Đại Tiểu Thư Mang Bụng Bầu Theo Quân, Được Cả Khu Tập Thể Cưng Chiều - Chương 2: Trường Ninh dọn sạch sành sanh cả nhà

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tạ Trường Ninh không phải chưa từng đọc tiểu thuyết, chỉ là cô không ngờ chuyện sở hữu một không gian tùy thân lại thực sự xảy ra với mình.

Bước vào bên trong, cô bắt đầu đi tuần tra một vòng để đánh giá tình hình.

Nói một cách đơn giản, nơi này hiện tại gồm có:

Một khoảng đất đen chưa khai khẩn.

Một suối linh tuyền chưa mở khóa.

Một phòng thí nghiệm cần cô hoàn thành các nhiệm vụ nghiên cứu cơ khí mới có thể mở khóa toàn bộ.

Tạ Trường Ninh không quá bận tâm đến những thứ khác, điều duy nhất cô chú ý chính là: Phòng thí nghiệm này có thể nâng cấp!

Sau khi hiểu rõ về kết cấu, cô bắt đầu nghiên cứu cách ra vào không gian. Cô không nghĩ cửa phòng ngủ của mình là điều kiện kích hoạt, chắc chắn phải có một yếu tố nào khác...

Tạ Trường Ninh hồi tưởng lại những gì mình vừa nghĩ trong đầu trước đó. Thế rồi cô sực nhớ ra, lúc đi lên lầu, cô từng ôm cục tức mà chửi thầm đôi vợ chồng nhà họ Tạ một câu:

"Tao là bố chúng mày!"

"..."

Thật là ngại quá đi, muốn vào không gian một chuyến mà còn phải nhận vơ mấy đứa con hờ thế này.

Để kiểm chứng suy đoán của mình, đầu tiên Tạ Trường Ninh nhẩm thầm một câu "Ra ngoài".
Ngay lập tức, cảnh tượng trước mắt liền biến thành căn phòng ngủ xám xịt của nguyên chủ.

So với những căn phòng mang phong cách châu Âu sang trọng của những người khác trong nhà, phòng của cô chẳng khác nào phòng dành cho người hầu.

Tạ Trường Ninh lùi lại một bước, đi tới trước cửa, trước khi đẩy cửa liền nhẩm thầm: "Tao là bố chúng mày". Phút chốc, khung cảnh xung quanh lại biến thành bên trong không gian.

Cứ ra vào lặp đi lặp lại như vậy, tiếng động cô gây ra rốt cuộc đã thu hút sự chú ý của cha mẹ Tạ. Họ lục đục đi lên lầu, bà Tạ gắt lên: "Mày làm cái gì đấy?!"

Bà Tạ chẳng có chút kiên nhẫn nào với Tạ Trường Ninh, vừa mở miệng đã lớn tiếng quát tháo.

"Con đang thử xem nếu niệm câu 'Vừng ơi mở ra' thì phòng mình có biến thành một căn phòng kiểu Âu sang chảnh như của người khác được không ấy mà." Tạ Trường Ninh mỉm cười, đưa tay chỉ về phía phòng của cậu em trai hờ ngay bên cạnh.

"Nhiều lúc con cứ tự hỏi, có phải mình là đứa trẻ được nhặt từ bãi rác về không? Tại sao cùng là thành viên trong nhà mà phần của con lại trông thảm hại như đồ bố thí vậy?"

Lúc Tạ Trường Ninh nói câu này, ánh mắt cô sắc như dao, như thể có thể nhìn thấu tâm can người khác.

Vợ chồng Tạ bị cô nhìn đến mức chột dạ: "Cái con bé này, mày ăn nói hàm hồ cái gì đấy!" Câu chữa thẹn này nói ra, nghe kiểu gì cũng thấy thiếu tự tin.

Tạ Trường Ninh khẽ nheo mắt, trong lòng dấy lên vài phần nghi hoặc. Chẳng lẽ vừa rồi cô lại vô tình nói trúng sự thật rồi sao?

"Nhìn cái gì mà nhìn! Đồ đạc trong nhà này đều là của vợ chồng tao, mày thích ở thì ở, không thích thì cút!" Bà Tạ bị ánh mắt của cô làm cho nổi gai ốc, bèn lớn tiếng đuổi người.

Tạ Trường Ninh biết thừa bà ta ghét bỏ mình, cô quay sang nhìn ông Tạ: "Cha cũng nghĩ thế à?"

"Mẹ con tính khí nóng nảy, nói lời khó nghe, con đừng để bụng." Ông Tạ lảng sang chuyện khác.

Tạ Trường Ninh gật đầu: "Được thôi, lát nữa con định đến Ủy ban phố một chuyến, cha mẹ có muốn đi cùng không?"

Đối phương đã bất nhân, Tạ Trường Ninh tự nhiên cũng chẳng ngại bất nghĩa.

Sắc mặt ông Tạ hơi đổi, ông ta vội vàng móc từ trong túi ra mấy tờ Đại Đoàn Kết: "Cầm lấy mà mua cái gì ngon ngon ăn dọc đường, nhìn con gầy gò quá rồi đấy." Ông ta đang muốn dùng chút ơn huệ nhỏ nhặt này để dỗ dành cô.

"Con quyết định đi vào doanh trại rồi, sẽ không ở lại làm phiền cha mẹ nữa đâu."

Đối phương đã chịu nôn tiền, Tạ Trường Ninh cũng nói thẳng cho họ biết cô không thèm bám víu lấy họ nữa. Nghe vậy, bà Tạ âm thầm nhẹ nhõm cả người, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi xuống lầu. Ông Tạ cũng lẳng lặng bước theo sau.

Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người bọn họ, ánh mắt của Tạ Trường Ninh lóe lên một tia nguy hiểm.

Cô quay vào phòng lấy giấy thông báo theo quân, chuẩn bị đến Ủy ban phố xin giấy chứng nhận để mua vé tàu đi Xuân Thành. Trước khi rời đi, vì tò mò, Tạ Trường Ninh thử cầm cuốn sổ tay trên bàn lên rồi nhẩm thầm một từ: "Thu!".

Vèo một cái, cuốn sổ trên mặt bàn đã biến mất không tì vết. Cô khẽ nhướng mày đầy thích thú, rồi sải bước ra khỏi cửa.

Đến Ủy ban phố, người ở đó tuy ngoài mặt tỏ vẻ khinh miệt thân phận đại tiểu thư tư bản của Tạ Trường Ninh, nhưng ngặt nỗi cô lại mang danh người nhà quân nhân, nên đành phải ấm ức, miễn cưỡng cấp giấy chứng nhận cho cô. Tạ Trường Ninh liếc qua tờ giấy chứng nhận, xác nhận không có sai sót gì liền quay người rời đi, chẳng thèm đếm xỉa đến tiếng nhổ nước bọt khinh bỉ của kẻ phía sau.

Có giấy tờ trong tay, cô đi thẳng tới ga tàu hỏa để mua vé.

"Chuyến tàu tối mai nhé." Nhân viên bán vé nhận lấy thư giới thiệu và giấy thông báo theo quân của Tạ Trường Ninh, rồi đưa cho cô một tấm vé đi Xuân Thành vào tối ngày mai. Cô nhận lấy, cẩn thận cất vào túi áo.

Lúc cô về tới nhà họ Tạ, nơi này vắng ngắt vắng ngơ, không có một bóng người.

Tạ Trường Ninh mò tìm đến nhà kho, lục lọi lấy ra một vài công cụ cơ bản cùng mấy thanh gỗ mục, ném hết vào không gian. Sau đó, cô cũng nhẩm khẩu lệnh đẩy cửa bước vào bên trong.

Cô mang theo đống công cụ đến trước cửa phòng thí nghiệm, nhìn dòng chữ hiển thị trên đó:

Nhiệm vụ 1: Sửa chữa cuốc*1, xẻng*1.

Phần thưởng: Nhận quyền sử dụng phòng thí nghiệm.

Tạ Trường Ninh nhìn cái đầu xẻng và đầu cuốc sắt trong tay, dựa theo ký ức bắt đầu tra cán gỗ vào cho chúng. Sau khi lắp ráp thành công, cánh cửa phòng thí nghiệm lập tức mở ra, để lộ khung cảnh bên trong.

Phòng thí nghiệm hiện tại trông vẫn còn cực kỳ thô sơ, chỉ có độc một chiếc bàn công cụ bằng gỗ và mấy bản vẽ thiết kế đơn giản. Tạ Trường Ninh ghé mắt nhìn, nhận ra đó là sơ đồ cấu tạo của loại động cơ diesel đang được sử dụng trong nước hiện nay. Cô xếp gọn gàng các bản vẽ lại, rồi mới liếc nhìn sang nhiệm vụ tiếp theo:

Nhiệm vụ 2: Sửa chữa động cơ diesel*1.

Phần thưởng: Nhận quyền sử dụng linh tuyền.

Nhiệm vụ thì đơn giản đấy, nhưng cái ngặt nghèo là tối mai cô đã phải rời Thượng Hải để đi Xuân Thành rồi. Xem ra phải đợi tới nơi mới bắt tay vào làm được.

Dù sao thì nước suối linh tuyền lúc này cũng chưa cần dùng gấp, nên Tạ Trường Ninh không vội vã làm gì. Thấy cơ thể bắt đầu rệu rã và mệt mỏi, cô liền đi ngủ.

Giấc ngủ này của cô vô cùng ngon và sâu, đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng ngày hôm sau.

Chắc vì biết cô sắp sửa rời Thượng Hải, hai vợ chồng Tạ cũng chẳng buồn hạnh họe cô nữa, bữa sáng nhờ vậy mà diễn ra khá êm đềm. Cơm nước xong xuôi, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân.

Toàn bộ sách vở, đồ sưu tầm của nguyên chủ đều được cô tống hết vào không gian, còn quần áo thì xếp gọn gàng vào chiếc vali mới mua. Loay hoay chuẩn bị xong xuôi mọi thứ thì trời cũng đã quá trưa.

Với phương châm sống quyết không ngược đãi bản thân, Tạ Trường Ninh thong thả ra ngoài ăn một bữa trưa thật ngon lành.

Ăn no nê xong, cô quay trở lại nhà họ Tạ. Cô đứng trước cửa phòng làm việc của ông Tạ, khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Ăn no uống đủ rồi, giờ là lúc đi "làm giàu" cho không gian thôi! Kế hoạch dọn sạch sành sanh cả nhà, chính thức bắt đầu!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo