đỏ của anh, khóe môi cong lên một đường cong ngọt ngào. Cô biết, có những câu trả lời, đã ẩn giấu trong màn đêm đang dần buông xuống này.