Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi vừa nhận bóng, một người trong số họ liền áp sát cướp bóng, còn dùng khuỷu tay thúc mạnh khiến tôi ngã xuống đất.


Tôi chống tay xuống đất, lực va mạnh khiến xương cánh tay nhói đau, một mảng da lớn bị trầy, máu bắt đầu rỉ ra!


Lý Mộng cũng chẳng khá hơn.


Cô ấy bị kèm sát đến không thể chuyền bóng, đành liều mình ném tại chỗ. Nhưng đúng lúc nhảy lên, có người cũng cùng bật theo và va mạnh vào trán cô ấy, khiến cô ấy ngã phịch xuống sân.


Thẩm Dục và Cố Phong đồng loạt bật dậy, lao về phía chúng tôi.


[Vợ bị thương rồi? Chết tiệt!]


“Các người chơi bóng hay đánh nhau đấy hả? Trọng tài, chuyện rõ ràng như thế mà không thổi phạt, cậu ăn cơm chùa hả?”, Thẩm Dục giận dữ gầm lên.


Cậu ấy bế bổng tôi lên, ánh mắt tràn ngập lo lắng nhìn tôi.


“Hứa Tiểu, cố gắng chịu một chút, tôi đưa cậu đến bệnh viện ngay.”


“Thẩm Dục, cậu…” Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.


Cậu ấy cắt ngang lời tôi, giọng gần như khẩn cầu:


“Cho dù cậu ghét tôi, cũng hãy để tôi đưa cậu đi…được không?”


[Chỉ cần có thể bảo vệ cậu, tôi chấp nhận làm bất cứ điều gì, dù cho cậu không thích tôi.]


Trọng tài chặn đường, nhún vai với vẻ vô tội:


“Không thấy có lỗi nào cả. Hai người cẩn thận chút là được rồi. Thi đấu mà, va chạm là chuyện bình thường thôi.”


Cô gái tóc tết khoanh tay cười khinh:


“Gà thế này mà cũng đòi thi đấu? Tao đã nói trước rồi mà, đừng phí công vô ích.”


Cô ta còn ngạo mạn nói thêm:


“À quên nói, trọng tài là bạn trai tao đấy.”


Gương mặt Thẩm Dục tối sầm, giọng nói lạnh như rơi vào hầm băng:


“Trùng hợp nhỉ, hiệu trưởng là bác hai của tôi. Cảnh sát trưởng là bác ba. Biên tập chương trình Pháp luật ngày nay là dì út tôi.
Muốn “gặp gỡ” ai trong số họ trước đây?”


Nói xong, cậu ấy không thèm nhìn thêm, đẩy văng trọng tài ra rồi bế tôi rời đi.


“Đừng lo, món nợ này, tôi nhất định đòi lại cho cậu.”


[Mình còn không dám lớn tiếng với cô ấy, vậy mà tụi nó dám làm cô ấy bị thương đến thế này?


Sao tụi nó dám chứ!


Nếu có thể đau thay cho cô ấy thì tốt biết mấy.


Đều là lỗi của mình, mình đã không bảo vệ tốt cho cô ấy...]


Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Dục.


Mắt cay xè, sống mũi nghẹn lại.


Tôi cảm nhận được cơ thể mình được vòng tay cậu ấy ôm chặt, vững vàng bao bọc, ấm áp và an toàn.


Lần đầu tiên… có một người dám đánh đổi tất cả để bảo vệ tôi.


Khoảnh khắc đó, tôi… thật sự không thể kìm lòng được nữa.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo